Tôi nghe ra giọng nói run rẩy của cô Tống Văn. Cô là người duy nhất đã đối xử tốt với tôi suốt ba năm cấp ba. Vì mẹ tôi cứ ba bữa nửa tháng lại đến trường gây sự, các giáo viên khác đều có ác cảm với tôi. Chỉ có cô Tống Văn chưa bao giờ nhìn tôi với ánh mắt định kiến như những người khác.
"Tiêu Tiêu à, cô cũng có những người cha mẹ tương tự như của em. Thế hệ của họ, rất nhiều người không biết cách hòa hợp với con cái. Nhưng em phải tin, chắc chắn cha mẹ đều muốn tốt cho con cái, bản chất họ không xấu đâu!"
Cô Tống Văn đã từng an ủi tôi như vậy. Nhưng ngay tại lúc này, người mẹ mà cô ấy nói "bản chất không xấu" lại túm chặt lấy tôi khi tôi định chạy ra mở cửa.
Mẹ tôi bịt chặt miệng tôi. Trong lúc hoảng loạn, tôi nghe mẹ tôi hùng hổ quát ra ngoài cửa: "Cô Tống Văn, cô đừng có ở đây mà đảo lộn trắng đen! Tiêu Tiêu đã nói với tôi rồi! Chính cô là người đã dùng hình phạt thể xác, nắm đầu con bé đó đập mạnh vào cạnh bàn!"
Nói xong, mẹ lại vặn tai tôi cảnh cáo nhỏ giọng: Mày sắp thi đại học rồi, không được nhúng tay vào mấy chuyện này! Nếu lần thi thử tới mà không vào được top mười khối, tao sẽ đến cục giáo d.ụ.c tìm lãnh đạo!"
Lúc này, giọng cô Tống Văn ngoài cửa đã mang theo tiếng nức nở. Tôi không đành lòng nhìn cô như vậy nên không khỏi điên cuồng giãy giụa. Nhưng sự phản kháng dữ dội của tôi lại lập tức chọc giận mẹ.
Bà ta gọi cha tôi tới, hai người họ thay nhau đ.ấ.m đá tôi một trận. Cha tôi ra tay rất mạnh. Vài cái tát giáng xuống, một bên tai tôi đã ù đi, không còn nghe rõ tiếng gì nữa.
Cả hai không chỉ tịch thu điện thoại của tôi mà cha tôi còn dùng dây trói tôi vào cạnh bàn học. Mọi hành động của tôi đều phải dưới sự giám sát của ông ta. Ngay cả đi vệ sinh cũng phải được cha tôi cho phép.
Cha mẹ cứ thế trói tôi như trói súc vật, nhốt chặt tôi trong nhà. Thoáng cái đã qua mấy ngày, cho đến gần kỳ thi thử lần ba, họ mới thả tôi ra.
Tôi vốn nghĩ mọi chuyện đến đây sẽ xem như đã kết thúc. Nhưng điều tôi không ngờ tới là, đêm đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy giọng nói của cô Tống Văn…
3.
Một tháng sau, cô Tống Văn vì không chịu nổi bạo lực mạng kéo dài đã nhảy lầu tự sát.
Tôi điên cuồng đọc những thông tin hỗn loạn trên mạng. Rất nhanh, tôi đã tìm thấy bài viết thanh minh của Khương Lộ Lộ.
Trong bài tự bạch được ghim đầu trang và nhận nhiều lượt thích này, Khương Lộ Lộ không hề nhắc đến sự tồn tại của tôi một chữ nào. Theo lời cô ta, cuộc xung đột hôm đó hoàn toàn không phải do chuyện bắt nạt bẩn thỉu của cô ta bị cô giáo chủ nhiệm phát hiện, mà là hình phạt thể xác ác ý đã được cô Tống Văn tính toán từ trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cha-me-ngot-ngat/chuong-2.html.]
Khương Lộ Lộ phủi sạch mọi trách nhiệm. Cô ta tự miêu tả mình như một bông hoa trắng thuần khiết hoàn toàn.
Khương Lộ Lộ học rất dốt, gia đình cô ta cũng không đặt hy vọng gì vào kỳ thi đại học của cô ta. Vì vậy, cả năm lớp mười hai, cô ta đều làm blogger làm đẹp trên mạng. Khương Lộ Lộ rất rõ ràng về các chiêu trò tự lăng xê và cũng có một lượng fan nhất định.
Cứ thế thêm dầu vào lửa, ra sức ra vẻ đáng thương, lập tức thu hút vô số người hâm mộ. Lượng người theo dõi và số tiền quà tặng dần dần đã leo lên vị trí dẫn đầu. Thu nhập hàng ngày so với trước đây đã tăng gấp nhiều lần.
Còn Tôn Vũ - cán sự thể dục, cũng là bạn trai của Khương Lộ Lộ - đương nhiên cũng trở thành học sinh giỏi dám vạch trần hành vi xấu của giáo viên, trên mạng cũng thu hút vô số người hâm mộ.
Sau toàn bộ sự việc, chỉ có cô Tống Văn gánh chịu mọi hậu quả. Cái c.h.ế.t của cô ấy không những không thể làm sáng tỏ oan ức, ngược lại càng triệt để xác nhận rằng cô ấy đáng bị như vậy.
Tôi tức đến mức cả người run rẩy. Đó là lần đầu tiên tôi lấy hết can đảm chặn đường về nhà của Khương Lộ Lộ.
"Cô... Tại sao lại làm như vậy..."
Đối mặt với câu hỏi của tôi, Khương Lộ Lộ lại cười nhạo: "Ép c.h.ế.t cô Tống Văn cũng có một phần công lao của mày đó! Nếu không phải mẹ mày khăng khăng rằng cuộc xung đột trong lớp không liên quan đến mày, thì cho dù tao có muốn dựng chuyện gì đi nữa, chẳng phải cũng sẽ bị lộ sao?"
Nghe vậy, tôi lập tức tái mét.
Đêm đó, giọng nói run rẩy của cô Tống Văn ngoài cửa nhà tôi vẫn còn văng vẳng bên tai.
"Tiêu Tiêu à, cô hoàn toàn không có ý định làm hại Khương Lộ Lộ. Xin em, hãy nói rõ mọi chuyện đã xảy ra lúc đó với mọi người đi!"
Thấy tôi thất thần đứng sững tại chỗ, Khương Lộ Lộ đột nhiên ghé sát lại, nói vào tai tôi: "Cô Tống Văn đáng c.h.ế.t! Bao nhiêu giáo viên, ai bảo cô ta cứ thích xen vào chuyện của mày để giúp mày, rồi đối đầu với tao. Tiện thể nói cho mày biết luôn, hôm đó tao cũng cố ý tìm người đi gọi cô Tống Văn tới đó! Đợt này, cô ta đã giúp tao tăng không ít fan đó."
Tôi cảm thấy cả người mình không ngừng run rẩy, hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe. Tôi biết Khương Lộ Lộ hận cô Tống Văn, nhưng không ngờ cô ta lại độc ác đến vậy.
Đúng vậy, cả lớp đều biết Khương Lộ Lộ và Tôn Vũ đang bắt nạt tôi, ngay cả cha mẹ tôi cũng biết, nhưng chỉ có cô Tống Văn chịu ra mặt giúp tôi. Tôi không ngờ rằng, lòng tốt của cô dành cho tôi lại hại c.h.ế.t chính cô ấy...
--------------------------------------------------