Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CÔ HỨA VÀ QUỶ NAM

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

6

Tôi ngơ ngác quay đầu lại, phát hiện ra tổng giám đốc đã dán mắt vào tôi.

Tôi lắc lư trái phải vài cái, ánh mắt của anh ta cũng di chuyển theo tôi.

Tôi chỉ vào mũi mình: "Vừa nãy anh đang nói chuyện với tôi à?"

Anh ta gật đầu.

Tôi làm quỷ hai năm, hôm nay đúng là gặp quỷ rồi!

Sao có vẻ như ai cũng có thể nhìn thấy tôi vậy? Mắt âm dương giờ rẻ rúng vậy sao?

Tôi nói anh muốn bắt đầu cái gì?

Sau đó nghĩ lại, vội vàng che ngực: "Đừng nói là! Anh chơi bời kiểu này hả?"

Tổng giám đốc hứng thú nhìn tôi, nói anh ta thật sự muốn biết, cô gái kia đã nói gì với tôi.

Tôi nói: "Anh không cần phải giả vờ nữa, bộ mặt thật của anh đã bị cô ấy nhìn thấu từ lâu rồi."

Tổng giám đốc không nói gì, lúc này, cô thư ký nhỏ bên ngoài cũng đi đến cửa.

Tôi thở dài, nói: "Anh bạn à, cái thói quen ăn trong bát, nhìn trong nồi của anh thật không tốt chút nào."

"Cô thư ký nhỏ này của anh, dáng dấp ngon nghẻ, điểm nào không hơn hẳn Hứa Đa Đa? Anh cho cô ấy một danh phận đi, chia tay với Hứa Đa Đa đi."

Cô thư ký nhỏ có vẻ được sủng ái mà kinh hãi, mặt đỏ bừng.

Nhưng lại trừng mắt dậm chân, chỉ vào tôi: "Thưa ngài, anh ta..."

Tổng giám đốc giơ tay lên, cô ta mới im miệng.

Bây giờ tôi đã quen với việc có người nhìn thấy mình rồi.

Tổng giám đốc khẽ cười: "Hứa Đa Đa nói với anh như vậy à?"

"Đương nhiên rồi, tôi nói nhà anh giàu to như vậy, cũng không thiếu một miếng đó, đúng không?"

Nhưng nói đi nói lại, tôi cảm thấy hình như có gì đó không đúng: "Không đúng, anh có thể nhìn thấy tôi, vậy ban ngày chẳng phải là..."

Tổng giám đốc cười cười, nói: "Xem ra con quỷ này cũng không ngốc lắm nhỉ!"

Tôi trừng mắt, lại dám ỏ trước mặt mắng tôi ngốc?

Tôi nói: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Nếu không anh mắng tôi, chuyện này tôi không xong với tôi đâu!"

Tổng giám đốc hỏi tôi: "Có nghe qua Diêm La Quỷ Thị chưa?"

Tôi nói: "Tôi biết cái quỷ gì chứ? Có rắm thì mau thả, đừng có mà giả thần giả quỷ nữa."

Cô thư ký nhỏ mắt trợn ngược gần bằng cái cồng, tổng giám đốc lại cười ha hả.

Nói: "Con quỷ này còn chưa hồi tưởng, không hiểu chuyện, không trách cậu ta."

Tôi lập tức kinh ngạc, anh đường đường là tổng giám đốclại còn biết cả bí mật hồi tưởng của chúng tôi?

Anh ta nghiêm mặt lại, nói với tôi, nơi này chính là trạm dừng chân cuối cùng của ma quỷ ở nhân gian - Diêm La Quỷ Thị.

Sau khi quỷ hồi tưởng xong, sẽ dùng thứ trân quý nhất của mình để đổi lấy việc hoàn thành tâm nguyện cuối cùng ở nhân gian.

Người cũng vậy.

Nơi này, chính là nơi giao dịch giữa nhân gian và địa phủ.

Tôi há hốc mồm, bây giờ có thể nhét vừa một quả bóng bàn.

Tôi nói thảo nào anh làm ăn lớn như vậy, thì ra là âm dương lưỡng đạo đều thông.

Anh ta nói, hai ngày trước anh ta nhận được một giao dịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-hua-va-quy-nam/chuong-6.html.]

Có một cô gái muốn dùng ký ức trân quý nhất cả đời của mình, đổi lấy một cơ hội cho quỷ đầu thai.

Để con quỷ đó không cần phải phiêu bạt ở nhân gian, chịu khổ lưu lạc, cũng không cần hồi tưởng nhìn thấy cái c.h.ế.t đau khổ của mình.

Nó có thể trực tiếp vào địa phủ, đầu thai vào một gia đình ấm áp và tươi đẹp, hưởng thụ một cuộc đời tốt đẹp ở kiếp sau.

Tôi không biết tại sao, đột nhiên n.g.ự.c lại bắt đầu loạn nhịp, hình như có thứ gì đó muốn phá kén trong đầu tôi.

Một tràng lời nói lộn xộn nghẹn ở cổ họng, tôi chỉ có thể hỏi ra mấy chữ: "Sau đó thì sao?"

"Cô gái đó đã đổi lấy ba ngày có thể nhìn thấy con quỷ đó, và khả năng chạm vào nó."

"Sau đó cô ấy đưa con quỷ đến chỗ tôi để tôi nhận ra, và phối hợp với cô ấy diễn một vở kịch."

"Cô ấy nói khi luân hồi cuối cùng, cô ấy sẽ để con quỷ tự mình đến, bởi vì cô ấy không dám nhìn nó rời đi trước mắt mình."

Tổng giám đốc nói xong, lặng lẽ nhìn tôi:

"Anh Lục Vũ, bây giờ anh đã chuẩn bị xong chưa?"

Lục Vũ.

Tôi nghe thấy hai chữ này toàn thân chấn động.

Đúng, tôi tên là Lục Vũ.

Tôi vẫn không nhớ mình c.h.ế.t như thế nào, nhưng tôi nhớ trước khi chết, tôi luôn chờ đợi một người, một cô gái thanh mai trúc mã của tôi, cô ấy đã đi đến một nơi rất xa.

Tên cô ấy là, Hứa Đa Đa.

Tổng giám đốc giao cho tôi một bức thư, nói là thứ Hứa Đa Đa để lại chỗ anh ta vào ban ngày.

Tôi mở ra, bên trong chỉ có vài dòng chữ:

[Anh quỷ, không, vẫn gọi như trước đây, gọi anh là anh Vũ đi. Hai ngày này, là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời em sau khi rời xa anh. Cảm ơn anh đã cho em thêm hai ngày kỷ niệm đẹp nhất, mặc dù nó sẽ nhanh chóng biến mất.

Anh đừng buồn, bởi vì chúng ta sẽ sớm, quên nhau thôi.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Trong hai năm này, em đã làm rất nhiều việc mà chúng ta đã hẹn ước khi còn nhỏ, chỉ có một việc chưa hoàn thành, nhảy bungee, em thật sự sợ.

Nhưng khoảnh khắc anh dẫn em nhảy xuống, em không còn hối tiếc nữa.

Tạm biệt, anh Vũ. Tiểu kim khố của anh bị em chiếm rồi.

Em sẽ dùng tiền trong đó để giao dịch với họ khi em cũng biến thành quỷ. Kiếp sau, hy vọng có thể ở bên cạnh anh. ]

Bây giờ tôi mới biết, thì ra quỷ thật sự không có nước mắt.

Tôi nói điều này không công bằng.

Dựa vào cái gì mà Hứa Đa Đa có thể quên tôi, mà tôi lại phải nhớ lại mọi chuyện vào giờ phút cuối cùng.

Cô thư ký nhỏ đi vào, như biến ảo ảo thuật, lật tay biến ra một cái bát.

Cô ta không vui nói với tôi, uống bát canh Mạnh Bà này vào, tôi sẽ không nhớ gì nữa.

Canh Mạnh Bà?

Tôi lúc này mới phản ứng lại hỏi: "Cô thư ký nhỏ cô không phải là Mạnh Bà đó chứ?"

Cô thư ký nhỏ bĩu môi, nói: "Chuyện vừa nãy anh bất kính với Diêm Vương đại nhân tôi còn chưa tính sổ với anh đâu."

Tôi run rẩy, nói: "Tôi làm quỷ cũng không ngờ, cô và Diêm Vương đại nhân lại đẹp đôi đến vậy."

Tôi cúi người, hướng về hai người bọn họ cúi đầu xin lỗi, để bọn họ đại nhân đại lượng, đừng gây khó dễ cho tôi.

Diêm Vương cười ha hả, Mạnh Bà trợn mắt lên trời.

Tôi thừa cơ lúc này đột ngột xoay người, đụng đổ canh Mạnh Bà trong bát, vọt ra khỏi văn phòng, dùng hết quỷ lực, tôi lao về hướng biệt thự, không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa, hồn phi phách tán cũng không quan tâm.

Hứa Đa Đa, rõ ràng em còn một ngày có thể nhìn thấy tôi, tại sao lại lãng phí một ngày này!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CÔ HỨA VÀ QUỶ NAM
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...