Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Hùng Hải không ủng hộ: “Tiểu Mộc mới bao lớn mà em đã lo mấy chuyện đó rồi? Con bé biết mình nên làm gì, chúng ta cũng đừng nên can thiệp quá nhiều!”

Hạ Mẫn Quân cãi lại: “Sao lại không lo cho được? Có người tốt phải nắm chắc cơ hội chứ! Con bé còn nhỏ nên mới không có khả năng phân biệt, anh làm phụ huynh thì phải trông coi nhiều vào chứ.”

Tháng mười hai, tuy có mở máy sưởi nhưng hành lang đêm khuya vẫn có chút lạnh lẽo.

Nhiệt độ trên vách tường từng chút từng chút xâm nhập vào cơ thể anh, lạnh thấu xương.

Một đêm nay Tống Hành lại mơ giấc mơ cũ. Trong giấc mơ, vẫn là mùa động lạnh lẽo, tuyết đọng phủ trắng cái sân nhỏ của cô nhi viện. Thầy cô ở đó mang bọn nhỏ kiểm tra sức khỏe, bác sĩ nói nhóm m.á.u của anh rất hiếm, là AB Rh-.

Có đứa trẻ ngây thơ hỏi: “Nhóm m.á.u AB Rh- là gì?”

Giáo viên đáp: “Là m.á.u gấu trúc. Bởi vì người có nhóm m.á.u này quá ít, thưa thớt giống gấu trúc. Nhóm m.á.u của Tiểu Hành không giống với các con, cho nên các con phải yêu quý bạn ấy, hiểu không?”

Nhưng khả năng hiểu của mấy đứa nhỏ lại có hạn, có người hô to: “Tiểu Hành có m.á.u gấu trúc, vậy có phải cậu ta là gấu trúc tinh, không phải người hay không?”

“Gấu trúc tinh! Tiểu Hành là gấu trúc tinh! Nên cách cậu ta xa ra một chút!”

Đá ném lên người anh, nước tuyết làm ướt cổ áo của anh. Anh lẳng lặng đứng từ xa nhìn bọn họ nhìn chằm chằm anh một cách sợ hãi, không nói lời nào.

Hình ảnh chuyển một cái, mọi thứ đều bị chìm trong một màu đỏ tươi như máu. Trong căn phòng âm u chật chội, những chất lỏng màu đỏ không ngừng chảy dưới chân anh. Anh nép vào một góc, hoảng sợ nhìn người đàn ông với khuôn mặt đầy m.á.u đang cầm d.a.o phay. Người đàn ông đó cũng nhìn chằm chằm anh.

Cho đến khi thế giới lại biến thành màu trắng, tuyết bay tán loạn, một bé gái mặc lễ phục màu đỏ, giống như ngọn lửa mềm mại.

Cô duỗi tay đưa anh một cây kẹo. Cô nói với anh: “Hôm nay là Giáng sinh, sao cậu chưa ăn kẹo, tớ mời cậu ăn kẹo này.”

“Ba tớ nói muốn đón cậu về nhà, cậu có thể về nhà với tớ sao?”

Tay của cô vừa mềm vừa ấm. Không giống bàn tay lạnh lẽo cứng đờ vì băng tuyết của anh.

Trong sân có rất nhiều đứa trẻ, khi đó bọn chúng nhìn anh lẳng lặng đi theo cô thì vui cười hỏi: “Hạ Thụ, nó là túi m.á.u nhỏ mà ba cậu tìm cho cậu sao?”

“Vậy nó là người hầu của nhà cậu rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-17.html.]

Bọn nhỏ cười nói vui vẻ. Chỉ có cô là nhăn mặt, dùng giọng nói mềm mại xen lẫn sự không hài lòng: “Cái gì mà người hậu, các cậu nói bậy bạ gì đấy? A Hành không phải người hầu, A Hành có tên, cậu ấy là A Hành!”

Từ khi cô xuất hiện, cô vẫn luôn giống như Mặt Trời, sáng sủa và chói lóa, lại có sự ấm áp không thiêu đốt người.

Mà anh là hành tinh, là hành tinh tự quay quanh mình, cũng xoay quanh cô.

Anh sống vì cô, vòng quanh cô.

Nhưng hai người lại mãi mãi không thể giao nhau.

Chuyện Thẩm Hoài Xuyên chuyển trường đã gây ra một trận xôn xao nhỏ ở Nhất Trung.

Cậu ta chuyển đến lớp văn số một của khối mười một. Buổi sáng hôm đó ở lớp văn số một hầu như dù là trong hay ngoài giờ học đều có người bàn tán với nhau.

Nghe nói cậu ta là con trai nhà họ Thẩm ở thủ đô, trong những lời bàn tán đó chắc chắn là có vài phần khao khát và tôn sùng.

Thanh Thành không phải là một thành phố lớn, tuy là thành phố tỉnh lỵ*, nhưng suy cho cùng vẫn khác một trời một vực với thủ đô. Trẻ con độ tuổi này thực sự rất tò mò với thành phố lớn tràn ngập trong vàng son.

* Tỉnh lỵ: trung tâm hành chính của một tỉnh.

Danh tiếng của nhà họ Thẩm lại khá có tiếng. Những người lúc trước vây quanh chỗ ngồi của Tống Hành trước giờ vào học, bây giờ đều không kìm được nhộn nhịp chạy đến bên cạnh Thẩm Hoài Xuyên góp vui để lấy lòng.

Lúc tan học, Hạ Thụ đi từ nhà vệ sinh vào phòng học, cô thấy những người này bát nháo vây quanh chỗ của Thẩm Hoài Xuyên, mọi người đang hừng hực khí thế, tập trung thảo luận gì đó với nhau.

Cố Vũ Thuần cũng ở trong đó. Lúc cô đi ngang qua thì tiện tay kêu cô ấy trở lại, thắc mắc: “Mọi người đang nói gì vậy?”

“Là Thẩm Hoài Xuyên.” Ánh mắt Cố Vũ Thuần sáng lấp lánh kể lại: “Vừa rồi có người hỏi ở Bắc Kinh thì nhìn từ tầng cao nhất của cao ốc trung tâm sẽ như thế nào, cậu ấy đang kể lại cho bọn tớ nghe.”

“À.” Hạ Thụ gật đầu, không thấy có hứng thú gì cả.

Cô theo bản năng quay đầu lại nhìn chỗ của Tống Hành, nói đó đã trống không. Anh ấy không còn ở đây nữa.

“Này, Tiểu Mộc.” Cố Vũ Thuần nói: “Các ban nữ lớp mình bây giờ đều đang lén so sánh Thẩm Hoài Xuyên và Tống Hành xem điều kiện của ai tốt hơn, căn bản hiện tại đã sắp chia thành hai phe rồi. Cậu hiểu rõ Tống Hành như vậy, lại từng gặp Thẩm Hoài Xuyên, cậu cảm thấy trong hai người họ ai tốt hơn?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...