Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế

Chương 227

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đáy lòng Hạ Thụ như nở hoa, cô vội vàng chui vào tán ô nhỏ của anh, ôm chặt lấy cánh tay anh, cười ngây ngô.

Chiếc ô trong tay Hoắc Cận Hành yên lặng nghiêng về phía cô, hai người họ tiếp tục đi về phía trước.

Trời mưa nên không nhiều người lên chùa.

Buổi chiều, khi gần đến lễ tụng, Hạ Thụ nghe nói, đại sư Ngộ Trần trụ trì chùa năm đó đã qua đời.

Hạ Thụ cảm khái trong lòng.

Cô còn nhớ đại sư Ngộ Trần là một hòa thương cao lớn và hơi mập, ông rất kiên nhẫn với từng vị khách, mỗi lần thấy cô đều cười ha ha gọi cô là thí chủ nhỏ, cô còn mời ông khai quang ngọc của A Hành.

Có lẽ nhân sinh là như vậy, khi chúng ta nói chia ly, rồi khi quay đầu lại, đã không còn dáng vẻ của lúc nước.

Những người đi ngang qua đời nhau, không ai biết được đó có phải lần cuối họ gặp nhau hay không.

Hạ Thụ thắp cho ông một nén nhang.

Lễ tụng kết thúc, mưa bên ngoài điện Phật càng nặng hạt hơn.

Hạ Thụ đi theo Hoắc Cận Hành dưới tán ô: “A Hành, em nghi nói cả đời chủ trì không lấy vợ, hơn mười tuổi đã xuất gia vào chùa ở. Anh nói xem, ông ấy không nhàm chán sao? Cả đời người chỉ ở trong ngôi chùa nho nhỏ này, tại sao ông ấy lại chọn như vậy?”

“Có người yêu vợ, có người yêu Phật.” Hoắc Cận Hành nói: “Ông ấy chỉ lựa chọn thứ ông ấy thích mà thôi.”

Nghe vậy, cô nở nụ cười, ôm cánh tay anh, ngửa đầu nhìn anh: “Vậy anh yêu vợ hay yêu Phật?”

Hoắc Cận Hành xoa đầu cô, anh không trả lời.

Bên ngoài điện Phật có một cây cổ thụ.

Đó là cây ước nguyện, hàng năm đều được rửa tội bởi kinh Phật, cây mọc xum xuê.

Nhánh cây treo đầy thẻ ước nguyện, gió thổi cành cây đung đưa, chuông phật di chuyển.

Hạ Thụ cười: “A Hành, em nhớ cây kia là cây ước nguyện. Không phải anh nói muốn chép kinh cho ông nội sao? Anh về phòng ăn chay trước chờ em, em đi cầu nguyện.”

Hoắc Cận Hành nhìn cái cây ở xa xa, như là nghĩ đến gì đó, anh thấp giọng nói: “Không chắc.”

“Cái gì?” Tiếng anh hòa với tiếng mưa, Hạ Thụ không nghe rõ.

Hoắc Cận Hành bắt gặp ánh mắt ngây thơ của anh, anh lắc đầu: “Không có gì.”

Mặc dù trời mưa, nhưng nghệ nhân phụ trách cây ước nguyện vẫn ở đó.

Hạ Thụ đi đến cái lều nhỏ kia.

Hoắc Cận Hành về phòng ăn chay trước.

Những vật trang trí treo trên cây ước nguyện khá đắt, thứ rẻ nhất là giấy đỏ, thứ đắt nhất là thẻ gỗ được khắc thủ công, phía dưới có treo một cái chuông nhỏ.

Hạ Thụ chọn cái đắt nhất, cô viết chữ cần khắc lên giấy rồi đưa cho nghệ nhân.

Vị sư phụ già nhìn tờ giấy, cười: “Cầu nguyện cho người khác?”

“Vâng.” Hạ Thụ cầm chuông nhỏ, cô cười duyên dáng.

Cô không mình có thể ở cùng anh bao lâu nữa… Không biết tương lai sẽ như thế nào.

Cô cầu nguyện, bất cứ lúc nào, cho dù ở đâu, cô cũng mong anh hạnh phúc.

Nghệ nhân cười nói: “Tình cảm của hai người thật tốt, nhiều năm như vậy rồi mà vẫn cầu nguyện cho nhau.”

Hạ Thụ giật mình, cô không hiểu: “Cái gì ạ?”

“Không phải sao?” Người nghệ nhân nói: “Tôi nhớ mấy năm trước hai người đến đây, thế nhưng lúc đó cậu nhóc kia cũng chỉ là chàng trai mới lớn, cậu ấy cũng cầu nguyện cho người khác. Có rất ít người ước nguyện cho người khác, nên tôi có ấn tượng với hai người.”

Bảy năm trôi qua, biển người bao la, dù sao cũng chỉ nhớ được vài người đặc biệt.

Tim Hạ Thụ đập lỡ một nhịp, cô dần hiểu ra, chiếc ô trong tay rơi xuống đất.

Cô bỗng xoay người chạy về phía cây ước nguyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-227.html.]

Mưa bụi hắt trên người cô.

Dưới tàng cây có thềm đá, cô kiễng chân bắt đầu tìm kiếm thẻ bài.

Có vài hồi ức bị thời gian phủi đầy bụi, nhưng lại bị gió cuốn đi những trần tục, lại rõ ràng một lần nữa.

– A Hành, cậu muốn cầu nguyện không?

– Muốn.

– Tớ mong… Mọi thứ đều thuận lợi.

Trời mưa lớn, phía chân trời có tiếng sầm.

Người nghệ nhân ở bên kia lo lắng gọi: “Cô nhóc, đừng tìm nữa! Trời mưa to, mau trở lại, đã nhiều năm rồi, không tìm thấy đâu!”

Hạ Thụ không nghe thấy, cũng không cảm nhận được gió lạnh và nước mưa.

– A Hành, cậu cầu nguyện xong rồi sao?

– Sắp rồi.

– Vậy tớ qua kia chờ nhé.

Mưa càng lúc càng lớn.

Mây đen hoàn toàn che mất ánh mặt trời, ánh sáng cũng không còn rõ nữa.

Không biết qua bao lâu, người nghệ nhân cầm ô và những thẻ ước nguyện vừa mới làm xong chạy đến, ông ấy liên tục nói: “Được rồi, được rồi! Cô nhóc đừng tìm nữa, hàng năm có rất nhiều thẻ bài bị rơi xuống, không chắc nó còn ở đây không.”

Ngón tay Hạ Thụ run rẩy, cô chạm vào một thẻ bài giấu sâu trong lá, cô nhẹ nhàng mở ra.

Thẻ bài kia đã rất cũ, chuông nhỏ cũng đã bị oxy hóa biến thành màu đen, chữ viết bị mưa làm ướt, rất rõ ràng.

Hạ Thụ bỗng bật khóc như mưa.

– Không chắc.

– Cái gì?

– Không có gì.

Vậy nên, thì ra…

Thì ra là như vậy.

Cô đưa tay nhận lấy thẻ bài nghệ nhân vừa làm xong, cô treo lên cùng chỗ với thẻ bài kia.

– Mong Hạ Thụ cả đời bình an, vui vẻ, mọi sự thành công, cơ thể khỏe mạnh.

– Mong A Hành, cả đời bình an, thuận buồm xuôi gió.

– Có người yêu vợ, có người yêu Phật. Ông ấy chỉ lựa chọn thứ ông ấy thích.

– Vậy anh yêu vợ hay yêu Phật?

Anh yêu em.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế
Chương 227

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 227
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...