Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chỉ Say Mê Quân

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quân Lưu Niên cầm mấy tờ giấy kia lên xem, thấy chữ viết trên đó rất đẹp.

Trên đó viết bên A Quân Lưu Niên, bên B Liễu Nham. Sau đó là: Bên A, bên B không can thiệp chuyện của sinh hoạt của đối phương, không can thiệp

đối tượng kết giao của đối phương; bên B: có thể tùy ý đi ra ngoài; trừ ăn ngủ bên ngoài, bên B không dùng của bên A một phân tiền; bên A không được nói rõ sự thực về chuyện ngu giả của bên B với Liễu gia; nửa năm

sau, bên B tự rời đi, không được dây dưa bên A.

“Ta lại thêm hai điều, bên B không được công khai và quan hệ thân thiết với người khác

phái, không được làm tổn hại hình tượng Quân gia, trường hợp cần thiết,

bên B phải phối hợp thật tốt với bên A. Ngươi đồng ý không?”

“Có thể, chúng ta ký tên đi!”

Song phương ký tên xong, Quân Lưu Niên cầm khế ước cất kỹ. Liễu Nham chỉ là

tùy ý gập mấy phát nhét vào trong tay áo, phần khế ước này đối với nàng

mà nói không có chỗ gì hay, một việc mua bán lỗ vốn, chỉ có điều đổi lại nàng có thể sinh hoạt an nhàn ở Quân phủ nửa năm.”Về sau chúng ta cùng

chung hòa thuận đi, công tử!” Nàng nhìn hắn mỉm cười, quay người ra cửa.

Quan hệ giữa bọn họ cứ như vậy dễ dàng giải quyết, hơn nữa tựa hồ là nàng

chiếm được chủ đạo, thành kiến lúc trước của Quân Lưu Niên đối với nàng

cũng phai nhạt, thậm chí còn có một chút thưởng thức.

Lan Y ở

cạnh nhìn bọn họ ảnh hưởng lẫn nhau, tác động qua lại, cảm thấy kỳ thật

Liễu tiểu thư thật sự là một nữ tử tốt. Trong lòng cũng ẩn ẩn lo lắng,

thiếu gia bỏ lỡ một Thê chủ tốt như vậy, về sau có hối hận hay không

đây.

Lan Trúc tiến vào phòng ngủ của Liễu Nham phát hiện một đống bừa bộn, đồ đạc trong phòng bị lục tung.”Tiểu thư, người đang tìm đồ gì sao?”

“Hả, trong phòng này có đồ vật gì đó mà thời điểm ta lập gia đình mang theo không, đồ thuộc về ta ấy?”

Lan Trúc chỉ một cái rương nhỏ ở trong phòng góc, “Đây là đồ tiểu thư xuất

giá là mang tới, ôm thật chặt trong ngực, không cho người bên ngoài đụng vào.”

Liễu Nham đi đến chỗ cái rương nhỏ kia, thận trọng mở ra,

đây xem ra cũng là đồ vật Liễu Nham kia quý nhất rồi. Bên trong phần lớn là một ít đồ chơi của tiểu hài tử và một ít tranh chữ, phía dưới đều kí tên là Hạ Ánh Tuyết, người này hẳn là phụ thân của nàng. Ở tầng dưới

cùng của cái rương có chút đồ trang sức và châu báu, xem ra rất đáng

tiền.

Không phải Liễu Nham rất tục, mà nàng tìm thứ đáng giá là

có mục đích, đã quyết định không cần Quân gia trước rồi, nàng vẫn cần

một ít tiền để mua đồ đạc, tìm việc mưu sinh. Nàng lấy ra một cái ngọc

bội, trong lòng lặng lẽ tạ lỗi với chủ nhân của nó, xin lỗi, ta biết đây là di vật của phụ thân ngươi, là đồ vật ngươi quý nhất, nhưng bây giờ

ta thật sự là có một chút khó khăn, vì thân thể của ngươi, đã giúp ta

một lần. Ta chỉ mượn tạm dùng thôi, ta cam đoan, sau nửa năm nhất định

chuộc nó về.

Liễu Nham cất ngọc bội vào trong ngực, nói với Lan

Trúc “Ta đi ra ngoài một chuyến, Quận chúa và thiếu gia có hỏi, ngươi

trả lời đúng sự thật là được rồi.”

Đây là lần đầu tiên khi Liễu

Nham xuyên đến Dị Giới đi ra ngoài, nàng rất là hưng phấn. Quân gia ở

tại Đô thành là người giàu có, đi tới đâu, cũng thấy bảng hiệu một là

của phủ Tướng quân, một là của phủ Thừa Tướng, đúng là địa phương phú

quý tụ tập. Đi theo dòng người không bao lâu, đến phố xá phồn hoa. Trước kia xem qua rất nhiều kịch cổ trang thấy người lạc vào cảnh giới kỳ lạ

cảm giác thật là quá kỳ diệu. Miếng ngói màu xanh biếc, kiến trúc cổ

kính, thỉnh thoảng có một hai tửu lâu nhỏ. Bên đường sạp hàng bày đầy đồ ăn và vật phẩm trang sức, gặp được cái gì cảm thấy hứng thú, nàng sẽ

dừng lại tường tận xem xét thử cũng thỉnh thoảng hỏi thăm giá cả thương

phẩm, hiểu rõ giá hàng của thế giới này.

Không có ngân lượng là

không được, Liễu Nham cửa hiệu cầm đồ lớn, trước tiên cầm khối ngọc bội

này rồi tính toán sau.”Chủ quán, khối ngọc này trị giá bao nhiêu tiền?”

“Tiểu thư cầm sống hay chết vậy?” Chủ quán cầm ngọc bội ở trong tay tinh tế dò xét một chút.

“Cầm sống nửa năm.”

“Ngọc này ngược lại không tệ, Nhưng cầm sống có thể giá tiền sẽ không được cao cho lắm.”

“Khối ngọc này đối với ta có ý nghĩa quan trọng rất lớn, nếu như không

phải thật sự có khó khăn, ta cũng sẽ không lấy ra cầm, hi vọng chủ quán

có thể cho cái giá tiền chính xác, để ta giải quyết việc khẩn cấp.”

Trong lời nói của Liễu Nham có chút khẩn cầu và không nỡ.

“Như vậy đi, ta đưa cho ngươi ba ngàn lượng như thế nào?”

Liễu Nham bình tĩnh nói “được”, trong nội tâm lại rất là vui vẻ. Căn cứ theo như nàng biết, một gia đình bình thường một năm tiêu xài chỉ cần năm

mươi lượng còn hai đến ba ngàn lượng thì đủ sống cả đời rồi. Nàng không

biết khối ngọc bội này có giá trị, chỉ biết là có thể đổi được chút

tiền, nhưng không ngờ có ththeerddu được ngần ấy, thật là nằm ngoài dự

đoán của nàng rồi.

Đại đa số người hiện đại đúng là không biết

được giá trị của ngọc, Liễu Nham chân trước vừa ra khỏi cửa, chủ quán và tiểu nhị vội bàn bạc nói: “Lão bản, đây chính là noãn ngọc hiếm thấy

hả, khối ngọc ở trên thị trường bán trị giá mấy vạn lượng, người kia

thật đúng là không biết nhìn hàng!”

“Đáng tiếc là cầm sống, bằng không thì chúng ta đã có khả năng kiếm lời được một số lớn rồi.”

“Nhìn nàng bộ dáng nhu nhược, ta thấy nửa năm nàng không thể chuộc được cái ngọc bội này về, đến lúc đó thì…” sau đó trong tiệm cầm đồ truyền

ra tiếng cười to ha ha ha đầy gian trá. Nếu như Liễu Nham nghe được nhất định sẽ tức giận đến giận sôi lên, lúc này nàng cầm số ngân lượng tới

gửi ở Tiền Trang (ngân hàng), lưu lại một trăm lượng tiêu dùng hằng

ngày.

Hôm qua nàng nhìn thấy rất nhiều phương thuốc, trong nội

tâm có một chút ngứa ngáy, hôm nay nàng đi ra ngoài chính là muốn mua

chút ít dược liệu trở về để phối thử, với lại mua chút ít hạt giống thảo dược trở về trồng. Nàng được người qua đường chỉ điểm, nghe nói Đô

thành y thuật cao nhất chính là Mặc gia y quán. Hiện tại đương gia của

Mặc gia y quán là đời thứ năm, Mặc Xuyên, hơn năm mươi tuổi, năm trước

về hưu rời khỏi Thái y viện. Mặc gia sở dĩ nổi danh, là vì mỗi thế hệ

của Mặc gia đều có người nhận chức ở Thái y viện, điển hình của thế gia

được lâm hạnh.

Lúc Liễu Nham đi vào Mặc gia y, nhìn thấy một nữ

tử chừng hai mươi tuổi đang nhìn một cái toa thuốc mặt ủ mày chau, người này chính là trưởng tôn nữ của Mặc Xuyên là Mặc Lăng. Lúc Liễu Nham đi

qua có nhìn lướt qua phương thuốc, thấy phương thuốc tương tự một phương thuốc điều trị phổi âm hư (suy nhược phổi) hôm qua nàng thấy, chỉ là có một vị thuốc bất đồng, ở đơn thuốc này thiên đông biến thành mạch đông. Tuy hai vị thuốc này có công hiệu tương tự, nhưng ở trong trong toa

thuốc này, thiên đông sẽ hiệu quả hơn so với mạch đông rất nhiều.

“Cô nương, nếu như đổi mạch đông trong toa thuốc này thành thiên đông,

hiệu quả sẽ tốt hơn.” Liễu Nham nhịn không được nhắc nhở.

Sau khi Mặc Lăng nghe được thì tỉ mỉ suy ngẫm một chút, đúng là mấu chốt của

vấn đề, đổi mạch đông thành thiên đông hiệu quả trị liệu có thể tốt hơn

nhiều, khó trách toa thuốc này không đạt được hiệu quả như mình muốn,

nàng lập tức nhìn người nhắc nhở mình cám ơn. Nhìn người nọ, nàng càng

ngạc nhiên hơn, tưởng rằng là một đại phu rất kinh nghiệm, nhưng đập vào mắt nàng là một nữ tử xác thực so với nàng còn nhỏ hơn mấy tuổi, bộ

dạng mi thanh mục tú. Bỗng nhiên nghĩ đến vẻ mặt của mình thật thiếu lễ

phép, nàng cố nghiêm mặt nói “Ta là Mặc Lăng của Mặc gia y quán, không

nghĩ tới muội muội tuổi còn trẻ đã có tu vi như thế, thật là làm cho ta

bội phục, vào bên trong nội đường nói chuyện đi?”

Cùng người nhà

họ Mặc kết giao, đối với Liễu Nham mà nói chính là cầu còn không được.

Một canh giờ qua đi, Liễu Nham và Mặc Lăng đã được coi là bạn thâm giao, hai người đối với phương diện y dược và học thức về y của nhau đều rất

bội phục, hận gặp nhau trễ. Lập tức kết làm tỷ muội, Mặc Lăng lớn hơn

Liễu Nham hai tuổi, là tỷ tỷ, Liễu Nham dùng tên giả là Lâm Ngọc Nghiên, là muội muội. Nàng không muốn lấy tên thật gặp người khác, nàng không

phải là Liễu Nham chân chính, cũng không muốn có liên hệ gì với Liễu

gia.

“Tỷ tỷ, chúng ta hàn huyên đã lâu rồi, hôm nay muội đi ra

ngoài. Là tới y quán để mua chút ít dược liệu và hạt giống, tỷ tỷ có gì

cất giấu, để cho muội mở mang tầm mắt đây!”

“Muội cần dược liệu thì tìm đúng người rồi, tại đây tỷ tỷ trồng rất nhiều giống quý hiếm, tỷ sẽ tặng cho muội ít loại tốt.”

“Vậy thì cám ơn tỷ tỷ, nếu muội từ chối thì bất kính rồi.”

Lần này Liễu Nham đi ra ngoài thu hoạch tương đối khá, Mặc Lăng cho nàng

rất nhiều dược liệu và hạt giống dược liệu quý giá, cũng đem phương pháp trồng trọt và những điều cần chú ý nói cặn kẽ với nàng.

Nàng trở lại Quân phủ, đi đến chỗ Thái bà bà, lấy ít điểm tâm mua trên đường đưa cho bà.

“Nãi nãi, Tiểu Nham đem đến cho ngươi ít điểm tâm.”

“Tiểu Nham đến rồi. Hôm nay con ra ngoài? Mua về mấy thứ gì đấy?” Thái bà bà nhìn nàng mang theo bao lớn bao nhỏ.

“Những…này hả, là dược liệu và hạt giống con mua về, con muốn trồng

chúng ở viện tử của bà bà có được không?” Lúc trước Liễu Nham có liếc

qua viện tử của Thái bà bà, viện tử tuy không lớn, nhưng không có thực

vật gì, trống rỗng, đúng lúc nàng đang muốn trồng thảo dược của mình.

Cũng không thể để cho nàng hủy hoa viên Quân phủ trồng thảo dược nha!

“Nha đầu, ngươi thích những thứ này?”

“Dạ, trước kia con có học Trung y.” Liễu Nham không kịp suy nghĩ thì đã thốt ra.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chỉ Say Mê Quân
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...