21.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Lục Xuyên thắt tạp dề, thuần thục chiên trứng, chiên xúc xích, nấu mì tôm.
Mùi thơm lan tỏa, căn bếp lạnh lẽo ngay lập tức tràn ngập hơi ấm của sự sống.
Hơi ấm đó khiến mắt tôi cay xè.
Ba năm trước, tôi và Lục Xuyên đã có vô số những buổi tối bình thường như thế này. page Hươu Cao Cẳng
Anh ấy nấu ăn rất giỏi, mỗi sáng cuối tuần, chúng tôi đều đi chợ mua rau, Lục Xuyên chịu trách nhiệm nấu ăn, còn tôi chịu trách nhiệm cung cấp giá trị tinh thần ở bên cạnh.
"Ông xã đỉnh quá đi!”
"Anh nhìn xem, đường d.a.o này, đẹp trai ch.ế.c mất, ai mà hạnh phúc thế được lấy anh chứ!"
Lục Xuyên cong khóe miệng, khoe khoang đảo chảo vài cái, miệng thì tỏ vẻ chê bai.
"Cô nương, đừng ở đây làm loạn nữa, sang bên kia đợi ăn đi."
Lúc đó tôi còn mơ tưởng.
Vài năm nữa, bên cạnh sẽ có một cô bé tết tóc hai bên, cũng vỗ tay theo.
"Bố giỏi quá! Bố nấu ăn ngon quá đi."
Tôi cứ ngỡ cuộc sống như vậy chỉ cần đưa tay ra là có.
Nhưng tất cả đều kết thúc đột ngột vào đêm đó, ba năm trước.
Sự ấm áp này, đã trở thành giấc mơ xa vời cả đời tôi.
Lục Xuyên bưng hai bát mì ra bàn.
Giống như trước đây, bát lớn chỉ có hai cọng rau, còn trứng chiên và xúc xích đều ở trên bát kia, anh đẩy bát đó về phía tôi.
Lục Xuyên cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Tôi dùng đũa gắp một miếng xúc xích, cho vào miệng, nhai nửa ngày, mới nuốt xuống một cách miễn cưỡng.
Lục Xuyên bật cười. page Hươu Cao Cẳng
"Sao thế, sợ anh bỏ độc vào à?"
22.
Tôi không nói gì.
Lục Xuyên cũng không cười nữa, anh uống cạn nước mì trong vài ba miếng, đẩy bát sang một bên.
"Giang Tiểu Đường, vết sẹo trên lưng em là do đâu mà bị?”
"Chuyện này có liên quan đến tình tiết mới nhất của vụ án, em có thể chọn nói ở đây, hoặc—"
Lục Xuyên đứng dậy, đi đến bên cạnh tôi, bàn tay ấm áp đặt lên vai tôi.
"Anh sẽ đưa em về đồn, hôm nay tiếp tục thẩm vấn."
Tôi cúi đầu ăn mì.
"Anh còn nhớ cậu của em không?"
Lục Xuyên sững lại một lúc, rồi gật đầu.
"Nghe em nói vài lần rồi, cái người có nốt ruồi đen lớn trên n.g.ự.c ấy à?
"Ông bà ngoại em nói ông ta có hoài bão lớn, sau này nhất định có tiền đồ. Anh nhớ tên ông ta là…Vương Hiển Tông, chuyện này có liên quan đến ông ta à?"
Chỉ nghe cái tên giống như Hưng Tông Diệu Tổ là có thể hiểu, cậu tôi là niềm hy vọng của cả gia đình. page Hươu Cao Cẳng
Nhà mẹ tôi có năm anh chị em, mẹ tôi ở giữa, cậu tôi nhỏ nhất, từ nhỏ đến lớn đều được ông bà ngoại cưng chiều hết mực.
Trớ trêu thay, ông ta thậm chí còn không có quan hệ huyết thống với mẹ tôi.
Bà ngoại tôi sinh đứa thứ năm vẫn là con gái, hai vợ chồng đã dùng con gái ruột của mình, và tám trăm đồng, để đổi lấy một đứa con trai với người khác.
Người ta nói m/á/u mủ tình thâm, tôi không thể nào hiểu được, một miếng thịt thừa của người xa lạ lại có thể quý giá hơn cả m/á/u mủ.
Tôi càng không thể hiểu, mẹ tôi rõ ràng là nạn nhân, bị bố mẹ bỏ bê bóc lột bao nhiêu năm, sao lại quay mũi d.a.o về phía chúng tôi, hút m/á/u tôi và bố tôi, để nuôi Vương Hiển Tông.
23.
Vương Hiển Tông thường xuyên đến nhà tôi xin tiền.
Mẹ tôi gần như có gì cũng đáp ứng, chỉ cần ông ta khen vài câu, con đã nói với bố mẹ rồi, vẫn là chị Ba đối xử với con tốt nhất.
Mặt mẹ tôi đỏ bừng, hận không thể móc sạch đồng tiền cuối cùng trong túi.
Hôm đó còn vô lý hơn. page Hươu Cao Cẳng
Trong lúc Vương Hiển Tông ngồi ăn trái cây, mẹ tôi lấy giấy chứng nhận quyền sử dụng đất từ trong ngăn kéo ra.
"Vương Hiển Tông nói mẹ em thế chấp nhà, để ký tên vay tiền giúp ông ta.”
"Anh biết đấy, giá nhà ở Ninh Thành không hề rẻ, bố mẹ em mua căn nhà bảy mươi mét vuông này khó khăn đến thế nào, bố em làm hai công việc mỗi ngày, còn làm thêm tài xế chạy xe công nghệ. Quần áo mới của em bốn năm đại học đều là anh mua cho em.”
"Hôm đó thấy Vương Hiển Tông định mang giấy tờ nhà đi, em không còn nghĩ được gì nữa, lao đến giằng lại.”
"Ông ta muốn đi gấp, liền bị em ôm chặt lấy chân.
"Ông ta vốn đã say rượu, đột nhiên như phát điên, cầm con d.a.o gọt trái cây trên bàn trà dọa em, nói nếu em không buông tay, ông ta sẽ đ.â.m em.
"Đúng lúc bố em trở về."
Thấy tôi khóc thút thít, bố tôi mắt đỏ ngầu, lao đến giật con dao.
Vương Hiển Tông hoảng sợ, ôm chặt giấy tờ nhà, vung d.a.o loạn xạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chan-menh-thien-tu-hgsz/chuong-5.html.]
"Anh rể, anh cứ để em đi đi, lần đầu tư này của em nhất định sẽ thành công, mọi người tin em đi mà!"
Lưỡi d.a.o sắc bén cứa vào lưng tôi.
Tôi cảm thấy một cơn đau nhói. page Hươu Cao Cẳng
Mẹ tôi bên cạnh la hét, gọi tên tôi.
Vương Hiển Tông hoảng loạn, vứt lại giấy tờ nhà đang ôm trong lòng, rồi bỏ chạy.
Ngày hôm đó, bố tôi vội vàng đưa tôi đến bệnh viện, trên đường đã tông phải một người đi bộ băng qua đường.
Bố tôi thậm chí không dừng xe lại nhìn một cái, tiếp tục đạp ga.
Mãi đến ngày hôm sau, khi tình hình của tôi đã ổn định, ông ấy mới đến đồn cảnh sát tự thú.
24.
Tôi nuốt miếng mì trong miệng.
Tôi lấy giấy ăn lau miệng.
"Có phải là một câu chuyện rất tầm thường không? Kể từ ngày đó, Vương Hiển Tông không đến nhà em nữa, có lẽ ông ta cũng cảm thấy không còn mặt mũi nào để gặp chúng em."
Lục Xuyên nhíu mày.
"Đây là lý do em chia tay anh sao? Vết sẹo trên lưng em lớn như vậy, em sợ anh chê?"
"Anh bị thần kinh à!"
Tôi ném giấy ăn vào mặt anh. page Hươu Cao Cẳng
"Ngừng cái sự tự luyến của anh lại đi, đủ rồi đấy."
Lục Xuyên ngồi im không nhúc nhích.
Anh ấy cười một cái, khóe mắt cứng đờ, biểu cảm còn tệ hơn cả khóc.
"Đùa thôi mà.”
"Được rồi, tiếp tục nói về vụ án đi.”
"Bọn anh đã tìm thấy Vương Lộ."
Tôi lập tức dựng tai lên.
"Bắt được cô ta rồi sao, vậy em không còn nghi ngờ gì nữa, em có thể về Ninh Thành vào ngày mai không?"
Lục Xuyên lắc đầu.
"Bọn anh đã tìm thấy th.i th.ể của cô ấy."
Vương Lộ đã ch.ế.c, tự sát bằng thuốc.
Trong phần ghi chú trên điện thoại của cô ấy, còn có một bức di thư.
Giọng điệu tức giận và cuồng loạn, tố cáo cô ấy đã hy sinh cho Diêu Nguyên Bân nhiều như thế nào, bỏ chồng bỏ con, cuỗm hết tiền của gia đình để theo anh ta.
Kết quả Diêu Nguyên Bân tiêu hết tiền của cô ấy, lại còn muốn đá cô ấy để cặp kè với người phụ nữ khác.
Cô ấy không thể chịu đựng được.
Hãy cùng xuống địa ngục đi.
Tôi "á" lên một tiếng, "Cực đoan vậy sao? Cái loại tra nam đó thì chia tay đi, cần gì phải làm như vậy."
Lục Xuyên nghiêm túc nhìn tôi. page Hươu Cao Cẳng
"Bình thường mà nói, vụ án này đã có thể kết thúc, nhưng vẫn còn vài điểm nghi vấn, anh không thể nào nghĩ thông.”
"Diêu Nguyên Bân là một người đàn ông trưởng thành, Vương Lộ muốn p.h.â.n x.á.c anh ta, phải tốn không ít thời gian, động tĩnh chắc chắn cũng không nhỏ. Em ở đó từ tám rưỡi đến chín giờ, không nghe thấy một tiếng động nào sao?"
25.
Tôi lắc đầu một cách mơ hồ.
"Em thật sự không để ý, lúc đó em cứ đứng ngoài cửa lướt TikTok thôi.”
"th.i th.ể đó cứ như thể tự nhiên xuất hiện vậy, thật sự rất kỳ lạ. Liệu có khả năng, đó là th.i th.ể được chuyển từ nơi khác đến không?"
Lục Xuyên nhìn tôi một cách sâu sắc, rồi cụp mắt xuống.
"Em đoán đúng rồi, th.i th.ể được niêm phong trong một thùng đá, giấu sau quầy bar.”
"Trời nóng, thùng đá tan chảy, các mảnh th.i th.ể lẫn với m/á/u, chảy đầy sàn, nên em mới nhìn thấy.”
"Hung thủ chắc chắn đã vào cửa hàng sớm hơn em, camera giám sát đường phố cho thấy, Diêu Nguyên Bân và Vương Lộ, đã cùng nhau lái xe đến tiệm tiện lợi lúc hơn bảy giờ sáng.”
"Hơn nữa, khám nghiệm tử thi cho thấy, Diêu Nguyên Bân đã uống một lượng lớn thuốc ngủ, nên Vương Lộ mới có thể gi.ế.c anh ta một cách thuận lợi.”
"Trong nhà Vương Lộ, cũng tìm thấy dụng cụ để làm thùng đá, tất cả bằng chứng đều rất đầy đủ."”
Tôi hơi căng thẳng, kẹp chặt hai chân vào nhau. page Hươu Cao Cẳng
"Vậy em không sao nữa rồi đúng không? Em có thể về Ninh Thành vào ngày mai không?"
Lục Xuyên lắc đầu.
"Vẫn còn hai điểm nghi vấn cuối cùng.”
"Thứ nhất, ông thầy bói đó ở đâu?”
"Thứ hai, tại sao Vương Lộ lại phải làm như vậy? Cô ta muốn gi.ế.c Diêu Nguyên Bân, ở nhà của họ cũng được rồi. Tại sao lại phải tốn công tốn sức, mang th.i th.ể đến tiệm tiện lợi, lại còn phải giấu trong thùng đá, cứ như thể—"
Lục Xuyên đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt như điện xẹt, nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Cứ như thể cố tình đợi em phát hiện."
--------------------------------------------------