16.
Mồ hôi tôi chảy ra, tôi cố cãi lại, nói rau củ ở đây tươi hơn, có thể chị ấy thích đến đây thì sao?
Lục Xuyên nhướng mày, "Thật không?"
Tôi nhảy dựng lên. page Hươu Cao Cẳng
"Anh bị thần kinh à, ngày nào cũng coi tôi như tội phạm để thẩm vấn, ở bên anh mệt ch.ế.c đi được!"
Lục Xuyên im lặng, chỉ chăm chú đọc sách cho tôi nghe.
"Cơ chế sụp đổ của lời nói dối, khi gánh nặng của lời nói dối vượt quá khả năng bộ nhớ của não, sẽ kích hoạt ba chế độ sụp đổ: Thứ nhất, quá tải cảm xúc, dùng sự tức giận để che giấu lỗ hổng logic..."
Tôi bất lực, cuối cùng chỉ có thể thú nhận, là Lâm Hạo nói cho tôi biết.
Lục Xuyên rất không vui. page Hươu Cao Cẳng
Thứ nhất là giận tôi giấu anh, lén lút liên lạc với Lâm Hạo.
Thứ hai là giận tôi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Hồi cấp ba mọi người còn non nớt, thực ra nếu tôi thẳng thắn nói với anh rằng tôi và Lâm Hạo là bạn bè, cũng không có gì to tát.
Ngày hôm đó, anh ấy đã trừng phạt tôi bằng một cách đặc biệt.
Tôi mệt mỏi rã rời, cuối cùng phải khuất phục xin tha.
"Đại nhân tha mạng, sau này em không dám nữa."
Hai người ở bên nhau mười năm, sớm tối bên nhau, trước mặt Lục Xuyên, muốn nói dối mà không bị phát hiện, quả thật quá khó.
Vì vậy, khi chia tay, tôi đã tốn rất nhiều công sức, dàn dựng một màn kịch tình cờ để anh ấy vô tình nhìn thấy cảnh tôi cùng một người đàn ông nào đó ra vào khách sạn.
Anh ấy mới tin rằng tôi thật sự đã lừa dối anh.
Sau đó tôi lập tức chặn số, chuyển nhà, nhảy việc một mạch, từ đó về sau hai người không còn bất kỳ liên lạc nào nữa.
Ba năm trôi qua bình yên. page Hươu Cao Cẳng
Không ngờ, lại gặp lại nhau ở đây.
17.
Tim tôi bắt đầu đập loạn xạ, ngón tay càng cào mạnh vào đùi.
Trong phòng thẩm vấn chật hẹp, không khí dần trở nên kỳ lạ, anh cảnh sát Tiểu Trần ngẩng đầu.
"Đội trưởng Lục, sao thế, phát hiện nghi vấn gì à?"
Lục Xuyên lắc đầu, tiếp tục hỏi theo trình tự, kiểm tra công việc và các mối quan hệ xã hội của tôi.
Thực ra, mấy năm nay cuộc sống của tôi rất đơn giản.
Sau khi chia tay Lục Xuyên, tôi chuyển nhà, nhảy việc đến công ty hiện tại, công việc bận rộn, cuộc sống hai điểm một đường, hầu như không có giao tiếp xã hội nào khác.
Chỉ thỉnh thoảng đi ăn với Lâm Hạo.
Lịch sử trò chuyện lật ra, cơ bản là rõ ràng rành mạch.
Ánh mắt Lục Xuyên dừng lại ở cột danh sách người thân, lông mày nhíu chặt.
"Bố em từng đi tù? Chuyện khi nào vậy?"
Anh cảnh sát Tiểu Trần gõ máy tính một lúc, rồi ngẩng đầu lên: "Đội trưởng Lục, tra ra rồi.
"Ngày 9 tháng 7, ba năm trước, ở Ninh Thành. Nói là gây tai nạn rồi bỏ trốn, tông phải hai người, ngày hôm sau thì ra tự thú."
"Gây tai nạn rồi bỏ trốn?"
Lục Xuyên chen đến trước máy tính, rê chuột, lông mày càng nhíu chặt hơn. page Hươu Cao Cẳng
"Tiểu Trần, cậu đến phòng lưu trữ, lấy toàn bộ hồ sơ đầy đủ về đây cho tôi xem."
Tiểu Trần đáp một tiếng, đứng dậy ra ngoài.
Khi cánh cửa đóng lại.
Lục Xuyên nhìn tôi với ánh mắt dò xét, ánh mắt sắc bén như chim ưng đang săn mồi.
Ngón tay tôi lập tức buông ra, không dám cào đùi nữa.
Lục Xuyên bỗng nuốt nước bọt, giọng nói mang một chút run rẩy, hỏi tôi,
"Giang Tiểu Đường, đây là lý do em chia tay anh sao?”
"Em sợ chuyện của bố em sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của anh?"
18.
Tôi lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Ba năm rồi, sao anh vẫn tự đa tình thế.”
"Nói thật cho anh biết, chuyện này đúng là một phần lý do, lúc đó bố em tông phải người, muốn đối phương viết đơn bãi nại, họ đòi bố em bồi thường tám mươi vạn.”
"Anh là một cảnh sát nghèo, tám vạn cũng không lấy ra được.”
"Cũng từ lúc đó, em mới nhận ra, anh không hề như lời anh nói, có thể bảo vệ em, có thể làm chỗ dựa cho em.”
"Xã hội này rất thực tế, không có tiền thì chẳng làm được gì. Hơn nữa công việc của anh lại bận rộn, lại nguy hiểm, anh lại hay đa nghi, lúc nào cũng thẩm vấn em như thẩm vấn tội phạm, em đã sớm muốn chia tay với anh rồi.”
"Lâm Hạo tốt hơn anh nhiều."
Tôi nói một hơi, sắc mặt Lục Xuyên hoàn toàn đen lại.
Anh ấy luôn là một người có lòng tự trọng cao, tôi biết rõ nói gì sẽ đánh trúng điểm yếu của anh. page Hươu Cao Cẳng
Anh ấy lạnh lùng không nói gì, tôi cũng giữ im lặng, không khí trong chốc lát đóng băng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chan-menh-thien-tu-hgsz/chuong-4.html.]
Tiểu Trần ôm hai tập hồ sơ lớn, đẩy cửa bước vào.
"Đội trưởng Lục, thông tin về người ch.ế.c đã có rồi.
"Người ch.ế.c tên là Diêu Nguyên Bân, nam, bốn mốt tuổi, quê ở Tứ Xuyên, là chủ tiệm tiện lợi này. Anh ta có một bạn gái sống chung tên là Vương Lộ, là tổ trưởng nhà hàng.”
"Phòng kỹ thuật đã kiểm tra hành trình của Giang Tiểu Đường và Diêu Nguyên Bân, hiện tại không thấy có bất kỳ mối liên hệ nào.”
"Ngược lại, Vương Lộ lại không thể liên lạc được, cô ta có nghi vấn rất lớn."
19.
Khi chưa có bằng chứng, giam giữ và thẩm vấn nghi phạm không được quá hai mươi tư giờ.
Lời khai của tôi đã rõ ràng, bây giờ lại xuất hiện một nghi phạm lớn hơn, Lục Xuyên và đồng đội đã họp, quyết định đặt trọng tâm điều tra vụ án vào Vương Lộ.
Tạm thời tôi có thể về nhà. page Hươu Cao Cẳng
Lục Xuyên ném điện thoại cho tôi.
"Bỏ chặn số anh, với lại, mấy ngày tới em không được tắt máy, trước khi vụ án được phá, phải luôn sẵn sàng hai tư trên hai tư."
"Biết rồi, anh cảnh sát Lục."
Tôi cầm điện thoại lên xem, một đống cuộc gọi nhỡ và tin nhắn.
Ông chủ Chu giận dữ gửi một loạt dấu chấm than: [Giang Tiểu Đường, cô trúng số à? Lương chuyên cần tháng này chỉ còn thiếu một ngày mà cũng không cần sao?]
Tôi vội vàng gọi điện về công ty xin lỗi, rồi xin nghỉ.
Giọng ông chủ Chu trở nên rất phấn khích.
"Ối giời, vụ án xác ch.ế.c bị phân xác, cô tận mắt nhìn thấy à?”
"Điên thật! Cô đến công ty ngay đi, kể lại quá trình…khụ khụ, ý tôi là, hôm nay còn có vài công việc chưa sắp xếp xong, cô đến một chuyến đi, buổi chiều tôi cho cô nghỉ nửa ngày, tháng này không trừ lương chuyên cần của cô."
Ông chủ Chu là một người đàn ông trung niên chưa đến bốn mươi, hơi mập, hơi hói, nhưng khá tốt bụng, không bớt xén tiền lương, tan làm đúng giờ.
Trong thời buổi này, đã được coi là một ông chủ rất tốt rồi.
Vì vậy, ông ấy thích hóng hớt, những nhân viên như chúng tôi cũng cố gắng đáp ứng.
Chị Trương ngồi bàn trước tôi, ngày nào cãi nhau với chồng và mẹ chồng, lúc nghỉ trưa trong văn phòng cũng luyên thuyên kể lể.
Ông chủ Chu rất thích nghe chị ấy nói chuyện.
Hôm nay hào quang của chị Trương hoàn toàn bị tôi chiếm hết.
Ông chủ Chu đích thân pha cà phê cho tôi, một đám người vây quanh bàn tôi, nghe tôi kể đi kể lại từng chi tiết của ngày hôm nay.
Ông chủ Chu vẫn chưa thỏa mãn. page Hươu Cao Cẳng
"Cái anh đội trưởng cảnh sát hình sự đó, không được rồi!”
20.
"Tôi nói này, ông thầy bói đó mới là mấu chốt của vụ án, sao tự dưng ông ta lại cứ nhất quyết bắt Giang Tiểu Đường đến tiệm tiện lợi đó?”
"Ông ta chỉ muốn đổ tội! Ông ta chắc chắn là cùng một phe với cái tên Diêu gì đó!"
Mọi người tung hô ông chủ Chu, nói ông ấy có mắt nhìn tinh tường, là thám tử Sherlock Chu.
Ông chủ Chu rất hài lòng, còn cho tôi thêm một ngày nghỉ nữa, bảo ngày mai cũng không cần đi làm.
Hôm nay là thứ Năm, cộng lại, tôi có một kỳ nghỉ ngắn ba ngày rưỡi.
Tôi nằm một mình trong căn phòng thuê nửa ngày.
Tôi đã rất lâu, rất lâu rồi, chưa từng ngủ một giấc trưa dài như vậy.
Xuyên qua một giấc mơ dài và cô đơn, tôi mở mắt.
Ngoài cửa sổ, mặt trời đã lặn, mọi thứ xung quanh được bao phủ bởi một lớp hoàng hôn nhàn nhạt.
Đèn đường lờ mờ sáng, xe cộ tấp nập, thành phố này phồn hoa không đổi.
Nó chưa bao giờ dừng lại vì bất cứ ai. page Hươu Cao Cẳng
Có người ch.ế.c, có người rời đi, có người trẻ tràn vào, có trẻ sơ sinh chào đời.
Tất cả đều không làm ảnh hưởng đến sự phồn hoa của nó.
Tôi bỗng có một cảm giác hoang vắng bị cả thế giới bỏ rơi.
Tôi muốn về nhà.
Tôi nhắn tin cho Lục Xuyên, hỏi anh ấy, tôi có thể về quê một chuyến không.
Lục Xuyên chắc đang bận, gần một tiếng sau mới trả lời tôi.
[Không được!]
[Vụ án có tiến triển mới, lát nữa anh sẽ đến tìm em.]
Lục Xuyên xuất hiện trước cửa nhà tôi lúc mười một giờ đêm.
Vừa vào cửa, anh ấy nhìn quanh một vòng, đi thẳng vào bếp, quen thuộc mở tủ, tìm một gói mì tôm, còn lấy trong tủ lạnh ra một quả trứng và vài cọng rau.
Tôi kinh ngạc.
"Anh làm gì thế?"
Lục Xuyên nhanh nhẹn rửa rau.
"Anh chưa ăn tối, đói ch.ế.c rồi.”
"Em có muốn không, anh nấu cho em một gói nữa nhé?"
"Tất nhiên….được thôi."
--------------------------------------------------