Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi - Thuỷ Thiên Thừa

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng chuông cảnh báo vang vọng toàn bộ nhà xưởng, một đội bảo vệ mặc trang phục chống khủng bố ghìm súng xông ra ngoài, vẻ mặt nghiêm túc như lâm đại địch.

Thẩm Trường Trạch nhằm về phía cầu thang, đón đầu một người mặc quần áo bảo vệ. Bảo vệ nhìn thấy y, thất kinh giơ súng lên, Thẩm Trường Trạch giữ lấy cổ tay hắn, rút súng trong tay hắn ra, sau đó đá hắn xuống lầu.

Một đầu khác của hành lang truyền đến tiếng bước chân hỗn độn, Thẩm Trường Trạch xoay người bắn hai phát súng vào người dẫn đầu. Sau khi một người ngã xuống, những người khác đều không dám liều lĩnh, dùng ngôn ngữ hỗn loạn hét cái gì đó với nhau.

Thẩm Trường Trạch xoay người lao xuống dưới, chạy về phía khu thí nghiệm.

Nhìn xuyên qua lớp kính trong suốt, y nhìn thấy các nhân viên nghiên cứu khoa học đang hoảng hốt, còn có những bảo vệ ôm súng trường đuổi tới chỗ y.

Thẩm Trường Trạch dựa theo trí nhớ mà chạy tới phòng thí nghiệm chỗ Pearl, cảm thấy sắp có người bắn đến chỗ mình, y vội xoay người nhảy sang, một loạt viên đạn bắn vào chỗ y vừa chạy qua.

Ánh mắt Thẩm Trường Trạch đột nhiên đỏ rực, nhiệt độ thân thể tăng cao. Khi y nhảy tới trước mặt người vừa nổ súng kia, y nhìn thấy trong đôi mắt sợ hãi và tuyệt vọng của người đó có bóng của vảy rồng màu vàng. Y giật lấy súng trong tay người nọ, cái đuôi đảo qua, ném người kia vào kính thuỷ tinh cường độ cao, đối phương lập tức mất tri giác.

Một tiểu đội khác chạy tới rất nhanh, Thẩm Trường Trạch đón đầu bọn họ vọt tới, thân hình vẽ nên một đường cong bật tới phía trước cực nhanh, nòng súng của những người đó muốn đuổi kịp tốc độ của y là vô cùng khó khăn. Băng đạn trong tay Thẩm Trường Trạch đánh ngã từng kẻ xui xẻo xông tới phía trước, thỉnh thoảng có viên đạn đánh trúng lớp vảy giáp của y thì cũng chỉ như gãi ngứa, trong vài giây ngắn ngủi nhóm người đó đã bị Thẩm Trường Trạch áp sát. Dưới móng vuốt cứng rắn và cái đuôi có lực công kích đạt tới ba trăm kg, bọn họ giống như món đồ chơi bằng giấy, dễ dàng bị xé nát.

Thẩm Trường Trạch cướp lấy súng, lựu đạn và mã tấu trên người bọn họ, buộc lên người mình, sau đó tiếp tục đi tìm Pearl.

Kỳ thật trạng thái bây giờ của y cũng không tốt, buổi sáng vừa bị rút bốn trăm ml máu, cơn choáng váng khi đó có một nửa là giả vờ, một nửa là thật sự. Bây giờ là cơ hội chạy trốn duy nhất, y rất sợ thể lực mình không chống đỡ nổi mà biến lại thành con người, vậy thì xong hết rồi.

Thẩm Trường Trạch chạy thẳng một đường tới, nhìn thấy phòng thí nghiệm liền ném một quả lựu đạn vào bên trong. Mấy nhà khoa học sợ tới mức chạy như điên ra ngoài. Tiếng nổ mạnh vang lên phía sau y, tạc đến mức toàn bộ nhà xưởng đều bị chấn động, phòng thí nghiệm cứ như vậy bị y hủy diệt mất hơn một nửa.

Cuối cùng y cũng tìm được căn phòng thí nghiệm nhốt Pearl. Phòng thí nghiệm long huyết này có bốn phía đều là kính chống đạn, chỉ dùng đạn căn bản không thể làm vỡ, Thẩm Trường Trạch bắn hết ba mươi phát chẳng qua cũng chỉ làm thủy tinh xuất hiện vết rạn. Y nhận ra như vậy không ổn, vì thế đổi súng, đại khái nhắm vào bốn góc hình vuông mà bắn, sau đó lại bắn vào trung điểm của đường chéo. Bắn hết bốn băng đạn, bốn góc hình vuông và đường chéo cuối cùng cũng bị nứt ra một cái khe.

Thẩm Trường Trạch lui ra phía sau mấy mét, sau đó vọt tới thật mạnh, dùng vai húc vào trung điểm đường chéo. Thủy tinh rầm một cái nát vụn, y thuận đà nhảy vào trong phòng thí nghiệm.

Y chạy đến bên giường Pearl, bấm nút thao tác để mở những vòng thép cố định tứ chi của nàng. Y nhổ hết dây dợ vướng víu trên người Pearl ra, vỗ mặt nàng kêu lên: "Pearl, Pearl."

Pearl không hề phản ứng.

Thẩm Trường Trạch mở mắt của nàng ra nhìn, hẳn chỉ là thuốc mê còn chưa hết.

Y cởi quần áo bao quanh thân thể Pearl, sau đó cõng nàng trên lưng nhảy qua cái lỗ lớn trên kính thủy tinh ra ngoài, y còn phải đi tìm Đường Đinh Chi.

Toàn bộ nhà xưởng đã bị y làm cho khói bụi mù mịt, khắp nơi là tường đổ do bị lựu đạn tàn phá, chỗ nào cũng là đống hỗn độn.

Cảnh tượng như vậy ngược lại rất tiện cho Thẩm Trường Trạch ẩn nấp, dù sao y cũng đang cõng một thân thể bằng xương bằng thịt, không giống y có thể đỡ đạn thoải mái.

Thẩm Trường Trạch nhìn thấy một đám người chạy tới chỗ hắn, trong tay tất cả đều đã đổi thành súng phóng điện cao thế. Món đồ chơi kia có chút dọa người, tia điện bắn ro ro ra ngoài, điện thế chỉ dùng để đối phó với y kia phỏng chừng có thể đốt người thường thành than.

Thẩm Trường Trạch cõng Pearl chạy tán loạn, những người đó cũng không đuổi kịp y, nhưng y vẫn không có manh mối gì về Đường Đinh Chi, tiêu hao dần thể lực như vậy rất bất lợi cho y.

Y dạo qua một vòng ở khu thí nghiệm, lại chạy hướng về phía lầu hai, đến cầu thang thì bị một đội bảo vệ khác ngăn chặn.

Thẩm Trường Trạch tránh thoát một loạt đạn, trốn ở sau vách tường nghe động tĩnh của đối phương.

Y đặt Pearl xuống đất, sau đó sờ lên súng treo trên người, lỗ tai nhọn nhẹ nhàng giật giật, phán đoán vị trí của những người đó bằng thính lực.

Đột nhiên, một trận súng máy nổ vang lên, những bảo vệ đang tập trung để ý đến y ở cách đó không xa kêu thảm thiết liên tục, tất cả đều bị đánh ngã xuống đất.

Thẩm Trường Trạch ló ra đầu thì thấy một người ôm súng máy M16 lưu loát nhảy từ lầu hai xuống, đánh một tiểu đội bảy người đến người ngã ngựa đổ. Y mở to hai mắt nhìn, trong lòng mừng như điên, "Ba!"

Thiện Minh không rảnh nhìn y, bắn súng vào từng người còn đang giãy dụa trên mặt đất, sau đó ngồi xổm xuống cầm lấy một khẩu súng phóng điện cao thế, hí hoáy một chút, lẩm bẩm: "Thứ này tốt đấy."

Thẩm Trường Trạch chạy đến ôm lấy hắn, "Ba!"

Thiện Minh tóm lấy y tha trở về góc, nhìn bộ dạng ánh vàng rực rỡ của y mà có chút không quen.

Đứa nhỏ cảm động đến hỏng mất, "Ba ơi, sao ba lại tới đây?"

"Đến đưa bọn mi trở về chứ còn gì." Thiện Minh nói rất thản nhiên.

Thẩm Trường Trạch vừa nhìn thấy Thiện Minh liền cảm thấy những oan ức phải chịu hai ngày nay đã có chỗ phát tiết, y nức nở: "Ba, tên Đường Tịnh Chi kia lấy của con bốn trăm ml máu, bây giờ con thấy hơi choáng váng đầu."

Thiện Minh cả giận nói: "Con mẹ nó, ông đây mà bắt được thằng khốn kia thì nhất định phải lấy máu toàn thân nó!"

Thẩm Trường Trạch phần phật đôi cánh bao lấy Thiện Minh, cái đuôi cũng không tự giác quấn lấy đùi Thiện Minh, y cầm lấy tay Thiện Minh, nhéo nhéo cánh tay hắn, "Ba, cánh tay của ba không sao chứ?"

"Ừ, không có việc gì đâu ......" Khi Thiện Minh trả lời có chút không yên lòng, hắn nhìn chằm chằm vào đôi cánh của Thẩm Trường Trạch, "Cái này của mi...... trưởng thành rất nhiều nhỉ." Hắn đưa tay sờ, rắn chắc mà rất đàn hồi, nhìn qua rất cool.

"Đúng vậy, càng lúc càng lớn."

"Có thể bay sao? Có lẽ bay được đấy nhỉ."

"Chưa thử qua, nhưng nếu nhảy từ chỗ cao xuống thì quả thật có tác dụng giảm xóc."

Thiện Minh có chút chờ mong nói, "Lần sau thử xem."

Thẩm Trường Trạch cười nói: "Được...... Ba, ba giải thích với Houshar bọn họ như thế nào?"

Sắc mặt Thiện Minh trầm xuống, "Không giải thích...... Cứ để như vậy đi, chuyện sau này để về rồi nói sau, trước phải đưa Pearl và Đường Đinh Chi về đã."

"Pearl còn đang hôn mê, Đường Đinh Chi không biết ở nơi nào."

Thiện Minh ngồi xổm xuống kiểm tra mạch đập của Pearl, sau đó xoay người đi chỗ mấy người chết cởi một cái quần mặc vào cho Pearl.

Hắn nhét Pearl vào phía sau góc tường chất đầy vải, dùng một ít vải kích thước lớn làm thành một cái túi che trước nàng, "Trước hết cứ giấu cô ấy ở đây đã. Vừa rồi khi ta vào từ phía sau thì phát hiện một tầng hầm ngầm hoàn toàn được khóa chặt, nhìn qua rất khả nghi. Phòng thí nghiệm trọng yếu thật sự chỉ sợ là ở dưới đó, nếu Đường Tịnh Chi muốn trốn thì chắc chắn đã xuống đó rồi, chúng ta đi nhìn xem."

Thẩm Trường Trạch nói: "Ba, ba mang Pearl đi trước đi, con đi tìm Đường Đinh Chi."

Thiện Minh lưu loát đổi băng đạn khác cho súng máy, "Ta tới là để mang cả ba người bọn mi đi."

"Bọn họ quá đông, hơn nữa trang bị rất đầy đủ. Ba, nghe lời con, mang Pearl đi đi, con nhất định sẽ mang Đường Đinh Chi trở về ."

Thiện Minh nhét khẩu súng phóng điện cao thế vào trong người, nhìn thẳng vào y, "Ta và mi cùng đi, ta muốn đem tất cả ra ngoài."

Thẩm Trường Trạch hơi hơi gật đầu, dùng đôi cánh vòng qua vai Thiện Minh, nhẹ giọng nói, "Ba, chúng ta đều sẽ trở về ."

Thiện Minh nhếch miệng cười, "Đánh cho chúng nó hoa rơi nước chảy đi!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi - Thuỷ Thiên Thừa
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...