Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHỈ HÔN

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện này từ đâu ra vậy?

“Nàng biết cưỡi ngựa không?”

“Không thạo lắm.”

“Biết đ.á.n.h mã cầu?”

“Không rành.”

“Đánh đàn, thổi tiêu?”

“Không biết.”

“Thơ từ, ca phú?”

“Không… quá giỏi.”

“Hừ! Vậy ngươi nói xem, ngươi làm gì để được gả cho ca ca ta?”

Ta chậm rãi đáp: “Ắt là nhờ gương mặt này chăng?”

“Ngươi…!” Tiêu Miểu Miểu đỏ bừng mặt. “Ca ca ta biết ngươi vô sỉ như thế không?”

Ta: “Hẳn là chưa biết đâu, vì lúc chàng còn ở đây, ta vẫn còn biết giữ mặt mũi mà.”

“Trình Vân! Sau này đừng hòng ta giúp ngươi!”

Ta nghĩ thầm: ai giúp ai còn chưa chắc đâu.

Trời vào thu, mưa rơi lành lạnh.

Các tiểu thư kinh thành tổ chức một buổi yến mã cầu thật lớn.

Không biết từ đâu mà có mấy chục thiệp mời gửi tới phủ ta.

Các quý nữ nay đã hết sợ hãi, lại dốc lòng muốn xem ta mất mặt.

Mở miệng ra chỉ nói mỗi một câu: “Dựa vào gì mà nàng ta được gả cho Tiêu tướng quân?”

Ngay cả mẹ chồng nghe nói cũng vội gọi ta đến, nửa mặt đầy lo lắng:

“Nếu không muốn đi thì lấy cớ bệnh mà từ chối đi, đừng để cuối cùng khóc lóc, làm mất mặt nhà họ Tiêu.”

Ta sờ mặt mình — dạo này hình như tròn ra đôi chút.

Ta vốn là người, khi gầy thì má dài, hơi mang nét nam, nhưng hễ đầy đặn một chút, lại trở nên mềm mại, ngay cả mẹ ta cũng phải nhìn kỹ hai lần.

Ta nghĩ, diện mạo thế này, cả kinh thành cũng chẳng có người thứ ba giống, chắc chẳng đến nỗi mất thể diện.

“Đi thôi, không đi thì họ lại càng nói ta sợ.”

Tiêu Miểu Miểu phụ họa: “Đúng đó, nhà họ Tiêu ta chưa từng có kẻ rút lui giữa trận! Nương yên tâm, đến lúc đó ta sẽ đứng về phía tẩu tử.”

Chỉ tiếc, vừa lộ mặt, nàng đã bị cả đám tiểu thư bao vây.

“Tiêu Miểu Miểu, hôm nay ngươi cứ ngồi uống trà đi, chúng ta phải xem thử tẩu tử ngươi có bản lĩnh gì mà được gả cho Tiêu tướng quân.”

Ta: ……

Các cô nương à, các người quên mất rằng ta cũng là nạn nhân rồi sao?

Nhưng trời chẳng chiều lòng người.

Bị kéo đi đua ngựa — ta nhẹ nhàng thắng nhất.

Bị ép chơi mã cầu — bình thường mà cũng đoạt đầu.

Đến lượt làm thơ — cái này ta thật sự không biết!

Ta cầu cứu nhìn về phía Tiêu Miểu Miểu.

“Ngươi không phải bảo sẽ giúp ta sao?”

Nàng lạnh lùng hừ một tiếng: “Cưỡi ngựa, đ.á.n.h mã cầu ngươi nói không giỏi, kết quả thì sao? Đồ đàn bà gian xảo, ta không tin ngươi nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-hon/4.html.]

Ta ngẩn người — tiểu cô à, ta thật lòng không gạt ngươi, chỉ là mấy cô ở kinh thành cưỡi ngựa… yếu quá thôi!

Tiểu cô không giúp, ta đành c.ắ.n ngòi bút, khổ sở vắt óc nghĩ.

Bên trái, tiểu thư nhà Nghiêm đại nhân bút như gió bay: “Tư quân như lưu thủy, hà hữu cùng dĩ thì…”

Bên phải, cháu gái nhà Vương đại nhân hạ bút như vẽ: “Nhất thốn tương tư nhất thốn hôi, thốn thốn hôi tận vọng quân quy…”

Hừ! Nhìn mà xem, có lẽ Tiêu Hòa vốn nên là phu quân của hai nàng mới phải.

Ta thầm thở dài, đã bảo “tùy tiện viết vài chữ”, thế là ta viết luôn một câu đại tự.

Chỉ là — ta không ngờ, mấy nàng kia lại gom thơ lại, gửi thẳng cho Tiêu tướng quân nơi biên cương?!

Ê ê ê! Có thể trả lại cho ta không?

Thật ra ta còn muốn sửa đôi ba chữ nữa mà!

Trời dần chuyển lạnh.

Ngày tháng yên bình đến mức có chút tịch mịch.

Mẹ chồng không bảo ta hầu hạ, khắp phủ lớn đến nỗi đi mỏi chân.

Trước kia, mẫu thân bảo ta viết thư thăm hỏi phu quân, ta cầm bút mãi chẳng ra chữ nào.

Nay lại sinh ra oán hờn — hôn nhân là chuyện của hai người, cớ sao ngày tháng lại để mình ta chịu đựng?

Chưa hết, mấy thím giàu có bên nhà chồng, rảnh rỗi chẳng có việc gì, liền chạy đến mỉa mai ta, nói dù ta có tốt thế nào cũng chẳng xứng với “Tiêu lang” của họ.

Thậm chí, có lần ta nghe hai bà thím xì xào sau vách:

“Ngươi có biết vì sao đêm tân hôn, Hoàng thượng lại điều Tiêu tướng quân đi biên ải không? Ngươi tưởng triều đình thiếu người chắc?”

“Vì sao?”

Ta nấp sau tường, cũng nổi tò mò.

Bà thím kia nói nhỏ, giọng đầy kịch tính:

“Vì Hoàng thượng khi đó tức giận mà ban chỉ hôn, sau lại hối hận, thấy cô nương nhà họ Trình không xứng, nên mới lập tức điều Tiêu tướng quân đi, chỉ cần chưa viên phòng, việc này còn xoay chuyển được.”

Ta: “Hai vị thím quả thật là giun trong bụng Hoàng thượng, đoán được cả thánh ý — chắc là không muốn sống nữa rồi!”

Ngày hôm đó, ta vác gậy lớn đuổi thẳng hai bà khỏi phủ Tiêu.

Tưởng mẹ chồng sẽ mắng, ai ngờ bà lại lần đầu tiên đứng về phía ta, mượn cơ hội răn dạy tộc nhân một trận nên thân.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Bà còn bồi thường cho ta một chiếc vòng ngọc, nói là bảo vật truyền gia, vẻ mặt lại chột dạ thấy rõ.

Ta nghĩ, e rằng mọi người đều đang chờ ngày Tiêu Hòa khải hoàn, rồi đem hưu ta đi.

Không biết sau này hòa ly, chiếc vòng này có thể bán được giá không nhỉ?

Trời càng lạnh, tin Tiêu Hòa đ.á.n.h lui địch trăm dặm truyền khắp kinh thành.

Ta cũng được triệu vào cung, nhận phong thưởng.

Các nương nương đều bàn nhau học theo tiền triều, giảm y tiết thực, gấp rút may áo ấm cho quân sĩ.

Trở về phủ, ta lại nhận được… thư của Tiêu Hòa!

“Gửi cho ta sao?” – Ta dè dặt hỏi.

Mẹ chồng lườm ta, tiểu cô thì mắng là “chưa thấy đời”.

Ta ôm thư về phòng, vội vàng mở ra.

Giấy đã ố vàng, gấp ba nếp, mang theo mùi đất bụi, chẳng còn chút hương mực nào.

Nét chữ mạnh mẽ xuyên thấu giấy, vừa nhìn đã biết là của hắn.

Ta cầm một quả táo, ngồi lên ghế thái sư, mở ra đọc.

“Thấy chữ như thấy người, mong nàng bình an.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHỈ HÔN
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...