Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi - Thuỷ Thiên Thừa

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thiện Minh ở ngôi làng nhỏ tĩnh dưỡng ba ngày. Tố chất thân thể hắn rất mạnh, Jobert lại lại mang đến dược phẩm rất tốt, cho dù thầy thuốc mời đến y thuật không cao minh thì cũng thành công giúp thương thế của hắn dần ổn định.

Đến ngày thứ ba người được phái tới đón bọn họ đến.

Thẩm Trường Trạch đứng ở trong phòng Thiện Minh, khi thấy một chiếc xe Hummer từ đầu làng đến gần, Jobert đứng từ xa hướng bọn họ hô vài câu, chiếc kia xe dừng lại trong sân, từ trên xe một người vạm vỡ và một người phụ nữ có làn da nâu nhảy xuống.

Người da trắng kia và và Jobert không cách biệt nhiều lắm, tuổi khoảng hơn ba mươi, thân hình khôi ngô, nhưng người phụ nữ này lại cực kì khác biệt, Thẩm Trường Trạch chưa bao giờ nhìn thấy cô gái nào có dáng vẻ phong tình yêu dã như thế.

Nàng mặc một chiếc áo sát nách bó sát màu đen và quần shorts ngắn đến đùi, bộ ngực nàng cao ngất, vòng eo mảnh khảnh, cặp đùi thon dài rắn chắc, đong đưa theo từng bước chân của nàng, làm vẻ xinh đẹp và hoang dã không thể dùng ngôn ngữ hình dung của nàng phát ra đến cực hạn.

Người dân ở đây nhìn nàng nhìn đến choáng váng.

Jobert thân thiết nói, "Pearl, mấy người đã đến rồi."

Nàng lắc lắc mái tóc dài đen nhánh, gợn sóng trong đôi mắt đẹp thâm thúy lưu động, hỏi Jobert, "Người đâu?"

Jobert chỉ chỉ căn nhà cỏ trước mắt bọn họ, "Bên trong."

Pearl lấy ở trong xe một cái hòm sắt cực lớn ra, nhìn qua ước chừng nặng đến mấy chục cân, nàng dễ dàng khiêng lên vai đi vào trong phòng.

Đứa nhỏ nghển cổ nhìn nàng.

Perl cau mày nhìn đứa nhỏ, tưởng là trẻ con trong làng nên không để ý. Nếu không cẩn thận chú ý, nàng không phân biệt được người Trung Quốc và người Myanmar có gì khác nhau.

Thiện Minh từ trên giường ngồi dậy, "Pearl."

Trong nháy mắt khi Pearl thấy hắn, trên mặt hiện lên nhu hòa mà phụ nữ nên có. Nàng đi đến bên giường, xoa lên mặt Thiện Minh, nhẹ nhàng hôn bờ môi của hắn, "Em rất lo cho anh."

Thiện Minh cười, "Anh không chết được."

Pearl vỗ vỗ mặt hắn, đứng dậy mở hòm sắt ra, tất cả bên trong đều là dụng cụ chữa bệnh và dược phẩm, nàng nói: "Trước hết em sẽ xử lý đơn giản cho anh, sau đó chúng ta lập tức rời khỏi nơi này, lão đại đang đợi anh trở về."

Pearl là thầy thuốc của quân đoàn lính đánh thuê bọn hắn, bởi vì vẻ đẹp tuyệt hảo và thực lực rất mạnh mẽ, ở trong đoàn có địa vị cực cao.

Perl đem miệng vết thương bị thầy thuốc xử lý sứt sẹo của Thiện Minh xử lý một lần nữa, băng bó cẩn thận từng chút, sau đó cho hắn truyền dịch.

Sau khi ăn cơm trưa, Jobert cùng một người da trắng khác theo tới là Cosky tính toán đưa Thiện Minh lên trên xe, khởi hành quay về căn cứ lâm thời của bọn họ.

Nhưng Thiện Minh không muốn giống như một phế nhân bị nâng đến nâng đi, hắn còn có một chân hoàn hảo không tổn hao gì, hơn nữa ở đây được ăn được uống được nghỉ ngơi tốt, hắn hoàn toàn có thể tự mình đi.

Jobert cho người trong làng một khoản tiền, cũng bảo bọn họ chuẩn bị thức ăn nước uống mang lên trên xe.

Thẩm Trường Trạch tuy rằng nghe không hiểu bọn họ nói chuyện, nhưng nó nhận ra bọn họ muốn đi, vì thế gắt gao đi theo bên người Thiện Minh.

Thiện Minh đi hai bước, đột nhiên nhớ tới ra bên chân mình còn có một đứa nhỏ, hắn dừng lại, cúi đầu nhìn nó.

Pearl cũng hiếu kì nhìn đưa nhỏ kia.

Jobert ở phía sau nàng nói, "Đó là Thiện nhặt được , giống hắn, là người Trung Quốc."

Pearl chớp mắt, nhỏ giọng nói, "Người Trung Quốc đều lớn lên xinh đẹp như vậy sao?"

Jobert nhún vai, "Tôi cũng chưa thấy nhiều, nhưng mà......" Hắn lấy lòng cười, "Tôi tin rằng mọi cô nàng Amazon đều mê người giống như cô."

Pearl cười tủm tỉm sờ sờ đám râu ngắn ngủn của hắn, cho hắn một cái hôn lên gò má.Đứa nhỏ ngẩng đầu nhìn Thiện Minh, "Chú ơi, chú muốn đi đâu?"

"Ta đi đâu cũng không liên quan đến mày, mày không cần đi theo ta nữa."

Đứa nhỏ mở to hai mắt nhìn, "Chú muốn bỏ cháu ở đây?"

"Nơi này có ăn có uống lại có người, ta sẽ không đưa mày về nhà, chính mày phải tự nghĩ cách đi."

Đứa nhỏ ôm chặt đùi hắn, nó biết Thiện Minh nói thật, sự sợ hãi vì sắp bị vứt bỏ chiếm đầy tâm hồn non nớt của nó, "Chú, chú đừng bỏ cháu, cháu không muốn ở đây!"

Nơi này một câu người ta nói nó cũng không hiểu, nó không muốn ở đây, nó không muốn bị vứt bỏ!

Thiện Minh cảnh cáo nó, gần như dùng gậy chống gõ lên đùi,"Buông ra."

"Không muốn! Không muốn ! Chú đừng bỏ cháu, dẫn cháu đi với, cháu không muốn ở đây, cháu nghe không hiểu bọn họ nói cái gì, cháu sợ lắm, chú ơi, van cầu chú dẫn cháu đi." Nước mắt đứa nhỏ lã chã rơi xuống, lập tức làm khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên ướt át, nhìn qua đặc biệt đáng thương.

Pearl hỏi Jobert, "Có phải đứa nhỏ kia luyến tiếc Thiện?"

"Chắc vậy, tôi cũng nghe không hiểu, nhìn qua thật đáng thương."

Thiện Minh lạnh nhạt nói: "Ta có lý do gì để mang mày đi, mày là trói buộc, với ta không có giá trị."

"Chú ơi — dẫn cháu đi, van cầu chú đừng bỏ cháu." Đứa nhỏ sợ tới mức cả người đều phát run. Thiện Minh cho dù lãnh khốc và hung ác nhưng cũng là duy nhất có thể cùng nó trao đổi, hơn nữa khi nó gặp nguy hiểm hắn đã cứu nó, đứa nhỏ tuy rằng sợ hắn nhưng trong lòng đối với hắn tràn ngập ỷ lại. Nếu Thiện Minh cứ như vậy bỏ lại nó, nó biết mình cả đời cũng không có cơ hội gặp lại ba mẹ mình. Cho nên nó ôm cứng lấy đùi Thiện Minh, cho dù hắn uy hiếp độc ác như thế nào cũng không chịu buông tay.

Jobert nói: "Thiện, nó muốn đi cùng chú mày sao? Nó thật đáng thương mà."

"Chúng ta cũng không phải tổ chức từ thiện gì, vì sao phải mang nó theo?"

Cho dù đứa nhỏ nghe không hiểu bọn họ nói gì nhưng từ giọng nói của Thiện Minh cũng có thể đoán được một hai, nó ôm đùi Thiện Minh như thể ôm một cọng cỏ cứu mạng, Thiện Minh có gỡ thế nào cũng không được.

Nó lớn tiếng khóc, nó chỉ có năm tuổi, sợ hãi vì bị vứt bỏ làm cả người nó run bần bật.

Ba người khác của quân đoàn đều đứng ở bên cạnh xem náo nhiệt, muốn xem xem Thiện Minh sẽ kết thúc chuyện này thế nào.

Thiện Minh nhìn đứa nhỏ ôm đùi hắn khóc, cảnh tượng trước mắt có làm hắn có chút hoảng hốt trong nháy mắt. Hình ảnh đứa nhỏ này, phảng phất đè lên hình ảnh chính mình năm đó.

Mười mấy năm trước, hắn cũng cứ dạo chơi sát ranh giới sinh tử như vậy, sau đó được cha mang vào thế giới tanh máu này. Cho dù bây giờ hắn vẫn cứ đi sát ranh giới ấy như cũ nhưng hắn đã đủ mạnh mẽ, mạnh đến mức có thể nắm giữ sự sống chết của bản thân.

Nhưng mà vận mệnh của đứa nhỏ này lại bị người khác nắm trong tay, có lẽ nó vĩnh viễn không có cơ hội trở nên mạnh mẽ để có thể lựa chọn sống hay chết.

Như vậy, có nên cho nó cơ hội này không? Trong lòng Thiện Minh hiện lên một tia chần chờ.

Hắn nhìn đứa nhỏ hỏi: "Mày muốn đi theo ta?"

Đứa nhỏ khóc đến khó thở, nghe được hắn hỏi như vậy thì vội vàng gật đầu.

Thiện Minh lộ ra một nụ cười tàn khốc, "Nếu mày nhất định muốn đi theo ta, ta có thể mang mày đi. Nhưng ta sẽ không đưa mày về nhà, từ nay về sau mày phải sống theo cách ta cho mày, có lẽ so với điều đó thì mày ở lại cái làng này còn có thể có hạnh phúc." Thiện Minh dừng một chút, "Mày còn muốn theo ta đi sao?"

Đứa nhỏ chỉ do dự một chút, liền lập tức gật đầu. Nó không biết đợi nó là một số phận như thế nào, nhưng nó biết nếu nó ở lại ngôi làng hoang vu này, cả đời này nó cũng không ra được .

Thiện Minh hừ cười một tiếng, "Lên xe đi."

Hắn lên xe trước, hài tử vất vả trèo lên theo, thuần thục chui vào trong lòng hắn, cuộn mình thành một khối. Nó vừa chùi nước mắt, vừa vụng trộm đánh giá ba người của quân đoàn, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến đỏ bừng nhìn qua trông càng đáng thương.

Ba người đưa mắt nhìn nhau.

Trong tình huống không có mệnh lệnh, bọn họ không có quyền can thiệp khác hành động của thành viên, Thiện Minh có nên mang một đứa nhỏ về không là phải có lão đại đến quyết định, bọn họ sẽ không lắm miệng .

Không ai có thể đoán trước được, hứng thú nhất thời của Thiện Minh đối với bọn họ và cả quân đoàn lính đánh thuê mỗi người mà nói, sẽ sinh ra ảnh hưởng lớn lao đến thế nào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi - Thuỷ Thiên Thừa
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...