Hai năm trôi qua kể từ ngày định mệnh ấy, và cuộc sống của tôi đã thay đổi một cách đáng kinh ngạc. Tôi không còn là Bảo Vy yếu đuối, mù quáng vì tình yêu nữa. Tôi đã trở thành một người phụ nữ độc lập, tự tin và tràn đầy năng lượng. Vị trí ở công ty nước ngoài đã giúp tôi thăng tiến nhanh chóng, tôi không chỉ có một mức lương đáng mơ ước mà còn có cơ hội đi công tác nhiều nơi, mở rộng tầm nhìn và các mối quan hệ.
Tôi chuyển ra ở riêng, tự tay trang trí căn hộ nhỏ của mình theo phong cách tối giản nhưng ấm cúng. Căn nhà là nơi tôi cảm thấy bình yên và tự do nhất, không có bất kỳ ký ức nào về Long hay những lời nói dối của anh ta. Mỗi góc nhỏ trong căn nhà đều phản ánh cá tính và sự trưởng thành của tôi.
Ngân vẫn là người bạn thân thiết nhất của tôi. Chúng tôi vẫn thường xuyên gặp gỡ, chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống. Cô ấy luôn là người đầu tiên tôi tìm đến khi cần lời khuyên hay chỉ đơn giản là một bờ vai để tựa vào. Tình bạn của chúng tôi đã trở nên bền chặt hơn bao giờ hết sau những sóng gió đã qua.
Tôi cũng dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Mẹ tôi rất vui mừng khi thấy tôi mạnh mẽ và hạnh phúc trở lại. Bà không còn lo lắng cho tôi như trước nữa. Tôi thường xuyên đưa bà đi du lịch, mua sắm, và dành thời gian trò chuyện cùng bà. Tôi nhận ra rằng, tình yêu gia đình là thứ quý giá nhất, không gì có thể thay thế được.
Tôi không còn tìm kiếm tình yêu một cách vội vã. Tôi tin rằng, hạnh phúc sẽ đến vào đúng thời điểm, với đúng người. Tôi không đặt nặng việc phải có một người đàn ông bên cạnh để cảm thấy trọn vẹn. Tôi đã học được cách yêu bản thân mình trước tiên, và tôi biết rằng, khi tôi hạnh phúc với chính mình, tình yêu thật sự sẽ tự khắc tìm đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bua-tiec-sinh-nhat-dam-nuoc-mat/chuong-10.html.]
Thỉnh thoảng, tôi vẫn tình cờ gặp Long ở đâu đó, nhưng tôi đều lướt qua như người xa lạ. Anh ta trông già đi nhiều, tóc lấm tấm bạc, ánh mắt u buồn. Tôi không còn cảm thấy bất kỳ cảm xúc nào khi nhìn thấy anh ta, không hận thù, không thương hại, chỉ đơn giản là sự thờ ơ. Anh ta đã trở thành một phần của quá khứ, một bài học mà tôi đã học được.
Tôi không còn đeo chiếc vòng L&V nữa. Chiếc vòng đó đã được tôi cất vào một chiếc hộp, như một vật kỷ niệm của một thời ngây thơ và mù quáng. Thay vào đó, tôi đeo một chiếc vòng khác, một chiếc vòng đơn giản, không có bất kỳ chữ cái hay biểu tượng nào, chỉ là một lời nhắc nhở rằng tôi đã mạnh mẽ vượt qua tất cả.
Tôi vẫn nhớ như in cảm giác đau đớn, tức giận, và sự hả hê khi mọi thứ vỡ lở. Nhưng giờ đây, những cảm xúc đó đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự bình yên và tự do. Tôi nhận ra rằng, đôi khi, sự mất mát lại là một món quà, một cơ hội để chúng ta tìm thấy chính mình, tìm thấy con đường đi đúng đắn.
Cuộc sống của tôi bây giờ không chỉ là sự thành công trong công việc mà còn là sự bình yên trong tâm hồn. Tôi không còn bị ám ảnh bởi những lời nói dối, những sự phản bội. Tôi sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, tận hưởng từng niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống. Tôi đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc đích thực, không giả tạo.
Tôi tin rằng, mỗi người phụ nữ đều xứng đáng có được hạnh phúc. Dù cho có phải trải qua bao nhiêu giông bão, bao nhiêu đau khổ, chúng ta vẫn phải mạnh mẽ đứng lên, đối mặt với sự thật, và tự mình tạo ra một cuộc đời mà mình mong muốn. Câu chuyện của tôi là một minh chứng cho điều đó.
Tôi đã tìm thấy ánh sáng cho riêng mình, không phải ánh sáng từ một người đàn ông, mà là ánh sáng từ chính bản thân tôi. Tôi đã trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, một người phụ nữ kiên cường, độc lập và đầy tự tin. Và tôi biết rằng, chặng đường phía trước sẽ còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi tôi. Tôi đã sẵn sàng để đón nhận tất cả.
--------------------------------------------------