1
Gia đình tôi là một quái thai dị dạng.
Cha mẹ tôi học vấn không cao, nên họ đặt toàn bộ ý nghĩa cuộc đời mình lên con cái. Nói đúng hơn, là lên con trai.
Sau khi sinh tôi, cha tôi bất chấp bệnh di truyền đa gen của mình, khăng khăng muốn nối dõi tông đường, phải sinh bằng được con trai.
Như ông ta mong muốn, đứa thứ hai thật sự là một bé trai. Nhưng em trai tôi sinh ra đã bị bại liệt nửa người, cả đời không thể tự lo cho bản thân. Chi phí y tế đã vét sạch tiền trong nhà.
Mặc dù vậy, mẹ tôi vẫn cho rằng em trai tôi là hy vọng của cuộc đời họ. Mọi thứ trong nhà đều phải suy nghĩ vì em trai.
Cha tôi kiên quyết tin rằng chỉ cần tôi học hành chăm chỉ, đỗ vào trường đại học trọng điểm thì sau này em trai sẽ có thể nằm trên giường, cả đời không lo ăn uống, thậm chí là cưới vợ sinh con.
Vì vậy, từ nhỏ đến lớn, họ cứ ép tôi học như thể tôi là tội phạm.
Ngày nào cha tôi cũng nói với tôi rằng ông ta đã cống hiến tất cả vì cái gia đình này. Bây giờ, mỗi ngày ông ta đều đến công trường nhận việc lặt vặt, đói thì ăn hộp cơm mấy đồng, khát thì uống nước lã. Tiền tiết kiệm được đều gửi về nhà. Còn tôi chỉ cần chuyên tâm học hành là được.
Học hành có mệt bằng vác gạch ở công trình không? Học hành và thi điểm cao là việc duy nhất tôi phải làm bây giờ. Đợi tôi thành đạt rồi hẵng nghĩ đến việc báo đáp họ.
Mẹ tôi còn thẳng thắng hơn. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần thành tích của tôi có hơi d.a.o động, bà ta đến trường tìm giáo viên để làm rõ nguyên nhân. Hoặc là chất vấn năng lực giảng dạy của giáo viên, hoặc là nghi ngờ họ cố ý chấm điểm thấp tôi.
Hôm nay, cũng vậy. Mẹ tôi lại một lần nữa gây loạn ở phòng giáo vụ, thậm chí còn làm kinh động đến hiệu trưởng. Chỉ vì điểm thi thử lần hai của tôi đã tụt hai mươi hạng.
Chuông vào lớp đã vang lên ba lần, nhưng giáo viên phụ trách môn học, vẫn mãi chưa xuất hiện. Tôi chột dạ cúi đầu, co rúm trên ghế không dám nói lời nào. Trong lớp, từng ánh mắt đầy ác ý đồng loạt nhìn chằm chằm tôi.
Khương Lộ Lộ - bạn cùng bàn - lúc này mặt mày đen sì bước vào lớp: "Cô giáo chủ nhiệm nói rồi, hôm nay các tiết học của lớp chúng ta tạm hủy. Mọi người về tự học đi!"
Nói rồi, cô ta cố ý nhìn chằm chằm tôi, gằn giọng: "Sắp đến kỳ thi đại học rồi, mỗi tiết học đều rất quan trọng. Trần Tiêu, chỉ vì mẹ mày mà tất cả bạn học trong lớp đều phải nghỉ học cùng mày. Nếu điều này ảnh hưởng đến kết quả thi đại học của bọn tao, mày lấy cái gì mà đền?"
Thành tích của Khương Lộ Lộ xếp cuối lớp, vốn đã không thể đỗ đại học. Nghỉ một tiết học, đối với cô ta mà nói, ngược lại là có thêm thời gian rảnh để lướt điện thoại, hoàn toàn không phải tổn thất. Khương Lộ Lộ nói như vậy chỉ muốn ra vẻ làm người tốt, đồng thời đẩy tôi vào thế đối đầu với tất cả mọi người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cha-me-ngot-ngat/chuong-1.html.]
Khoảng thời gian này mọi người đều rất căng thẳng. Lời nói đó của cô ta đã chạm đúng vào lòng những bạn học khác trong lớp. Trong chốc lát, tất cả mọi người nhìn tôi đều mang theo sự tức giận.
Vì vậy, khi Khương Lộ Lộ mạnh bạo đẩy vai tôi, khiến tôi va vào bàn học của bạn bên cạnh. Các bạn học xung quanh thậm chí không thèm liếc nhìn tôi một ánh mắt quan tâm. Tất cả đều như tránh tà mà lùi ra xa, nhanh chóng rời khỏi lớp học.
Còn Tôn Vũ - cán sự thể d.ụ.c - thấy xung quanh không có ai thì nhanh chóng đạp một cước vào đầu gối tôi.
"Mày đã mười tám tuổi rồi mà vẫn còn là đứa con gái bám váy mẹ. Đúng là kinh tởm!"
Tôn Vũ là bạn trai của Khương Lộ Lộ, họ thường xuyên bắt nạt tôi trong lớp.
Tôi ngã vật xuống đất, đầu gối đau điếng, liều mạng lắc đầu. Nhưng sự im lặng của tôi ngược lại càng khiến Khương Lộ Lộ và Tôn Vũ cảm thấy bị x.úc p.hạ.m nặng nề. Họ lại tiến tới, tát tôi liên tiếp hai cái.
"Các em đang làm gì đó?"
Đúng lúc này, một tiếng quát nghiêm khắc vang lên. Ngay sau đó, Khương Lộ Lộ đã bị cô giáo chủ nhiệm Tống Văn túm lấy.
Ban đầu, Khương Lộ Lộ định nhấc chân đạp tôi. Nhưng trong lúc hoảng loạn không giữ được thăng bằng, cô ta ngã sang một bên, đầu đập vào cạnh bàn.
Tiếng Khương Lộ Lộ đau đớn kêu thét lập tức thu hút sự chú ý của học sinh lớp bên cạnh đang học buổi tối. Mọi người nhao nhao bàn tán.
Tôi lảo đảo tiến lên giải thích, nhưng không ngờ lúc này Tôn Vũ lại rút điện thoại ra. Ống kính của cậu ta chĩa thẳng vào Khương Lộ Lộ với cái trán chảy máu, mặt mũi lem luốc vì khóc và cả cô Tống Văn đang luống cuống tay chân.
Sau đó một tiếng đồng hồ, các từ khóa phóng đại liên quan đến "giáo viên chủ nhiệm cấp ba đ.á.n.h nữ sinh bị thương đến mức hủy dung" đã nhanh chóng leo lên top tìm kiếm với tốc độ kinh hoàng!
2.
Trên mạng xã hội tràn ngập những lời c.h.ử.i rủa cô Tống Văn như sóng thần. Ngay tối đó, ban giám hiệu nhà trường và cô Tống Văn đã đến nhà tôi để xác minh tình hình.
"Mẹ Trần, lúc đó Khương Lộ Lộ là người đ.á.n.h con gái của bà trước. Tôi chỉ là đang giúp Trần Tiêu, trong lúc tình thế cấp bách mới gây ra sự cố thôi. Cầu xin bà mở cửa, để Trần Tiêu nói rõ tình hình lúc đó với các lãnh đạo có được không ạ?"
--------------------------------------------------