Cùng lúc kỳ thi đại học đến gần, nhà Chu Đông Khải hân hoan khắp nơi. Nhờ thành tích xuất sắc, lại nhiều lần đoạt giải nhất trong các cuộc thi, hắn được tuyển thẳng.,
Hắn sắp bước lên khoảnh khắc huy hoàng đầu tiên của đời mình, mà tôi cũng sẽ thêm một tay đẩy hắn xuống.
23
Trong khi nhiều gia đình còn đang lo chọn trường, thì nhà họ Chu đã chuẩn bị tiệc mừng đỗ đạt.
Với mẹ Đông Khải, con trai chính là niềm kiêu hãnh, là tất cả.
Mọi thứ đều phải tốt nhất.
Bà ta nóng lòng muốn khoe với cả thế giới về đứa con trai hoàn mỹ của mình.
Cả nhà họ đều bận rộn bên ngoài, còn bữa cơm của tôi thì đơn giản, tự lo cho xong.
Không hiểu do trời nóng hay do tôi bốc hỏa, mà tôi chẳng còn chút thèm ăn nào.
Hiếm khi cả nhà đều đi vắng, tôi tự làm một món mà mình thích.
Nguyên liệu là loại rau dại đào từ bồn cây trong khu dân cư, thứ rau ở quê tôi thường thấy. Luộc sơ rồi trộn muối, dầu mè, thêm chút giấm, thanh mát vô cùng.
Tôi vừa ăn được hai miếng, thì bỗng cảm giác có động tĩnh ở cửa bếp.
Ngẩng đầu lên, là mẹ Chu Đông Khải.
Đôi mắt bà ta dán chặt vào đĩa rau trên bàn.
“Cô là ai?” - Giọng bà ta run run.
Một người đàn bà khôn ngoan, chỉ bằng một món ăn, đã nhận ra tôi cùng quê.
Trước đây bà ta từng nhiều lần dò hỏi gốc gác tôi, tôi luôn khẳng định mình từ một nơi xa xôi khác.
Cố tình giấu diếm, cũng đã nói lên tất cả.
“Bà biết tôi là ai.”
Tôi cầm bát, tiếp tục ăn. Đây sẽ là bữa cơm cuối cùng của tôi ở nhà này, phải ăn cho no, cho đã.
“Cô rốt cuộc là ai?”
Mẹ Đông Khải nhào đến bàn, đối chất với tôi. Bộ dạng bà ta hung dữ như một con hổ cái.
“Bà nên hỏi con gái tôi là ai.”
Tôi bình tĩnh nói. Nhưng nước mắt bất chợt tuôn trào, không thể kìm lại. Bé con à… bao năm rồi, cuối cùng mẹ cũng có thể gọi tên con.
“Chuyện đó đã qua rồi! Khi ấy Chu Đông Khải còn nhỏ, nó chỉ là một đứa trẻ. Giờ nó xuất sắc như vậy, cô đừng khơi lại chuyện cũ mà hủy hoại nó! Cô muốn bao nhiêu tiền? Tôi cho cô!”
Mẹ Chu Đông Khải nắm chặt lấy tay tôi. Nếu có thể, bà ta hẳn muốn nghiền tôi thành tro, để tôi vĩnh viễn không thể mở miệng.
“Thế à? Nó giỏi lắm sao? Vậy thì chúc mừng nhé.”
Nghĩ đến cả một va-li đầy những thứ kinh tởm kia, tôi không nhịn được cười nhếch môi.
“Đúng! Nó rất xuất sắc! Nó sẽ là một người thành công. Cô đừng vì chút chuyện quá khứ mà níu lấy nó. Nó sớm quên hết rồi. Trẻ con thì khó tránh sai lầm, cho nó một cơ hội đi.”
“Hầy… tôi nói cô cũng chẳng hiểu đâu. Ra giá đi.”
Bà ta lại lôi cái chiêu từng dùng với chồng tôi ra.
Trong mắt bà ta, cái c.h.ế.t của bé con chẳng đáng một xu. So với Chu Đông Khải, con gái tôi chỉ là một con sâu cái kiến, miễn đừng cản đường hắn là được.
“Bà nuôi một con súc sinh, sớm muộn cũng nhận báo ứng.”
Tôi không bận tâm, thản nhiên kéo va-li, bước ra khỏi nhà họ Chu.
Không cần quay đầu, tôi cũng biết sau lưng là một ánh mắt đầy căm hận.
24
Tôi đếm từng ngày, chờ đợi buổi tiệc mừng đỗ đạt của Chu Đông Khải. Và rồi nó đến đúng hẹn.
Mẹ Đông Khải chẳng thèm để tôi vào mắt, đến cả giả vờ khiêm tốn cũng không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-ac-ma-truong-thanh/chuong-5.html.]
Có lẽ bà ta nghĩ tôi chẳng có năng lực gì.
Nhưng bà ta vẫn có chút đề phòng, tiệc đỗ đạt này phải có thiệp mời mới vào được, bảo vệ canh cửa nghiêm ngặt, rõ ràng là để phòng tôi?
Buồn cười thật.
Tôi đã đội sẵn mũ đầu bếp, ở trong bếp sau tỉ mỉ chuẩn bị chiếc bánh kem.
Tôi từng thi đỗ nhiều chứng chỉ: thợ bánh, thợ làm đồ ngọt, đầu bếp.
Không chỉ để mưu sinh, mà cũng để phục vụ cho việc trả thù, biết đâu một ngày cần đến.
Chiếc bánh bốn tầng đã xong, kiểu dáng tinh xảo.
Quản lý khen ngợi, bảo tôi và trợ lý đẩy bánh đến cửa đại sảnh, chờ thời khắc đi vào.
Trong hội trường, tiếng ca vừa dứt, Chu Đông Khải đang hát, hát tặng người mẹ yêu quý.
Không cần nghĩ cũng biết, giữa ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, mẹ Chu Đông Khải hẳn đang lau nước mắt.
Người dẫn chương trình bước lên.
Đến phần hồi tưởng tuổi thơ, tôi từng xem qua kịch bản, lúc này sẽ chiếu lên màn hình lớn những thước phim và hình ảnh từ thời thơ ấu đến trung học của Chu Đông Khải. Khoảnh khắc “đinh” sắp tới rồi.
Tôi có chút căng thẳng.
25
Cửa đại sảnh mở hé, mẹ Chu Đông Khải bước ra. Bà ta đến để kiểm tra bánh kem.
Tôi muốn kéo thấp mũ xuống, nhưng không kịp nữa.
Bà ta nhìn tôi, sững sờ, như thấy một con rắn, vừa ghê tởm vừa căm ghét.
“Đúng là âm hồn bất tán!” - Bà ta nghiến răng ken két nói bên tai tôi.
“Tôi đến xem kịch thôi, không được sao?” - Tôi nhạt nhẽo cười.
Quản lý từ xa thấy không khí căng thẳng, vội chạy lại.
“Bánh có vấn đề, tôi không cần nữa, mau mang đi!” - Mẹ Đông Khải lạnh lùng quát.
Quản lý hết nhìn bánh lại nhìn tôi, lúng túng vò tay, không biết làm sao.
26
Ngay lúc đó, cửa đại sảnh bỗng bị xô tung ra, một người phụ nữ thanh lịch lao ra, bước đi cuốn hút đến nỗi chiếc giày suýt rơi, bà ta lao tới trước mặt mẹ Chu Đông Khải rồi vung tay tát mạnh một phát.
“Bảo thằng Chu Đông Khải nhà cô tránh xa con gái tôi, xa được đến đâu thì hãy lăn đi đến đó!”
Người phụ nữ nói xong quay người bỏ đi.
“Bà thông gia, bà bị làm sao vậy?”
Mẹ Đông Khải choáng váng, cả hội trường rơi vào im lặng. Không khí trở nên kỳ lạ, như có chuyện gì đó bất thường đang xảy ra.
Màn hình vẫn chiếu, ánh sáng và bóng in lên trên mặt mọi người, lúc sáng lúc tối, biểu cảm họ hiện lên thật khó dò.
Tôi tìm thấy Chu Đông Khải trong đám người.
Khuôn mặt cậu ta cũng lúc ẩn lúc hiện, nhưng biểu cảm lại rất bình thản, như thể mọi chuyện xảy ra chẳng liên quan gì đến cậu ta.
“Tắt đi! Tắt đi!” - Bố Chu Đông Khải đột ngột đứng bật dậy, la hét thảm thiết.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nhưng chẳng ai nghe lời ông, dường như mọi người muốn xem thêm một chút; một vài người lặng lẽ giơ điện thoại lên, tin nóng hổi ngày mai đã có “hot search”.
Mẹ Chu Đông Khải chưa rõ đầu đuôi, vứt tôi lại rồi chạy vào đại sảnh.
Màn hình chiếu cảnh phòng thay đồ nữ, nhiều cô gái đang thay quần áo; dù có che mờ mặt, nhưng tưởng tượng là vô hạn.
“Đó là phòng thay đồ của đội bóng chuyền trường chúng tôi.”
Một giọng nữ sinh e ngại vang lên, bỗng nhiên cắt ngang.
“Cái gì thế này? Cái gì thế này?”
--------------------------------------------------