Tôi nhìn Long đang quỳ dưới chân mình, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trong tay anh ta như một lời mời gọi đầy hấp dẫn. Khắp khán phòng, tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang lên không ngớt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi, chờ đợi câu trả lời của tôi.
Tôi biết, đây chính là khoảnh khắc mà tôi đã chờ đợi. Khoảnh khắc để chấm dứt tất cả, để phơi bày sự thật. Tôi hít một hơi thật sâu, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên, nhưng ánh mắt tôi lại lạnh lẽo đến đáng sợ. “Anh Long à…”. Tôi bắt đầu, giọng nói đủ lớn để mọi người có thể nghe thấy, nhưng lại pha một chút ngập ngừng, như thể tôi đang rất xúc động.
Long nhìn tôi đầy hy vọng. Anh ta không hề biết rằng, khoảnh khắc hạnh phúc giả dối này của anh ta sắp biến thành địa ngục. “Em… em thật sự rất cảm động”. Tôi nói, rồi nhẹ nhàng đưa tay ra, nhưng không phải là để nhận lấy chiếc nhẫn.
Ngay khi Long định đeo nhẫn vào tay tôi, tôi bất ngờ giơ tay lên, và chiếc vòng tay L&V, chiếc vòng đôi mà anh ta đã tặng cho cả tôi và Vân Anh, bỗng chốc hiện rõ dưới ánh đèn sân khấu. Tôi xoay nhẹ cổ tay, để chiếc vòng lấp lánh, thu hút sự chú ý của mọi người.
Mọi người trong khán phòng bắt đầu xì xào. Mẹ tôi, bạn bè tôi đều nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Long cũng nhìn chiếc vòng, ánh mắt anh ta thoáng nét hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại. Anh ta cố gắng nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã nhẹ nhàng lùi lại một bước.
“Anh Long, em thật sự rất vui và bất ngờ vì màn cầu hôn này”. Tôi tiếp tục, giọng nói ngày càng rõ ràng và dứt khoát. “Nhưng trước khi em trả lời, em muốn dành tặng anh và tất cả mọi người ở đây một món quà đặc biệt. Một món quà mà em đã dành rất nhiều tâm huyết để chuẩn bị”.
Tôi quay sang phía Ngân, khẽ gật đầu. Ngay lập tức, đèn trong khán phòng dần tối lại, chỉ còn ánh sáng tập trung vào sân khấu. Màn hình lớn phía sau chúng tôi bỗng chốc bật sáng. Long nhìn màn hình với vẻ ngạc nhiên, rồi chuyển sang hoảng sợ khi những hình ảnh đầu tiên hiện lên.
Đó là những bức ảnh mà tôi đã tìm thấy trong máy tính của anh ta, những bức ảnh tình tứ của Long và Vân Anh. Từng bức ảnh một hiện lên rõ nét trên màn hình lớn, từ những bức ảnh ôm hôn ở phố đi bộ, đến những bức ảnh ăn lẩu, ánh mắt dính lấy nhau, rồi cả bức ảnh chiếc vòng tay L&V giống hệt của tôi trên tay Vân Anh.
Khắp khán phòng, tiếng xì xào, bàn tán vang lên ngày càng lớn. Mọi người bắt đầu nhận ra Vân Anh đang ngồi ở góc phòng, và họ quay sang nhìn cô ta với ánh mắt dò xét, rồi lại nhìn về phía Long, người đang đứng sững sờ trên sân khấu, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bua-tiec-sinh-nhat-dam-nuoc-mat/chuong-7.html.]
Long quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy sự cầu xin và hoảng loạn. Anh ta lắp bắp: “Vy… không phải như em nghĩ đâu…”. Nhưng tôi không cho anh ta cơ hội biện minh. Ngay sau những bức ảnh, một đoạn video ngắn được chiếu lên.
Đó là đoạn ghi âm cuộc gọi của Vân Anh với Long đêm qua, khi cô ta nũng nịu hỏi “Long… anh ngủ chưa?”. Sau đó là đoạn Long nói dối tôi rằng đó là “đồng nghiệp hỏi vụ hợp đồng”. Rồi cảnh Long bước vào quán cà phê tối đèn, và Vân Anh chạy ra ôm anh ta từ phía sau.
Đoạn video không dài, nhưng đủ để phơi bày tất cả sự thật. Khán phòng bỗng chốc trở nên ồn ào. Tiếng thì thầm, tiếng sốc, tiếng bức xúc vang lên khắp nơi. Mẹ tôi bật khóc, mẹ Long thì mặt mày tái mét. Bạn bè tôi, đặc biệt là Ngân, đứng đó với vẻ mặt hả hê xen lẫn thương cảm.
Vân Anh, cô ta ngồi sục sạo dưới ghế, cố gắng trốn tránh những ánh mắt dò xét. Gương mặt cô ta đỏ bừng, xấu hổ. Cô ta không ngờ rằng mình lại bị vạch trần một cách công khai và đầy nhục nhã như vậy.
Tôi nhìn thẳng vào Long, ánh mắt không một chút nhân nhượng. “Anh Long, anh nói rằng em là ánh sáng trong cuộc đời anh. Nhưng anh quên mất rằng, ánh sáng có thể soi rọi mọi ngóc ngách, kể cả những góc tối nhất, nơi anh đang che giấu sự dối trá và phản bội của mình”.
Tôi tiếp tục, giọng nói vang vọng khắp khán phòng. “Anh nói rằng chiếc vòng này là độc bản, chỉ dành riêng cho em. Nhưng hóa ra, anh còn có một chiếc độc bản khác, dành cho một người khác. Tình yêu của anh, những lời hứa của anh, tất cả đều là giả dối”.
Long cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi. Anh ta đã bị vạch trần một cách không thể chối cãi. Màn kịch đã kết thúc, và anh ta chính là kẻ thua cuộc thảm hại nhất.
“Bảo Vy, anh xin em…”. Anh ta cố gắng nói, giọng điệu run rẩy. Nhưng tôi không cho anh ta cơ hội nói thêm. Tôi giơ tay lên, ra hiệu cho Long đừng nói gì nữa. “Lời cầu hôn của anh rất lãng mạn, rất cảm động. Nhưng em e rằng, em không thể nhận lời. Bởi vì, em không muốn làm vợ của một người đàn ông phản bội”.
Tiếng vỡ òa, tiếng thở dài vang lên khắp khán phòng. Tôi nhẹ nhàng tháo chiếc vòng tay L&V trên cổ tay mình ra, đặt nó lên chiếc hộp nhung đỏ chứa chiếc nhẫn cầu hôn. “Chiếc vòng này, anh có thể giữ lại. Có lẽ, nó sẽ hợp hơn với người phụ nữ khác của anh”.
Tôi quay lưng bước đi, không một chút do dự. Bước chân tôi vững vàng, không còn run rẩy. Tôi cảm thấy một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự giải thoát và sự hả hê đã lấn át tất cả. Tôi đã đòi lại công bằng cho chính mình, và tôi đã khiến anh ta phải trả giá. Đây không chỉ là một cái kết, mà còn là một khởi đầu mới cho cuộc đời tôi.
--------------------------------------------------