Ngày hôm sau, phó tổng giám đốc Trình gọi tôi vào văn phòng.
Tôi nghĩ là chuyện dự án, còn mang theo báo cáo tiến độ.
Phó tổng để báo cáo sang một bên, rồi bắt đầu nói một cách khéo léo về Từ Dương.
"Mộng Kỳ, tôi luôn thấy cô là một người chín chắn, có trách nhiệm. Chính vì vậy tôi mới giới thiệu Dương Dương cho cô. Tôi hy vọng cô đối xử với tình cảm cũng như cách cô làm việc vậy."
Cái này là kiểu ép buộc sao?
Thực ra, tôi có ấn tượng khá tốt về phó tổng Trình.
Ông ấy là con rể của người sáng lập công ty.
Tổng giám đốc chính là vợ ông ấy.
Phó tổng Trình luôn tỏ ra là một người hiền lành, đối xử hòa nhã với mọi người.
Tuy nhiên, vợ ông ấy – tổng giám đốc – rất nghiêm khắc, đôi khi còn không ngại mắng ông ấy thậm tệ trước mặt mọi người.
Những người ở dưới như chúng tôi thường cảm thấy tội nghiệp cho phó tổng Trình.
Cuộc sống phải nhìn sắc mặt vợ chắc chẳng dễ chịu chút nào.
Không ngờ, gen "ăn bám" này là từ gia đình truyền lại.
Giờ ông ấy còn muốn để cháu trai mình theo nghiệp "ăn bám", thậm chí còn muốn dùng quyền lực để cưỡng ép người khác lo cho cháu trai ông.
Lo cho cháu ông ấy không phải là không được, nhưng đừng để tôi thành kẻ bị lợi dụng!
3
Tôi cười gượng, vừa cười vừa phàn nàn với phó tổng:
"Phó tổng Trình, từ khi chị Ngọc được điều đến thành phố Lăng mở rộng thị trường, vị trí trưởng phòng thị trường vẫn bỏ trống. Nếu tôi được thăng chức, chắc chắn cuộc sống của cháu trai ông sẽ có bước tiến vượt bậc đấy!"
Sắc mặt phó tổng Trình chợt trầm xuống, hồi lâu không nói gì.
Việc nhân sự ông ấy có quyền góp ý nhưng không có quyền quyết định, nhất là các vị trí quản lý như trưởng phòng.
Mặc dù tôi là nhân viên chăm chỉ nhất công ty, nhưng với kinh nghiệm hiện tại, để lên chức trưởng phòng thị trường vẫn còn thiếu một chút.
Ông ấy chọn tôi vì thấy tôi có tiềm năng, định trong giai đoạn tôi còn nỗ lực làm việc thì để tôi "nuôi" Từ Dương.
Tôi cố tình "thách thức" ông ấy.
Nếu ông ấy dám đề bạt một cô gái trẻ không đủ kinh nghiệm, người đầu tiên không bỏ qua ông ấy chính là vợ ông – tổng giám đốc.
Tôi từng nghe đồng nghiệp kể, phó tổng Trình từng để ý một thực tập sinh trẻ.
Ông ấy phá lệ, điều cô ấy về làm thư ký trong văn phòng phó tổng.
Hai người còn chưa kịp vượt qua mức nắm tay thì đã bị tổng giám đốc "xử đẹp".
Cô gái đó bị đuổi việc.
Còn phó tổng Trình bị đình chỉ nửa năm.
Nếu lần này ông ấy dám phá lệ đề bạt tôi, ông ấy chắc chắn sẽ bị tổng giám đốc mắng té tát.
Còn tôi, tôi không sợ.
Bởi tôi biết ông ấy sẽ không dám.
Đặc biệt là không vì một người cháu mà phá hỏng tiền đồ của mình.
Phó tổng Trình không nói gì thêm, chỉ phẩy tay bảo tôi ra ngoài, nói rằng ông sẽ xem báo cáo sau.
---
Sau này tôi mới nhận ra, phó tổng Trình và Từ Dương đều có bản lĩnh "mặt dày" như nhau.
Phó tổng vừa bị tôi phản bác không nói được gì, thì Từ Dương đã tìm cách làm lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/che-do-chia-doi-chi-phi-ky-di/chuong-2.html.]
Anh ta mang theo một bó hoa và một bát canh hầm tới công ty tôi.
Công ty tôi cấm người ngoài tùy tiện ra vào.
Khách phải có lịch hẹn trước và được lễ tân dẫn vào.
Còn khách lẻ thì chỉ được tiếp ở phòng chờ.
Có vẻ phó tổng Trình đã nhắc trước với lễ tân, nên Từ Dương được vào thẳng.
Từ Dương đặt bó hoa và bát canh lên bàn làm việc của tôi.
Anh ta cười toe toét:
"Mộng Kỳ, đừng giận anh nữa. Anh nói như vậy cũng là vì tốt cho cả hai. Bây giờ nam nữ bình đẳng, em cũng không muốn người ta bảo em là người lợi dụng, đúng không? Có thể lúc đó anh diễn đạt chưa khéo, em tha thứ cho anh nhé."
Tôi chắc chắn sẽ không thỏa hiệp.
Tôi tìm một nửa của mình không phải để lợi dụng họ.
Càng không muốn ai phải nuôi mình.
Hai người có thể cùng xây dựng một gia đình, nhưng tôi không bao giờ chấp nhận một người tính toán chi li với mình.
Tôi muốn một mối quan hệ đơn giản, chân thành, hỗ trợ lẫn nhau.
Chứ không phải tôi làm việc hết mình, còn đối phương suốt ngày chỉ nghĩ cách moi tiền từ tôi.
Tôi hét to:
"Bảo vệ đâu? Hôm nay không ai làm việc à? Ai để người không phận sự vào đây vậy?"
4
Một lát sau, bảo vệ đến đưa Từ Dương ra ngoài.
Có đồng nghiệp đùa:
"Mộng Kỳ, nhìn anh ta có vẻ si tình đấy, sao em phải tuyệt tình như vậy?"
Tôi liếc đồng nghiệp một cái:
"Vậy em nhận sự si tình đó đi, có muốn không?"
Sau khi tôi kể về "AA kỳ dị" của Từ Dương, mọi người đều há hốc mồm.
AA bình thường là chia sẻ công bằng giữa hai người.
Còn AA của anh ta là lấy tổng thu nhập hai người chia đôi, miễn là đối phương đủ chăm chỉ, anh ta sẽ ngồi mát ăn bát vàng.
Tôi chặn tất cả liên lạc của Từ Dương.
Tôi tưởng mọi chuyện đã chấm dứt, nhưng không ngờ phó tổng Trình vẫn không từ bỏ ý định nhét gánh nặng này cho tôi.
Vào thứ hai, tôi bị trưởng phòng gọi lên phê bình. Cô ấy nói khách hàng trong dự án tôi đang theo đuổi muốn đổi người phụ trách.
Dự án này tôi đã theo sát từ đầu và sắp ký hợp đồng.
Ngẫm lại, tôi chợt nhận ra khách hàng đó là bạn của phó tổng Trình.
Hai người là bạn bè, chỉ cần một lời nhắc nhở từ phó tổng Trình, đối phương chắc chắn sẽ nể mặt ông ta.
Dù sao tôi cũng chỉ là nhân viên.
Tôi mang bản thảo dự án đến gặp khách hàng, nhưng họ không chịu tiếp tôi. Thay vào đó, họ gọi những người khác từng tham gia dự án lên.
Khi tôi hỏi họ, ai cũng chỉ cười trừ và bảo:
"Khách hàng là sếp lớn, chúng tôi chỉ là nhân viên cấp thấp, sếp lớn không đồng ý thì chúng tôi cũng không làm gì được."
Tôi tức đến nghiến răng.
--------------------------------------------------