5
Gió lớn về đêm, tôi co ro trong một góc linh đường, cố gắng mấy lần cũng không mở được sợi dây thừng. Ngay lúc tôi không biết phải làm sao thì ngoài cửa lại vọng đến một giọng nói mơ hồ.
"Vương Chiêu, Vương Chiêu có ở đó không?"
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Chu Bằng đang cúi đầu đứng ngoài linh đường, sương đêm che khuất nửa khuôn mặt cậu ta, trông rất không chân thực.
"Dì Sáu bảo tôi mang lời này đến cho cậu."
Dì Sáu không phải đã c.h.ế.t rồi sao?
Tôi ngẩn người, nhích m.ô.n.g định đứng dậy, Chu Bằng đã ngây ngốc quay người, bước về phía màn sương mù dày đặc.
"Ngày mai là cơ hội tốt nhất để cậu trốn khỏi làng đấy, nhớ kỹ, cậu không thể tiếp tục ở lại làng, bọn họ không có ý tốt đâu."
"Cậu chờ một chút!"
Tôi bị dây thừng trói quá chặt, căn bản không đuổi kịp, ngây ngốc nhìn hướng Chu Bằng rời đi, cảm thấy chân cậu ta ướt sũng, toàn là dấu chân do bùn đất gây ra.
Sao mỗi người đều kỳ lạ như vậy?
Lời nhắc nhở của Chu Bằng khiến tôi càng thêm bất an, đặc biệt là sau khi trời sáng, cảm giác ánh mắt mọi người xung quanh nhìn tôi đều thay đổi.
Tam Công sáng sớm đã dẫn theo mấy đồ đệ trở về, bắt mấy con gà trống chuẩn bị lấy máu. Động tác gi3t gà của ông ta rất thuần thục, một tay bóp cổ gà, tay kia cầm dao, lưỡi d.a.o khẩy một cái, dòng m.á.u theo vết thương b.ắ.n ra, dính không ít lên mặt tôi.
Hơi thở mặn chát ẩm ướt, khiến môi tôi khô khốc, trong lòng nảy sinh thôi thúc muốn trốn chạy, không ngừng đảo mắt nhìn xung quanh đám đông.
Tam Công nhìn ra sự bất an của tôi, cúi người xuống hỏi tôi đang tìm gì?
Vốn dĩ tôi không muốn để ý đến ông ta, nhưng hồi tưởng lại những lời nói khó hiểu của Chu Bằng tối qua, giả vờ như không có chuyện gì.
"Chu Bằng đâu, sao mãi không thấy cậu ấy?"
Tam Công dừng lại một chút, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
"Cậu còn chưa biết sao, Chu Bằng c.h.ế.t rồi."
"Chuyện khi nào vậy?"
Tôi rùng mình, cái c.h.ế.t của dì Sáu đã khiến tôi cảm thấy bất an tột độ, sao Chu Bằng cũng gặp chuyện?
"Sáng hôm kia, có người thấy cậu ta một mình chạy ra bờ sông nhặt đồ, rồi trượt chân ngã xuống nước, t.h.i t.h.ể đến giờ vẫn chưa tìm thấy."
Tam Công lắc đầu, quay người đi lấy tiết gà, còn tôi thì ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ, tối sầm mặt mày, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Như vậy, Chu Bằng c.h.ế.t còn sớm hơn cả dì Sáu?
Nhưng rõ ràng là đêm qua, vào lúc nửa đêm, tôi đã gặp cậu ta mà! Nỗi sợ hãi vô hình khiến tôi không kìm được mà run rẩy, Chu Bằng, dì Sáu, lời của Tam Công cứ văng vẳng bên tai, tôi không biết nên tin ai, tại sao tôi cứ cảm thấy họ đều muốn hại tôi?
Trực giác mách bảo tôi phải trốn đi ngay lập tức, nhưng trong linh đường toàn là dân làng đến xem pháp sự, căn bản không có cơ hội trốn thoát.
Tôi chỉ có thể ép mình phải bình tĩnh, trước tiên cứ cùng họ làm xong pháp sự đã.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Cứ như vậy cho đến tối, Tam Công sớm đã thay đạo bào, dẫn các đồ đệ liên tục rải tiền giấy trong linh đường, còn dùng vôi vẽ những đường trắng ngoằn ngoèo trên mặt đất.
Cậu và mợ quỳ bên ngoài linh đường, liên tục ném tiền giấy vào chậu. Không lâu sau, tôi phát hiện linh đường nổi gió, tro tàn của tiền giấy bị gió lạnh cuốn theo, bay hết về một hướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cau-be-an-quan-tai/chuong-3.html.]
Tôi quỳ dưới quan tài, bị khói hun đến khó chịu, cúi đầu dụi mắt. Gió càng lúc càng mạnh, đến mắt cũng không mở ra được, đầu óc tôi choáng váng, bỗng nhiên cảm thấy sợi dây m.á.u gà trên tay bị kéo một cái, giống như ông ngoại trong quan tài định kéo tôi xuống.
Tôi nghĩ là do mình hoa mắt, nhưng sợi chỉ đỏ càng lúc càng siết chặt, thít chặt khiến tôi khó chịu toàn thân, vừa định cởi dây ra thì nghe thấy trong quan tài phát ra một tiếng động nhẹ, như có thứ gì đó đang gõ cửa bên dưới.
Tiếng "cộp cộp cộp" khiến da đầu tôi tê dại, chẳng lẽ ông ngoại muốn ra ngoài?
Lúc này, tôi nghe thấy một tiếng "bụp", chậu than đang cháy bỗng nhiên nổ tung, tiền giấy cháy rực bay tán loạn, đồng loạt lao về phía quan tài.
Tôi dùng tay che mặt, kỳ lạ là sợi chỉ đỏ vốn đang quấn chặt bỗng nhiên đứt phựt một cái, bên tai còn vang lên một giọng nói khó hiểu.
"Mau đi đi, đây là cơ hội cuối cùng để cháu trốn khỏi làng!"
6
Tiếng động lúc xa lúc gần, nghe không ra là ai.
Tôi tinh thần hoảng hốt, đầu óc ngày càng nặng trĩu, chỉ cảm thấy trên tay có thêm một luồng sức mạnh, lôi tôi chạy thục mạng ra khỏi linh đường.
Gió lạnh rít gào, linh đường đã sớm loạn thành một nồi cháo, tôi không phân biệt được phương hướng, luồng sức mạnh trên tay lại lớn đến kỳ lạ, xem chừng sắp lôi tôi ra khỏi linh đường.
Tam Công đang làm pháp sự bỗng nhiên cảm ứng được, nhảy phắt tới, dùng sức bóp chặt vai tôi, mặt mày tái mét quát.
"Ai cho phép mày đi, mau quay lại!"
Tôi giật mình một cái, đầu óc hơi tỉnh táo lại một chút, lần nữa nhìn về phía linh cữu của ông ngoại, phát hiện ván quan tài vậy mà lại cong lên, đang phát ra tiếng kêu cót két, ngay cả ghế đẩu chống đỡ bên dưới quan tài cũng không ngừng rung lắc.
Xác c.h.ế.t sống lại?
Tôi hô hấp dồn dập, sợ hãi đến mức không thể động đậy, Tam Công lại không nói hai lời, cưỡng ép xách tôi lên, ném mạnh lên trên quan tài.
"Giúp ta đè quan tài!"
Trong gió lạnh truyền đến tiếng hô hoảng hốt của ông, lúc này quan tài rung động càng lúc càng nhanh, cảm giác như có thứ gì đó muốn chui ra, tôi sợ đến mặt mày xanh mét, run rẩy nhìn xuống.
Là đỉa! Từ trong khe hở nứt ra của quan tài bò ra rất nhiều đỉa khổng lồ. Chúng nó dày đặc ôm nhau ngoe nguẩy, giống hệt một đống chỉ rối, điên cuồng muốn chen chúc ra khỏi quan tài.
"Về!" Tam Công phát ra một tiếng quát lớn, đem kiếm gỗ đào nhét dọc theo khe nứt quan tài, lại vốc một bát m.á.u gà, dùng sức hắt xuống.
Xèo xèo! Nơi bị m.á.u gà bao phủ bốc lên khói trắng, mực tàu dường như bị thiêu đốt, đỉa cũng liều mạng co rút lại.
Tại sao lại như vậy, chẳng lẽ người nằm trong quan tài căn bản không phải là ông ngoại tôi?
"Mau, buộc dây!"
Tam Công liều mạng đè quan tài, để đồ đệ tìm thêm dây thừng tròng vào quan tài, còn tìm một con ch.ó mực, hồ đồ hứng lấy m.á.u ch.ó mực, đối diện quan tài cùng nhau dội xuống.
Tôi nghe thấy trong quan tài phát ra tiếng ục ục, giống như có người ở bên dưới kêu đau.
Máu bẩn trào ra văng tung tóe khắp nơi, cho đến khi dội xong m.á.u ch.ó mực, quan tài cuối cùng cũng khôi phục lại bình tĩnh, Tam Công mặt mày nghiêm túc, ra hiệu cho đồ đệ mau chóng buộc quan tài lại.
Lúc này linh đường đã sớm trở nên một mảnh hỗn độn, dân làng ai nấy đều sợ hãi ôm đầu chạy trốn, ngay cả cậu và mợ cũng chạy mất dạng.
"Linh đường vẫn phải tiếp tục làm, bùa của ta dùng hết rồi, lập tức về nhà đi lấy."
Tam Công vẻ mặt mệt mỏi cởi bỏ đạo bào dính đầy m.á.u bẩn, trước khi đi, còn không quên tiếp tục giúp tôi buộc dây, tìm một tiểu đồ đệ trẻ tuổi nhất, từng chữ từng chữ nói.
"Trông chừng Vương Chiêu, đừng để nó xuống!"
--------------------------------------------------