5.
Tôi gắng gượng ép ra mấy giọt nước mắt, ngẩng đầu, chân thành nhìn cha:
“Cha, con thấy ông rồi. Ông nói, ông đang ở cùng Nương Nương, đợi chúng ta trong miếu Nương Nương.”
“Con sẽ dẫn đường cho mọi người, chúng ta đi thôi!”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Cha tôi lưỡng lự nhìn về phía đại sư. Đại sư lập tức quả quyết:
“Trẻ nhỏ mắt thông âm dương, con bé nói không sai đâu. Khiêng quan tài!”
Lần này, quả nhiên không còn xảy ra chuyện quái dị.
Tôi đi trước mở đường, dẫn đoàn người đến được núi sau. Chân núi, là một vùng nghĩa địa mênh mông, nơi chôn cất tổ tiên của làng.
Giữa đêm khuya, trên không còn bay lượn những tờ giấy tiền, xa xa trong núi vọng lại tiếng cáo kêu, rùng rợn đến gai người.
Đại sư nhắm mắt lẩm bẩm, rồi đi vòng quanh một mảnh đất. Ông ta giậm chân xuống đó, ra lệnh:
“Chính chỗ này, đào mộ!”
Tôi cúi đầu, lùi sang một bên. Ông từng dạy tôi: đào mộ tổ tiên, là hành động trái nghịch thiên đạo.
Đó là hành vi thất đức, trời đất không dung, tất sẽ gặp báo ứng ngay trong kiếp này.
Đám người này đã quyết lòng tìm chết, tôi việc gì phải ngăn cản.
Đám đại hán đã bị trưởng làng tẩy não, cam tâm tình nguyện đào mộ tổ tiên nhà mình.
Ngay cả cha tôi, cũng cầm cuốc tham gia đào bới.
Tôi lén nhìn quan tài của ông, vẫn chẳng thấy hồn ông đâu đành tự an ủi: có lẽ ông đã đi đầu thai rồi.
Như vậy cũng tốt, ông sẽ không phải chứng kiến cảnh nghịch luân thường đạo lý này, càng sẽ không tức giận.
Điều đáng sợ là, cùng lúc bọn họ bắt đầu đào mộ, xung quanh từng ngôi mộ dần xuất hiện những bóng đen. Họ mặc trang phục của các triều đại khác nhau, ngẩn ngơ nhìn hậu duệ của mình tự tay đào xới mồ mả.
Trong số đó, có binh lính từng trấn giữ biên ải, có phú hộ giàu có một phương, có tướng quân từ quan về quê.
Những bậc tiên nhân ấy, sau khi qua đời, giờ chỉ có thể trơ mắt nhìn con cháu nghe lời kẻ gian, phạm phải tội ác trời đất không dung.
Ngôi nhà mà họ từng chiến đấu, từng xây dựng cả đời, nay dưới sự xúi giục của yêu nhân, lại nát bươm tả tơi.
Có linh hồn mở miệng gào thét, nhưng chẳng phát ra tiếng nào. Trong mắt họ chảy xuống huyết lệ, dáng vẻ như điên cuồng.
Không hiểu sao, nhìn mà tim tôi thắt lại, đau đến nghẹt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chong-am/chuong-5.html.]
Cuối cùng, đám đại hán cũng đào xong một hố lớn. Cha tôi mồ hôi ướt đẫm, nhưng ông ta mặc kệ, nhào lên quan tài ông tôi, cười ha hả:
“Cha ơi, cha xem con trai đào cho cha huyệt mộ phong thủy tốt thế nào này! Từ nay cha cứ an tâm ở đây, trăm năm hảo hợp cùng Nương Nương nhé!”
Trưởng làng và đại sư cũng cười toe toét, không khép được miệng.
Bọn họ cùng nhau chôn ông tôi xuống. Khoảnh khắc nắm đất đầu tiên phủ lên quan tài, toàn bộ linh hồn tổ tiên bỗng trở nên điên cuồng.
Họ gào thét, bất lực đi tìm quan quách của mình.
Người nghe thì rơi lệ, kẻ thấy thì đau lòng!
Trong chốc lát, trời đất gió mây biến sắc!
Ngẩng đầu nhìn, vầng trăng trên trời đã hóa thành đỏ như máu!
Huyết Nguyệt - Đại hung!
Đại sư là người đầu tiên phát hiện ra dị biến trên bầu trời, ông ta nhanh chóng bấm ngón tay tính toán một quẻ, nhấc chân bỏ chạy: “Chạy mau! Đây là huyết nguyệt đại hung!”
Như một giọt dầu sôi rơi vào chảo nóng, cả đám người lập tức nhốn nháo.
Mọi người muốn trốn, nhưng đã quá muộn.
Các bậc tiên linh đã bày sẵn trận “quỷ đả tường”, dù họ có chạy nhanh đến đâu, cuối cùng cũng quay lại chỗ cũ.
Chẳng khác nào ruồi không đầu, cừu non chờ làm thịt!
Cha tôi vốn nhát chết, vừa khóc vừa sụt sịt quỳ rạp xuống đất cầu xin đại sư cứu mạng.
Nhưng đại sư thân mình lo chưa xong, làm gì còn hơi sức để lo cho ông ta.
Cuối cùng, cha tôi lại sợ đến mức tiểu tiện ra quần. Nhìn bộ dạng thảm hại ấy, trong lòng tôi dâng lên một cơn khoái trá.
Khi còn nhỏ, có lần ông ta vào núi săn nai, gặp phải một con gấu đói dữ dằn, cha tôi chẳng nói chẳng rằng, liền đá thẳng dì út – người đi cùng ông ta ra ngoài làm mồi, rồi quay đầu bỏ chạy.
Con gấu ăn thịt dì, tha mạng cho cha tôi.
Trở về sau, cha tôi còn sợ hãi chưa nguôi, nhưng lại muốn khoe khoang, nên trắng trợn huênh hoang khắp nơi, tự nhận mình mưu trí.
Ông ta nói, dì út là phụ nữ, phụ nữ thì nên đứng trước đàn ông mà chết, dù sao họ cũng chẳng có ích gì.
Lời lẽ ấy được đàn ông trong làng đồng tình, còn đàn bà thì uất nghẹn chẳng dám phản kháng.
Chỉ có ông nội tôi lặng thinh, ánh mắt u buồn, ôm chặt y phục dì, khóc mãi không ngừng.
Đêm hôm đó, tôi trông thấy hồn dì út đi theo cha về nhà. Trên người dì chi chít vết thương gấu cắn, thê thảm không nỡ nhìn.
--------------------------------------------------