Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Bé, Em Thua Rồi

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chúng ta chưa yêu nhau, thì đã già rồi.

Lúc không còn tuổi xuân nữa, em lấy cái gì cầu xin anh yêu em.

***

Lôi Khải nghe lời nói của Thái Tử mới thấy thoải mái hơn chút, ngửa đầu

uống sạch rượu trong chén, “Cô ấy tại sao không tìm tôi? Ít nhất thì có

người quen dễ làm việc hơn chứ!”

Thái Tử cười, “Nói không chừng

chính là sợ cái ‘dễ làm việc’ của anh quá.” Lôi Khải cũng đang vuốt cằm

cười, là kiểu cười không tiếng động đó. Thái Tử nhướng mày với anh, anh

ho nhẹ, “Tôi trở về chỗ chị cậu đây, ai, không nghĩ được tôi so với Eric kém ở đâu.”

Mặt Thái Tử rơi vào trạng thái trầm tư, một lát sau mới nói, “Chẳng lẽ là về phương diện kỹ thuật?”

Con mắt Lôi khải sáng rực bỗng chốc quét qua, “Nếu không cậu thử xem một chút?”

Vỗ vỗ vai Lôi Khải, Thái Tử lắc đầu, “Thử tôi sợ sau này không được làm huynh đệ, cậu với Du Nguyệt Như không hợp đâu.”

“… Cút!”

Thật ra thì Du Nguyệt Như nói rất đúng, Lôi Khải cũng không yêu cô nhiều

lắm, yêu thích chỉ chiếm một phần đối với sự xinh đẹp kia. Anh tự nhận

mình có sức hút rất cao, được phụ nữ nâng niu cưng chiều, Du Nguyệt Như

chính là người đầu tiên anh không giải quyết được. Hơn nữa…

“Cậu

và Phong Hạo có thù oán gì sao, xem ra cậu có thành kiến rất lớn đối với anh ta.” Thái Tử thuận miệng hỏi, Lôi Khải cúi xuống trong đôi mắt chợt mất đi sự lạnh lùng, giống như đang tự cười nhạo mình, “Quân tử không

yêu nhiều người, Phong Hạo không đủ tiêu chuẩn, không có anh ta chen

ngang vào nói không chừng tôi cũng đã cầu hôn, Thái Tử, kêu một tiếng

anh rể cho tôi nghe một chút.”

Thái Tử hung hăng trừng anh một

cái, không khỏi nghĩ đến lời thề son sắt của Thi Dạ Diễm trong đêm tuyết ấy. Du Nguyệt Như là một trong những người phụ nữ mà trong lòng Thái Tử kính nể và muốn bảo vệ, bản thân anh biết những thói hư tật xấu của

người đàn ông, nếu muốn tìm một người để cho anh hoàn toàn yên tâm đem

Du Nguyệt Như cho người đàn ông khác làm anh rể, so với việc để cho anh

toàn tâm toàn ý yêu một người phụ nữ còn khó hơn.

Anh nhìn thấy

sự kiên định của Thi Dạ Diễm lúc đó, nhưng không cách nào thuyết phục

mình để cho cô bước vào cánh cửa đầm rồng hang hổ nhà họ Thi.

***

Mỗi ngày ở thành phố T Du Nguyệt Như đều nhớ đến con gái ở Paris xa xôi.

Trác Nhiên mỗi ngày đều sẽ cho Thi Duy Ân chụp rất nhiều ảnh gửi cho cô, làm cho cô quên đi nỗi nhớ nhung. Bất kể lúc nào rảnh rỗi Du Nguyệt Như sẽ ôm điện thoại di động xem đi xem lại nhiều lần, bên môi trong lúc lơ đãng lộ ra nụ cười ấm áp.

Dáng người sau khi sinh rất nhanh hồi

phục, thậm chí tăng thêm mấy phần quyến rũ, thấy thế Dĩ Nhu vừa hâm mộ

vừa ghen tị, oán trách dáng người mình bình thường không có gì đặc biệt. Còn cố tình tiếp cận mẹ của Chử Dư Tịch là muốn tới uống thật nhiều

thuốc bổ để có thể có được vòng ngực đầy đặn, làm Du Nguyệt Như dở khóc

dở cười.

“Chị, chị chưa đi thăm Đường Lạp An sao?”

Dĩ Nhu

đang cầm bát canh thuốc cau mày uống từng ngụm. Động tác trên tay Du

Nguyệt Như dừng lại một chút, Đường Lạp An… Một cái tên đã biến mất thật lâu trong lòng cô. Hiện tại có người đột nhiên nhắc tới, cô trừ một tia buồn bã thì không còn nhớ nhung gì nữa.

“Vẫn chưa, anh ấy khỏe không?”

“Ừmh, không khỏe lắm, nhưng chị Tiểu Trì đối với anh ấy rất tốt không có gì

để nói, chị, chị còn hận anh ấy sao?” Dĩ Nhu sau khi hỏi câu này liền

thầm mắng mình không có đầu óc, cẩn thận quan sát sắc mặt của cô qua

gương, nhưng không nhìn thấy điểm nào khác thường. Du Nguyệt Như nhanh

tay tết xong bím tóc dễ thương cho cô, quấn lên trên bằng chiếc cặp hình bông hoa bằng thạch anh trong suốt, giống như công chúa xinh đẹp vừa

mới sinh ra.

Chén trong tay chợt bị lấy ra, Du Nguyệt Như lấy tay lau đi nước canh dính bên miệng cô. “Tiểu Như, bất kể sau này em gặp

phải tuýp người đàn ông như thế nào, có thể đâm đầu vào tình yêu, cố

chấp trong tình yêu, nhưng nhớ rằng ngàn vạn lần không được đánh mất

chính mình, tình yêu vĩnh viễn hoàn toàn chỉ là một phần cuộc sống của

em, mà không phải là toàn bộ cuộc sống của em.” l.q.d.

Dĩ Nhu cái hiểu cái không gật đầu, thế giới tình cảm của cô vẫn còn là trống rỗng, “Vậy chị còn hận anh ấy sao?”

***

Còn hận sao?

Du Nguyệt Như đứng ở trước cửa phòng của Đường Lạp An, hồi tưởng những

chuyện sai trái đã xảy ra, cô không thể nói mình hoàn toàn không quan

tâm, dù sao cũng đã từng yêu sâu đậm như vậy. Nói cho cùng cô chỉ là một người phụ nữ, cô chỉ muốn yêu người cũng yêu mình.

Đường Lạp An đối với cô, không đơn giản chỉ là người yêu cũ như vậy.

“Nếu đã đến, thì hãy vào thăm anh ấy một chút đi.”

huyentrang138.d.d.l.q.d

Giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ từ phía sau vang lên, Úc Tiểu Trì

xách theo một túi thức ăn đứng ở sau lưng cô, vẻ mặt vẫn luôn bình tĩnh

như vậy, dáng vẻ giống như người ngoài cuộc.

***

Đối với

nơi này Du Nguyệt Như cũng không ấn tượng nhiều lắm, cô chỉ ghé qua một

lần, trải qua những đau thương kia, cô cũng không muốn nhắc tới. Úc Tiểu Trì cũng không thay đổi quá nhiều, vẫn là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.

Trong mắt là sự bình tĩnh, khóe miệng cong lên. Pha cho cô một chén Hồng Trà, yên lặng ngồi đối diện.

Du Nguyệt Như cầm cái ly giống như đang cười nhẹ, “Đường Lạp An thế nào rồi?”

Úc Tiểu Trì nhếch môi dưới, tầm mắt nhìn về phía phòng ngủ.

“Anh ấy ở trong phòng, hai người nói chuyện đi, anh ấy cũng hy vọng nghe

được giọng nói của cô, nếu như có thể, mời… Cho anh ấy một chút hy vọng… Tôi đi ra sân tưới hoa.”

Du Nguyệt Như để cái ly xuống, hít một hơi thật sâu đi tới phòng ngủ, không khỏi ngẩn ngơ.

Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ tạo cho bên trong căn phòng một khung

cảnh bình yên tĩnh mịch, cửa sổ sát đất rộng mở, gió thổi nhẹ góc rèm

cửa sổ trong không gian vũ động nhẹ nhàng, phát ra âm thanh xào xạc rất

nhỏ.

Còn kia là chiếc giường lớn, Đường Lạp An đang nằm ở trên

đó, trên người đắp chăn mỏng. Cô chậm rãi bước đến gần, ngồi xuống cạnh

mép giường, nhíu mày không dám tin. Đôi mắt anh đang nhắm, chân mày giãn ra, sắc nặt hơi nhợt nhạt, lồng ngực lên xuống chậm rãi nhịp nhàng, hơi thở đều đều, bộ dạng tựa như ngủ thiếp đi.

Nhưng, anh yên lặng yên lặng quá…

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Bé, Em Thua Rồi
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...