Tôi lấy điện thoại ra, cho anh ta xem bức ảnh thân mật của tôi với Châu Nghiễn:
"Xin lỗi, tôi đã có bạn trai rồi."
Từ Dương cuống lên:
"Anh còn chưa đồng ý chia tay, em đang ngoại tình!"
Tôi liếc anh ta một cách khinh thường:
"Anh đi hẹn hò người khác, còn mặt mũi nào nói tôi ngoại tình? Và hơn nữa, tôi không bao giờ giữ lại những thứ mà người khác đã vứt đi."
6
Bị tôi mắng, Từ Dương xấu hổ bỏ đi.
Lúc này, Ngọc Diệp, đồng nghiệp của tôi, từ đâu bước ra, mỉa mai:
"Người ta tuy hơi keo kiệt, nhưng vẫn thừa sức hợp với cô. Đừng có mà kén cá chọn canh, cẩn thận kén mãi thành bà già cô đơn đấy."
Ngọc Diệp là thực tập sinh vào công ty cùng lúc với tôi.
Ban đầu tôi khá thích cô ấy, vì cô ấy cũng tham vọng giống tôi.
Nhưng khi làm việc lâu hơn, tôi nhận ra khả năng của cô ấy không tốt.
Cô ấy đặc biệt thích dựa dẫm vào người khác.
Ngọc Diệp có vẻ ngoài xinh đẹp, dáng người cao ráo.
Cô thường dùng chiêu nũng nịu với các đồng nghiệp nam để nhờ họ làm kế hoạch, hoặc hỗ trợ cô trong các dự án cho khách hàng.
Suýt chút nữa cô đã không vượt qua kỳ thực tập.
Cuối cùng, một nam đồng nghiệp giỏi bán hàng đã nhường cho cô một dự án, giúp cô vượt qua.
Sau khi trở thành nhân viên chính thức, tôi tiến xa trên con đường sự nghiệp.
Trưởng phòng của chúng tôi là một người phụ nữ, nên Ngọc Diệp không thể dùng chiêu trò cũ. Vì thế, cô ấy luôn ở ranh giới bị tối ưu hóa nhân sự.
Cô đã thử xin chuyển sang bộ phận khác, và cuối cùng bám lấy trưởng phòng sản phẩm. Nhưng không may, vợ của người đó đã đến tận công ty tố cáo cô là "hồ ly tinh".
Việc này khiến tổng giám đốc tức giận, chuyển trưởng phòng sản phẩm đến chi nhánh khác.
Ngọc Diệp không bị nêu đích danh, nhưng sau sự việc, cô vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Dựa vào mối quan hệ tốt với các đồng nghiệp nam, cô vẫn trụ lại công ty.
Tôi đoán cô ấy không nghỉ việc vì thành tích không đủ tốt để vào công ty lớn, mà cũng không muốn hạ mình làm ở công ty nhỏ.
Tôi vỗ nhẹ vai Ngọc Diệp, mỉm cười nói:
"Tôi nghĩ anh ta hợp với cô đấy. Anh ta là cháu ruột của phó tổng Trình mà."
Ngọc Diệp ngạc nhiên:
"Cháu của phó tổng?"
Phó tổng Trình được nhân viên gọi đùa là "nhị lão bản" (ông chủ thứ hai).
Tôi gật đầu:
"Tôi nhường cơ hội này cho cô đấy."
Không lâu sau, Ngọc Diệp đã bắt đầu hẹn hò với Từ Dương.
Tôi vừa bất ngờ, vừa không thấy bất ngờ.
Bất ngờ vì cô ấy tiến triển nhanh đến vậy.
Còn không bất ngờ vì một kẻ "ăn bám keo kiệt" như Từ Dương mà cô ấy cũng nuốt được – nhưng nghĩ lại, bản thân Ngọc Diệp cũng là người dựa vào đàn ông mà sống.
Theo tôi biết, lương của Ngọc Diệp chỉ 5.000 tệ, còn thấp hơn cả lương của Từ Dương.
Chẳng lẽ Từ Dương sẽ "chia sẻ" cho cô ấy 500 tệ?
Tôi tình cờ gặp hai người họ trong một buổi ăn tối với Châu Nghiễn.
Ngọc Diệp khoác tay Từ Dương, như một chú chim nhỏ nép sát vào anh ta.
Họ ngồi ở bàn chếch đối diện tôi.
Ngọc Diệp chủ động gắp thức ăn cho Từ Dương.
Còn Châu Nghiễn thì bóc tôm cho tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/che-do-chia-doi-chi-phi-ky-di/chuong-4.html.]
Từ Dương nhìn tôi, nở nụ cười đầy tự mãn.
Nụ cười đó như muốn nói rằng: rời xa anh ta, người yêu thương anh ta hơn vẫn sẽ xuất hiện.
Tôi từng đối tốt với anh ta, nhưng không đến mức cung phụng.
Ngọc Diệp cũng nở nụ cười đắc thắng với tôi, như muốn nói:
"Nhìn đi, tôi sẽ tiến xa, cô đừng hối hận nhé."
7
Châu Nghiễn tò mò:
"Hai người đó cười gì mà kỳ quặc vậy?"
Tôi nhún vai:
"Họ bị bệnh đấy."
Hẹn hò với Từ Dương quả thực mang lại lợi ích cho Ngọc Diệp.
Cô ấy vừa chốt được một hợp đồng lớn – lớn nhất kể từ khi cô vào công ty.
Trong buổi họp sáng, trưởng phòng đã khen ngợi cô ấy.
Ngọc Diệp rạng rỡ nói:
"Sau này tôi sẽ ngày càng tốt hơn."
Giờ nghỉ trưa, một nhóm đồng nghiệp nữ tụ tập trò chuyện ở phòng trà.
Có người tò mò:
"Gần đây Ngọc Diệp có vẻ hớn hở, chẳng lẽ cô ấy lại quen được đại gia nào nữa?"
Một người khác thêm vào:
"Thấy cô ấy đi qua văn phòng phó tổng Trình mấy lần. Chẳng lẽ lần này là nhị lão bản? Muốn c.h.ế.t sao?"
Tôi chỉ ra cửa và nhắc:
"Cẩn thận, vách tường có tai."
Mọi ánh mắt đều hướng ra cửa, Ngọc Diệp đang đứng đó.
Cô ấy không tỏ ra khó chịu, ngược lại còn đầy kiêu ngạo:
"Dựa vào đàn ông thì sao? Chứng tỏ tôi đủ khả năng giữ trái tim của họ. Còn có người, nghĩ cũng chẳng thành, vì chẳng ai thèm để mắt đến!"
Sự đắc ý của cô ấy không làm tôi bận tâm.
Cuối cùng tôi cũng đã thoát khỏi một phiền phức lớn.
Tôi đến phòng tổng giám đốc để gửi tài liệu, lễ tân gọi tôi lại:
"Chị Mộng Kỳ, chị tiện thể mang lá thư này cho phó tổng Trình nhé."
Văn phòng phó tổng Trình nằm ngay cạnh phòng tổng giám đốc.
May mắn là ông ấy có thư ký, tôi chỉ cần đưa thư cho thư ký, không cần đối mặt với người đàn ông đầy mưu mô này.
Trong thang máy, lá thư bất ngờ rơi ra.
Tôi nhặt lên và phát hiện phong bì đã bị rách trong quá trình vận chuyển.
Tình cờ nhìn thoáng qua, tôi thấy cuối bức thư có nhắc đến "trại trẻ mồ côi".
Khi xuống thang máy, tôi vào nhà vệ sinh.
Vì tò mò, tôi lén đọc bức thư.
Hóa ra phó tổng Trình là trẻ mồ côi.
Trong thư, trại trẻ mồ côi viết rằng cha mẹ ruột của ông ấy suốt những năm qua chưa từng từ bỏ ý định đưa ông ấy trở về.
--------------------------------------------------