2
Ngày hôm sau, tôi nghĩ bụng cái ân gặp mặt một lần coi như xong, hôm nay nhất định phải dọa cô ấy đi.
Thế là sáng sớm tôi đã thổi âm phong vù vù trong phòng, không ngờ cô ấy ngủ vẫn ngon lành, cuộn chặt chăn, tiện tay còn tắt cả điều hòa.
Tôi thở không ra hơi, ánh mắt u oán.
Mẹ kiếp! Lại còn coi tôi là điều hòa thịt qủy, chuyện này mà truyền ra thì tôi còn mặt mũi nào nhìn ai? Nhục nhã quá thể!
Được thôi, là cô ép tôi, tôi chỉ có thể liều mình bất chấp nguy cơ bị tố cáo mà tung ra tuyệt chiêu cuối cùng.
Đợi mãi, cuối cùng cô ấy cũng chịu dậy, tôi thấy cô ấy chậm rì rì đi vào nhà vệ sinh định bụng đợi cô ấy tỉnh táo rồi sẽ dọa cho một trận, dù cô ấy thần kinh có thép đến đâu, chắc cũng không nghĩ mình đang mơ đâu nhỉ.
Tiếng nước từ vòi hoa sen trong phòng tắm lại vang lên, con gái đúng là điệu chảy nước, một ngày tắm tận hai lần, nhưng mà, như vậy chắc là tỉnh táo rồi nhỉ.
Tôi nghe tiếng nước dừng lại, ước chừng thời gian cũng vừa đủ, lén lút lẻn vào nhà vệ sinh, cô ấy quả nhiên đang đứng trước gương lau mặt.
Quỷ trực tiếp hiện hình sẽ tốn rất nhiều quỷ lực, cách khôn ngoan là để người ta nhìn thấy trong gương.
Tôi đột ngột lướt đến sau lưng cô ấy, đối diện với gương, tạo một dáng vẻ mà tôi tự cho là lạnh lùng nhất.
"Á!"
Quả nhiên, chính là như vậy, dọa c.h.ế.t cô, nhưng tôi còn chưa kịp đắc ý được vài giây, thì đã cảm thấy tai bị người ta túm lấy. Không đúng, tôi là quỷ mà, sao lại có cảm giác đau được chứ?
"Đồ quỷ háo sắc! Thấy mặt mũi cũng coi như đẹp trai, lại còn muốn trộm nhìn tôi tắm!"
Đợi đến khi tôi kịp phản ứng lại, thì đã bị cô ấy túm tai lôi ra khỏi nhà vệ sinh.
Một người một quỷ, mặt đối mặt ngồi trên ghế sofa và ghế đẩu.
Tôi ôm mặt, cô ấy trợn mắt.
Tôi nói tôi thật sự không có ý định trộm nhìn cô, tôi chỉ là, muốn dọa cô đi thôi. Cô ấy nói anh có lòng tham, nhưng bất lực thì có.
Tôi cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Nhưng tôi nghĩ mãi không ra, tại sao cô ấy có thể nhìn thấy tôi? Còn mẹ nó không sợ tôi!
Cô ấy lại nói cô ta từ nhỏ đã có mắt âm dương, thấy quỷ nhiều rồi, loại quỷ như tôi nhìn là biết dễ bắt nạt, có gì đáng sợ chứ?
Tôi như nghe thấy tiếng d.a.o găm đ.â.m vào n.g.ự.c phập phập hai nhát, nhưng tôi cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, bởi vì cô ấy thật sự có thể đánh tôi.
Tôi hỏi cô ấy tại sao lại có thể chạm vào tôi? Mắt âm dương đâu phải tay âm dương.
Cô ấy cười khẩy:
"Ồ, mì hôm qua, ngon không? Tôi hơi thêm chút gia vị, anh ăn đồ của tôi rồi, thì tôi có thể đánh anh thôi! Phòng quỷ tâm bất khả vô mà."
Tôi suýt nữa cho mình một cái bạt tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-hua-va-quy-nam/chuong-2.html.]
Nhưng mà chuyện bỏ thuốc cho quỷ, tôi thật sự chưa từng nghe nói đến.
Tôi nói cô chuyển đến đây làm gì? Không nghe nói đây là nhà ma à?
Cô ấy liếc tôi một cái, nói tôi không những là quỷ háo sắc mà còn là quỷ ngốc, đương nhiên là cô ấy không có tiền, mới ở đây.
Ồ, tôi nghĩ lại cũng đúng, cô ây không sợ quy, nơi này tiền thuê rẻ địa điểm tốt, quả thật là một lựa chọn không tồi.
Vậy thôi, không có gì để nói nữa, dọa không được cô ấy, xem ra chỉ có thể tự tôi đi thôi.
Cô ấy lại đột nhiên hỏi tôi, tại sao lại muốn đuổi cô ấy đi?
Tôi nói cô Hứa, cô không thấy chúng ta một người một quỷ sống chung với nhau không thích hợp sao?
Xung khắc dương khí của cô làm tan quỷ khí của tôi đều không tốt, huống chi tôi thích yên tĩnh.
Cô ấy híp mắt cười, sau đó dùng tay chỉ về phía cuối giường:
"Ồ, tôi còn tưởng anh sợ tôi trộm tiểu kim khố của anh chứ."
Tôi lập tức căng thẳng, cô ấy làm sao biết chuyện tiểu kim khố của tôi?
Tiền tôi tích cóp đều giấu trong một cái rương da cũ để lại từ căn nhà trước, tiền quỷ của chúng tôi không sợ người sống trộm, nhưng không thể để người sống chạm vào, dương khí vừa dính vào, tiền quỷ sẽ tan thành mây khói.
Chuyện này liên quan đến cuộc sống quỷ phú soái của tôi sau khi xuống địa phủ, hiện tại tôi cũng không thể bình tĩnh được nữa.
Tôi nói sao cô biết?
Cô ấy nói cô ấy vừa vào đã thấy rồi, có ngàn tỷ, tám trăm tỷ mà cũng coi là bảo bối, ở đây chắc chắn là con quỷ nghèo đơn độc rồi.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Tôi làm quỷ lâu như vậy, hôm nay nhận phải sự sỉ nhục còn nhiều hơn cả cuộc đời này cộng lại. Đứng dậy, tôi mang theo tiểu kim khố của tôi định đi.
Cô ấy lại gọi tôi lại: "Ê... Anh đợi đã, cho anh đi rồi à?"
Tôi nói cô còn muốn làm gì? Cô mà dám động vào tiểu kim khố của tôi, tôi làm quỷ cũng không tha cho cô!
Cô ấy cười khẩy: "Chỉ bằng anh?"
...
"Thế này đi, anh ở lại, giúp tôi một chút việc thế nào?"
"Không, quỷ có thể g.i.ế.c chứ không thể nhục."
"Mỗi ngày cho anh một tỷ?"
"Thôi đi, cô có tiền thì còn ở đây làm gì?"
"Quỷ ngốc, tôi đốt cho anh!"
"Ờ... Trả theo tuần hay theo tháng?"
--------------------------------------------------