Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chỉ Say Mê Quân

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Liên Tích nhíu mày nhìn khối ngọc bội kia, chủ nhân của nó rốt cuộc là ai?

Mặc dù hắn đã tới Đông Dương quốc này gần hai năm nhưng hắn vẫn không có manh mối gì, cũng may là cuối cùng hắn cũng đã tìm lại được tín vật

này.

"Công tử, vì sao người không nói thẳng với Liễu tiểu thư?

Hai người cứ bí hiểm với nhau như vậy, có lẽ nàng sẽ cho rằng người muốn làm hại chủ nhân của khối ngọc bội này, như vậy nàng làm sao có thể nói thật cho người biết đây?"

"Nếu như ta nói thật, nàng sẽ mạo hiểm mà nhận thức ta hay sao? Dù sao chuyện này cũng quan hệ đến tương lai của Tây Ninh quốc."

"Công tử nói đúng, nhưng bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"

Lúc này ngoài cửa bỗng truyền tới tiếng Bảo Phụ thân, "Công tử Liên Tích, Quân công tử mời ngươi xuống dưới một lát."

"Công tử, Quân công tử tới đây làm gì vậy?" Linh Nhi thực sự rất hiếu kỳ.

"Đương nhiên là đến tìm Thê chủ của hắn rồi, xem ra lời đồn bên ngoài không

thể tin được, chẳng những Đại tiểu thư của Liễu gia không si ngốc, hơn

nữa Đại thiếu gia của Quân gia cũng không phải là người không để ý đến

Thê chủ của y. Có lẽ ta có thể moi được chút tin tức hữu dụng từ miệng

của y." Nói xong hắn quay sang nói với Linh Nhi, "Đi mời Quân thiếu gia

lên đây đi!"

Một lúc lâu sau, Linh Nhi đẩy cửa bước vào, theo sau hắn chính là Quân Lưu Niên. Liên Tích công tử cẩn thận đánh giá Lưu

Niên, quả nhiên là một người tuấn tú tuyệt đẹp, cả người hắn ta tản ra

một luồng khí cường đại, khó trách hắn ta lăn lộn trên thương trường

nhiều năm như vậy mà vẫn giữ vững vị trí. Đồng thời Quân Lưu Niên cũng

quan sát lại Liên Tích, công tử Liên Tích này quả nhiên không giống

những nam kỹ khác, khí chất của hắn tao nhã cao quý, dung mạo của Tứ

công tử ở Đô thành mà so với hắn cũng tự cảm thấy xấu hổ.

"Quân công tử, mời ngồi." Liên Tích rót cho hắn một ly trà, "Không biết Công tử xuất hiện ở đây là có gì muốn chỉ giáo?"

Lần đầu Quân Lưu Niên gặp Liên Tích trong lòng hắn đã có chút không yên,

lại sinh ra mấy phần không tự tin, chỉ có điều dù sao hắn cũng đã gặp

qua đại đa số hạng người khác nhau, cho nên hắn khéo léo trả lời, "Chỉ

giáo thì không dám, lần này ta tới đây chỉ là muốn tìm Thê chủ của mình

mà thôi." Khi hắn bước vào cửa đã tinh tế đánh giá căn phòng, Liễu Nham

không có ở đây khiến hắn có thể thở phào nhẹ nhõm.

"Vậy phải

khiến Quân công tử đi một chuyến tay không rồi, Thê chủ của ngươi không

có ở lại nơi này, tối hôm qua nàng đã trở về phủ rồi." Liên Tích cực kì

trấn định trả lời lại, trong lòng Quân Lưu Niên lại lâm vào nghi hoặc,

nàng không về Quân phủ, vậy nàng đã đi đâu? Nàng không có ngồi xe ngựa

mà mình chuẩn bị, lại cùng Tam hoàng nữ đi cùng nhau, chẳng lẽ có chuyện gì ngoài ý muốn đã xảy ra?

"Thực xin lỗi, ta đã quấy rầy rồi,

vậy ta xin cáo từ." Nếu nàng không ở chỗ này, Quân Lưu Niên - hắn phải

đi tìm nàng gấp, đương nhiên cũng không cần phí thời gian ở lại đây.

"Quân công tử không cần gấp như vậy, chẳng lẽ công tử không muốn biết hôm qua nàng rời đi cùng ai hay sao?" Quân Lưu Niên nhìn hắn chằm chằm, ý bảo

hắn nói tiếp.

"Ta muốn biết một chút chuyện về Liễu tiểu thư,

không biết Quân công tử có thể nói cho ta biết một chút hay không? Ví dụ như nàng sinh ra vào lúc nào, Phụ thân nàng là ai, trên thân thể nàng

có đặc điểm gì đặc thù hay không?" Liên Tích hy vọng thông qua những

thông tin này có thể phán đoán Liễu Nham có đúng là chủ nhân ngọc bội

hay không.

Quân Lưu Niên nghe đến mấy cái này liền cảm thấy thật

khó xử, những thứ này hắn đều không thể trả lời được, xem ra hắn thật sự chưa từng đặt nàng ở trong lòng, sinh thần của nàng, người nhà của

nàng, mọi thứ của nàng, hắn đều hoàn toàn không biết gì cả, nếu nàng

thật sự rời khỏi, như vậy bọn họ chính là người xa lạ danh phù kỳ

thực.(danh xứng với thực)

Liên Tích thấy Quân Lưu Niên mãi không

trả lời, trong lòng cũng ngầm hiểu, lời đồn cũng không phải hoàn toàn là giả, Quân Lưu Niên thực sự cũng không mấy quan tâm đến Thê chủ của

mình. Cũng tốt, như vậy lúc hắn muốn mang Liễu Nham đi sẽ dễ như trở bàn tay, không có gì phải lo lắng. "Nếu Quân công tử không muốn nói, tại hạ cũng không miễn cưỡng. Hôm qua Thê chủ của ngươi rời khỏi đây cùng với

một người tên là Viên Cẩm, ngươi đi hỏi thăm một chút đi! Linh Nhi, tiễn khách." Nói xong hắn cũng trở về phòng của mình.

Chờ Quân Lưu

Niên rời đi rồi, Công tử Liên Tích lại đi ra, "Linh Nhi, phái người tra

xét xem hôm qua sau khi Liễu tiểu thư rời khỏi đây đã xảy ra chuyện gì?

Tuyết đối không thể để nàng phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn. Tìm được

nàng, ngươi phái hai ám vệ đi theo bảo vệ nàng."

Quân Lưu Niên

rời khỏi Tuý Hồng Lâu liền phân phó Quân Vũ, "Ngươi đi hỏi thăm những

gia đình họ Viên ở Đô thành một chút xem có Tiểu thư nhà nào tên là Viên Cẩm hay không." Liêu Nham ơi Liễu Nham, nàng rốt cuộc là đã đi nơi nào

vậy.

Liễu Nham bị đâm một kiếm, tình huống cực kì nguy hiểm, bọn

họ đưa nàng tới y quán của Mặc gia, do Mặc Xuyên đích thân cứu chữa, vật lộn mất một buổi tối mới ổn định lại được. Nhờ nội công tâm pháp của

Liễu Nham, đến chiều nàng đã tỉnh lại. Khi nàng mở to mắt, phát hiện

mình nằm ở trong một căn phòng xa lạ, nàng chỉ nhớ rõ mình thay Viên Cẩm đỡ một nhát kiếm, sau đó liền hôn mê.

Nha hoàn bên cạnh thấy

nàng tỉnh liền chạy ra ngoài hô to, "Tiểu thư, Tiểu thư, Liễu Tiểu thư

đã tỉnh." Mặc Lăng nghe thấy vậy lập tức chạy vào. "muội muội cuối cùng

muội cũng đã tỉnh rồi, tối hôm muội còn không có mạch đập, làm tỷ tỷ sợ

muốn chết."

"Muội cũng không dễ chết như vậy đâu, mấy nàng kia đâu rồi?" Âm thanh của Liễu Nham nghe còn rất yếu ớt.

"Muội hôn mê đã một ngày, lúc tình hình của muội có chút ổn định, thì tỷ đã bảo họ đi về trước rồi."

"Tỷ nói muội hôn mê một ngày, không nghiêm trọng như vậy chứ!" Liễu Nham rõ ràng nhớ rõ nàng chỉ bị kiếm đâm trúng vai thôi mà.

"Tuy rằng chỉ đâm trúng vai phải, nhưng miệng vết thương rất sâu, vả lại

trên kiếm còn có độc. Độc kia chính là Kiến Huyết Phong Hầu, muội có thể sống đó chính là kỳ tích rồi, lại còn tỉnh nhanh như vậy, quả thực là

rất bất ngờ."

Liễu Nham biết tất cả là do bộ nội công tâm pháp

kia, tuy rằng nàng còn chưa luyện được bách độc bất xâm, nhưng độc dược

bình thường cũng không khiến nàng chết được, có thể tỉnh nhanh như vậy

cũng không có gì kỳ quái. Nhưng nàng đã một đêm không về, Quân Lưu Niên

có thể sẽ lo lắng cho nàng một chút nào hay không, có nhớ nàng chút nào

hay không? Sợ rằng đây là nàng tự mình mơ mộng hão huyền mà thôi! Chỉ có điều nàng vẫn phải báo cho Quân Lưu Niên một tiếng. "Tỷ giúp muội viết

phong thư đưa đến Quân phủ, nói rằng muội đang ở nhà họ hàng vài ngày,

đừng nhớ. Với lại không cần nói cho người Quân phủ biết muội đang ở

đâu." Vết thương này khiến nàng không thể không nằm trên giường vài

ngày, nàng cũng không muốn trở về phủ khiến cho Quân Lưu Niên lo lắng.

"Được, tỷ tỷ sẽ kêu người đi làm, thuận tiện chuẩn bị cho muội một chút đồ ăn."

Mặc Lăng nghe nàng nói muốn đưa tin tới Quân phủ, một chút kinh ngạc cũng

không có, xem ra các nàng quả thực đã biết thân phận thật của mình. Liễu Nham cười khổ một chút, dân chúng bé nhỏ quả nhiên rất đáng thương,

thật không có chút riêng tư nào cả.

Quân Vũ tra xét tất cả các

gia đình họ Viên ở Đô thành, thấy không có phú hộ nào có nữ tử tên là

Viên Cẩm cả. Quân Lưu Niên nghe nàng hồi báo xong, lòng nóng như lửa

đốt, đứng ngồi không yên, chẳng lẽ Liễu Nham còn có thể biến mất vào

trong không khí.

"Thiếu gia!!! Thiếu gia!!!" Lan Y thở hồng hộc chạy vào cửa. " Có thư của Liễu Tiểu thư"

Quân Lưu Niên nghe được ba chữ Liễu tiểu thư liền lập tức vọt tới, đoạt lấy

phong thư trong tay Lan Y, trong thư viết: Ta ở nhà họ hàng làm khách

vài ngày, vài ngày sau sẽ về, đừng nhớ. Không viết ở nơi nào, người thân nào?

"Người đưa thư đâu? Có nói là nhà ai không?"

"Không

có, nàng đem thư giao cho thủ vệ liền rời khỏi, chỉ nói là Liễu tiểu thư kêu đưa tới." Lan Y an ủi Quân Lưu Niên, "Tiểu thư cuối cùng cũng có

tin tức, không có chuyện gì, Thiếu gia cũng không cần lo lắng." Một ngày nay thiếu gia đã tiều tuỵ đi không ít, hắn nhìn thấy cũng có chút đau

lòng, không khỏi có chút oán trách Liễu Tiểu thư sao lại đưa thư chậm

trễ. "Thiếu gia, ta đi chuẩn bị cho người chút đồ ăn, từ tối hôm qua đến giờ người cũng chưa ăn được chút gì tử tế." Quân Lưu Niên khẽ gật đầu,

Lan Y lui xuống chuẩn bị.

Vừa nghe thấy tin Liễu Nham đã tỉnh

lại, Viên Cẩm và Bạch Mạt Nhiên vội vàng chạy tới, vẻ mặt bọn họ nhiệt

tình thân thiện làm cho Liễu Nham có chút không biết làm sao, tuy nói

mình là ân nhân cứu mạng của nàng, nhưng Liễu Nham nhìn thấy nàng luôn

luôn có cảm giác tự mình đưa dê vào miệng cọp.

"Đệ muội, cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại, làm ta thật sự lo lắng gần chết." Viên Cẩm chưa vào cửa đã lớn tiếng ồn ào.

Chờ đã, nàng là đệ muội của ai. "Khoan, đệ đệ của ngươi là ai?"

"Mặc Lăng không có nói cho ngươi biết sao? Ta vốn tên Hiên Viên Cẩm, phu

quân của ngươi - Lưu Niên, là con của cậu ta, ngươi đương nhiên là đệ

muội của ta."

Thì ra nàng là đương kim Tam hoàng nữ, bản thân

mình thay nàng đỡ một kiếm, có phải cũng đồng nghĩa bị buộc phải gia

nhập trận doanh của nàng hay không? Liễu Nham cũng không rõ rất nhiều

chuyện của thế giới này, nhưng việc mấy hoàng nữ tranh đoạt ngôi vị

hoàng đế nàng cũng có nghe qua, Tam hoàng nữ này cũng là một trong số

đó. Cuộc sống yên tĩnh bình thường ngày càng cách mình thật xa, gặp

người này quả nhiên là không tốt a~

Liễu Nham gắng gượng khỏi

giường để bái kiến Viên Cẩm, lại bị Hiên Viên Cẩm đè xuống, "Đệ muội sao ngươi lại khách khí như vậy, không nhận thức tỷ tỷ này sao?"

"Làm sao có thể, muội đây cảm thấy vinh hạnh còn không kịp." Liễu Nham run

run khoé miệng, không hiểu sao mình lại có thêm một người tỷ tỷ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...