Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Bé, Em Thua Rồi

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô nhẹ nhàng gọi, nhẹ nhàng chạm vào anh, gặp lại nhau, nhưng lại không được nghe bất kỳ một lời đáp lại nào của anh.

Du Nguyệt Như cắn cánh môi, thu hồi tay, hốc mắt đỏ ửng, kinh ngạc nhìn

anh. Anh vẫn anh tuấn đẹp trai như trước, nhưng chỉ là, anh sẽ không mở

miệng, sẽ không cười.

Cô không nghĩ tới sẽ có kết quả như vậy,

nghĩ đến cũng đúng là như thế, lúc ấy Thi Dạ Diễm một lòng muốn đẩy anh

vào chỗ chết, ra tay không chút nể nang, nếu không phải là cô ngăn lại

sợ rằng Đường Lạp An đã mất mạng trong tay anh.

Cô không biết có nên nói lời xin lỗi với anh hay không, mặc dù tất cả đều là do anh gieo gió gặt bão.

“Mời, cho anh ấy một chút hy vọng.”

Lời nói của Úc Tiểu Trì vẫn quanh quẩn bên tai cô, đều là phụ nữ, sao cô

lại không biết được nỗi khổ của cô ấy chứ. Du Nguyệt Như yên lặng cầm

bàn tay không có nhiệt độ của Đường Lạp An, nắm lại trong lòng bàn tay,

đầu tựa nhẹ vào trước ngực anh.

Đôi tay này, đã từng là đôi tay

cô liều mạng muốn cầm, lồng ngực này từng là tất cả của cô. Cô chợt xúc

động muốn rơi lệ, cũng không phải là bởi vì nhớ nhung, mà là hôm nay nắm tay của anh nằm trong ngực của anh, bao nhiêu ký ức xưa kia rốt cuộc

cũng không tìm lại được.

Giữa anh và cô, cuối cùng cảnh còn người mất.

“Em không hận anh, Đường Lạp An, anh nghe thấy không, em không hận anh.

Trước khi bước vào cánh cửa này em đã suy nghĩ đi vào liệu có thoải mái

hay không, nếu như thời gian quay ngược lại, em nghĩ em còn có thể yêu

anh lần nữa, vì yêu anh mà sẽ điên cuồng như trước đây, nhưng đây chỉ là nếu như, anh cũng biết trên đời này sẽ không có nếu như.”

Đường Lạp An làm cho cô biết đến hương vị của tình yêu, nếm đủ mùi vị

ngọt bùi cay đắng, mà duyên phận giữa hai người họ đã sớm rơi vào giữa

dày vò và kiệt quệ khá lâu, không còn duyên để đi tiếp với nhau nữa.

Anh không phải là chốn trở về của cô, cô không phải là hạt cát thuộc về mặt đất, điều này khiến cho lòng cô chua xót không chịu nổi.

Úc Tiểu Trì ở trong vườn xới đất cho hoa, tưới nước, bắt chước dáng vẻ chăm sóc những cây hoa này của Đường Lạp An, mỗi ngày đều như vậy, đều không

ngừng nghỉ. Du Nguyệt Như rời đi lúc nào cô cũng không hay biết, lúc trở về phòng cô ấy đã không còn ở đây.

Cô vén chăn mỏng lên, dùng

khăn bông ấm áp lau thân thể cho anh, đây là việc cô phải làm mỗi ngày,

anh là người đàn ông thích sạch sẽ, Úc Tiểu Trì cũng không chịu để trên

người anh dính một chút bụi bẩn nào.

“Tâm trạng rất tốt, hai

người nói chuyện gì vậy?” Úc Tiểu Trì nở nụ cười nhàn nhạt nói, “Anh nhớ hôm nay là ngày gì không? Anh chắc chắn là nhớ, chẳng qua là không nói

thôi.”

Đường Lạp An không quên nhớ đến mỗi một lần sinh nhật cô,

bất kể lúc trước là diễn kịch hay là gì, hầu như sinh nhật hàng năm đều

nhận được quà của anh. Anh rất tinh tế, biết cô thích ăn cái gì, màu sắc yêu thích, cỡ giầy, biết cô sợ bóng tối, biết cô thích nắm tay của anh

ngủ.

huyentrang138.d.d.l.q.d

Lau thân thể của anh xong, Úc Tiểu Trì kéo cánh tay anh từ từ đặt anh nằm xuống. “Lạp An, anh còn nhớ hay không ngày đó anh gặp chuyện không may anh đã đến hỏi em rốt cuộc

là em muốn như thế nào? Điều em muốn thật ra rất đơn giản.” Cô cười nhẹ, cầm tay của anh khẽ hôn lên mu bàn tay.

“Có thể ở cùng một chỗ

với anh như vậy, mỗi ngày nấu cơm cho anh ăn, nhìn anh chăm sóc những

bông hoa kia, thỉnh thoảng cùng em đi dạo siêu thị, mua đồ ăn, cùng

nhau…” Cô nghẹn lời, hít hít lỗ mũi nói tiếp.

“Cùng nhau nhìn

Tiểu Vũ lớn lên từng ngày, như vậy là đủ rồi, cho dù tình yêu của anh

đối với em từ đầu tới cuối đều là diễn kịch, cho dù em biết thật ra Tiểu Vũ không phải là con của anh. Lạp An, Du Nguyệt Như không còn yêu anh

nữa rồi, cô ấy thật sự không yêu anh, anh có thể hay không… có thể thử

yêu em một lần hay không, một lần thôi cũng được…”

Nói xong lời

cuối cùng, cô đã khóc không thành tiếng. Úc Tiểu Trì gần như chưa bao

giờ nói qua những lời này. Đường Lạp An vẫn coi cô như một đứa bé trưởng thành cần bảo vệ, ngay cả trước lúc ly hôn cũng không nói rõ nguyên

nhân, ở trước mặt anh cô dường như luôn là một người phụ nữ ngây thơ

hạnh phúc được thương yêu.

Nhưng trong lòng cô từ khi vừa mới bắt đầu đã nhìn thấu tất cả đều là giả tạo, bao gồm buổi tối nhiều năm về

trước, Đường Lạp An đem cô chuốc say sau đó cùng cô dây dưa trên giường, cho là cô đã hôn mê, trong lúc đó đã thay đổi người… Kế hoạch của anh

rất kín đáo, quá trình thực hiện rất thành công.

Nhưng anh đã bỏ

quên một chuyện, người phụ nữ không cách nào tự kiềm chế một khi đã yêu ở bất kỳ mọi tình huống nào cũng có thể phân biệt được người nào là người đàn ông của mình. Cả đêm triền miên ấy, cô không ngừng thôi miên mình

rằng người đàn ông đang rong rẩy ở trên người cô là Đường Lạp An. Sau

tất cả mọi chuyện cô đều cắn răng nhịn xuống, cho đến khi cô mang thai.

Cô vui vẻ đem tin tức này nói cho anh biết, nhưng trong lòng cô đang

chảy máu.

Đường Lạp An cho rằng cô cái gì cũng không biết, thật

ra thì so với anh cô còn biết nhiều hơn. Cô thậm chí cảm thấy thật may

mắn khi mình bị Cosmo chọn trúng để phối hợp với kế hoạch của anh, bởi

vì từ lần đầu tiên nhìn thấy Đường Lạp An cô đã bị anh cướp đi trái tim.

“Có vài người thoáng một cái đã là cả đời, Lạp An, anh có thể đem toàn bộ

tình yêu cho cô ấy, nhưng là cả đời anh có thể để lại cho em không?”

Nước mắt của cô cứ như vậy theo khóe mắt chảy xuống đến cổ của anh, cô thậm

chí cho rằng thật ra thì Đường Lạp An sẽ không nghe thấy cái gì…

Cô năm nay đã tròn ba mươi tuổi, tất cả tuổi xuân tốt đẹp đều dành cho

anh, nhưng trừ sự tàn nhẫn giả dối cô không nhận được cái gì.

Lạp An, chúng ta chưa yêu nhau, thì đã già rồi, mà em thực sự không biết

khi không còn tuổi xuân nữa, em còn có tư cách gì cầu xin anh yêu em…

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Bé, Em Thua Rồi
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...