Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúc Quân Như Nguyện

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đợi đến khi ta tỉnh lại, bên cạnh là một nam tử mặc y phục trắng.

"Tỉnh rồi?"

Ta nhận ra y, là một trong những tên công tử bột chơi thân với Tiêu Diễn, tên là Yến Thời An, y biết y thuật.

Y vừa thu dọn đồ đạc vừa nói: "Muội đã hôn mê ba ngày rồi."

"Huynh ấy đâu? Có tin tức gì của huynh ấy không?"

"Ở phòng bên cạnh." Yến Thời An nói: "Nhưng mà, vô phương cứu chữa rồi."

Trong đầu ta "ầm" một tiếng, loạng choạng đi qua, Phúc bá đang lau nước mắt trong phòng, ta nhìn thấy nam tử sắc mặt trắng bệch nằm trên giường.

Tim như bị ai đó móc mất.

"Tiêu Diễn." Ta bổ nhào vào mép giường, nỗi sợ hãi nồng nặc bao trùm lấy ta, cảm xúc mất kiểm soát dâng trào, ta run rẩy nói, "Huynh đừng chết."

Lúc này, ta đã hiểu rõ tình cảm mà bản thân không dám đối mặt trong lòng.

"Ta còn có lời muốn nói với huynh, ta còn chưa kịp nói cho huynh biết, ta..."

"A Âm?"

Một giọng nói yếu ớt vang lên, ta ngẩng đầu, khóe mắt vẫn còn vương lệ, ngây ngốc nhìn nam tử mở mắt ra trên giường, tuy rằng yếu ớt, nhưng tuyệt đối không phải là dấu hiệu sắp chết.

"Vừa rồi muội nói có lời muốn nói với ta? Là lời gì?" Tiêu Diễn hỏi.

"Yến công tử, thế tử nhà ta tỉnh rồi, có phải là không sao rồi chứ?" Phúc bá lau nước mắt hỏi.

"Không sao rồi."

Một ngày tốt lành

Ta quay đầu nhìn Yến Thời An.

Tiêu Diễn cũng phản ứng lại, y cố gắng nhặt chiếc gối bên cạnh ném tới, "Ngươi dọa nàng ấy làm gì?"

Yến Thời An ôm lấy chiếc gối, cười hì hì nói: "Vẫn còn sức ném gối, xem ra là thật sự không sao rồi."

"Cút!"

Trong phòng chỉ còn lại ta và y.

Thì ra chỉ là hiểu lầm, ta phản ứng quá khích, không khỏi có chút ngượng ngùng, dứt khoát im lặng không nói gì.

"Lúc viết thư tình cho tiểu gia ta thì ngọt ngào như vậy, lời gì cũng dám nói, bây giờ trước mặt ta lại biến thành cục bột rồi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuc-quan-nhu-nguyen/chuong-10.html.]

Còn có thể trêu chọc người khác, xem ra là thật sự không sao rồi.

Mặt ta đỏ bừng, "Là huynh viết cho ta trước, ta chỉ là phối hợp với huynh thôi."

Tiêu Diễn đầy ẩn ý "Ồ" một tiếng, y đột nhiên chống người ngồi dậy, trên người y có vết thương, ta sợ động vào vết thương của y, liền đưa tay đỡ y một chút, không ngờ y lại mượn lực của ta, bất ngờ hôn lên trán ta.

"Phối hợp như vậy sao?"

Ta ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của y.

19

Tim ta đập như trống, ta dời mắt đi, bỏ lại một câu "Ta đi sắc thuốc cho huynh" rồi vội vàng chạy ra ngoài.

Ta nghe thấy tiếng cười vui vẻ từ phía sau.

Tiêu Diễn trị thủy có công, lại thu thập được chứng cứ Đoan vương muốn g.i.ế.c y, liền trình lên Hoàng thượng.

Y nói cho ta biết, tất cả đều là nhờ những bức thư mà ta và y viết cho nhau, đã đánh lạc hướng Đoan vương, kế hoạch của y mới có thể thuận lợi như vậy. Đoan vương bị phế, giam lỏng trong phủ.

Nhưng ta lại cảm thấy chưa đủ.

Nửa đêm canh ba, ta lẻn vào Đoan vương phủ, đánh gãy hai tay hắn ta.

Cuối cùng cũng tàn phế hoàn toàn rồi.

Sau ba tháng dưỡng thương, Tiêu Diễn lại sống những ngày tháng ăn chơi trác táng của mình.

Trêu chim, nghe hát, uống rượu, đánh bạc, cái gì cũng không bỏ sót, thỉnh thoảng còn chọc cho Hoàng thượng mắng y không cầu tiến, y cũng chẳng thèm để tâm, tiếp tục ăn chơi nhảy múa.

Trước kia ta từng nghĩ đến chuyện khuyên nhủ y, bây giờ xem ra, y mới là người có đại trí tuệ.

Có thể bình an vô sự trong cuộc chiến tranh giành quyền lực, lại không bị người khác nghi ngờ, còn có thể hưởng thụ cuộc sống giàu sang phú quý.

Còn có một chuyện nữa, Tống Kính Thư vẫn cưới Triệu Yên Nhiên.

Nguyên nhân là do Triệu Yên Nhiên đến Tống phủ gây sự, nói nàng ta và Tống Kính Thư đã xảy ra chuyện vợ chồng.

Chuyện này ồn ào huyên náo, Tống Kính Thư chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi cưới nàng ta.

Tống bá phụ bị bệnh nặng, ta quay về phủ thăm ông ấy, Tiêu Diễn cũng đi cùng.

Từ khi nào mà Tiêu Diễn và Tống bá phụ thân thiết đến mức phải nói chuyện riêng với nhau vậy?

Ta ở bên ngoài đợi Tiêu Diễn, Tống Kính Thư đến, hắn ta vẫn chưa từ bỏ ý định, "Âm Âm, ta mới phát hiện ra người ta yêu chỉ có mình muội, nếu muội đồng ý, ta sẽ đưa muội rời khỏi đây, đến nơi chân trời góc bể, chúng ta sẽ mãi mãi không chia lìa."

Ta trả lời hắn ta một câu: "Phúc thủy khó thu."

Ra ngoài, ta hỏi hắn ta đã nói gì với Tống bá phụ, Tiêu Diễn gõ đầu ta một cái, nói đến lúc đó ta sẽ biết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúc Quân Như Nguyện
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...