Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quân Dao trằn trọc cả đêm, cuối cùng đến rạng sáng mới chập chờn được một chút đã nghe tiếng người hầu gọi bên ngoài.

“Thiếu phu nhân, đã đến giờ dậy chăm sóc đại thiếu gia.”

Quân Dao dụi dụi hai mắt thâm quầng như gấu trúc, uể oải mắt nhắm mắt mở đi về phía cửa.

“Cốp.”

Đôi chân cô nhẹ nhàng “hôn” lên cạnh bàn bằng gỗ lim.

Quân Dao đau đến tỉnh cả ngủ.

Quân Dao “ui a” một tiếng rồi lại phải dùng hết sức bình sinh đẩy bàn.

Nhưng đang đẩy nửa chừng đột nhiên não cô nảy số, nhận ra vừa rồi người hầu gọi phía bên kia, tức là bọn họ cho rằng cô và Cố Tư Bạch ngủ cùng một chỗ, nếu bây giờ cô bước ra từ cánh cửa này, vậy chẳng phải là “lạy ông tôi ở bụi này” sao?

Quân Dao vội vàng bỏ dở việc đẩy bàn, dọn lại chăn gối cho phẳng phiu, rồi chạy qua phòng bên cạnh.

Cô còn cố tình vò vò chỗ nằm bên cạnh Cố Tư Bạch cho giống như có người mới vừa nằm ở đó.

Xong việc, Quân Dao mở cửa, Tiểu Hoa đang đứng ngoài, thở dài.

“Thiếu phu nhân, lần sau cô phải dậy nhanh hơn, nếu phu nhân mà biết sẽ trách mắng đấy.

Phu nhân rất nghiêm khắc với người dưới, đây là thời gian biểu của Cố đại thiếu gia hôm qua tôi đã viết lại, từ giờ thiếu phu nhân sẽ là người chăm sóc đại thiếu gia, có cái này đỡ quên hơn.”

Quân Dao mỉm cười cảm ơn Tiểu Hoa chu đáo.

Dù Tiểu Hoa nói hơi nhiều nhưng rõ ràng là một người tốt, lâu lắm rồi cô mới nhận được chút ấm áp từ người khác, nên trong lòng đột nhiên cảm giác hơi chua xót.

Cô liếc nhìn thời gian biểu:

5 giờ giúp đại thiếu gia lau mặt, đỡ đại thiếu gia ra ban công tắm nắng.

Đọc sách hoặc trò chuyện với đại thiếu gia.

6 giờ 30 đưa đại thiếu gia trở về giường, xoa bóp cho đại thiếu gia một tiếng.

8 giờ bác sĩ đến kiểm tra và tiêm.

10 giờ đến 11 giờ nói chuyện với đại thiếu gia.

14 giờ đến 15 giờ xoa bóp cho đại thiếu gia.

20 giờ nói chuyện với đại thiếu gia.

Quân Dao nhìn tờ giấy, ừm… chữ hơi xấu.

Cô thấy lịch trình cũng không có gì quá đặc biệt, cứ coi như là điều dưỡng chăm sóc bệnh nhân thôi, thậm chí cô còn không phải lo khoản kiểm tra, tiêm thuốc.

Quân Dao thay một bộ quần áo khác, bắt đầu công việc.

Lau mặt cho Cố Tư Bạch thì dễ rồi, nhưng đỡ anh lên xe lăn thì không dễ chút nào.

Cũng may ba năm ở tù phải làm vô số việc nặng nhọc mới giúp cô có đủ sức đỡ anh ngồi ngay ngắn trên xe lăn, rồi đẩy ra ngoài ban công.

Những tia nắng ấm áp đầu ngày chiếu xuống, đậu trên khuôn mặt đẹp như tạc của Cố Tư Bạch.

Quân Dao bất giác ngắm đến ngây ngẩn.

“Á!”

Quân Dao giật nảy mình khi bị ai đó đập vào tay, cô lúc này mới khôi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn, thì ra là Trương Tuyết Thanh.

“Quân Tú Anh, nhiệm vụ của cô là chăm sóc thiếu gia, không phải ngồi ngẩn cả ngày như vậy!” Bà ta cao giọng.

“À vâng.”

Quân Dao vội vàng lấy cuốn sách đặt bên cạnh lên, bắt đầu đọc.

Trương Tuyết Thanh quan sát kĩ Cố Tư Bạch, rồi bà ta quay người rời đi.

Quân Dao vừa rồi dường như mơ hồ thấy được nụ cười nhẹ trên khóe môi bà ta.

Cô cảm thấy vô cùng khó hiểu, tại sao bà ta lại cười?

Vì cô ngoan ngoãn chăm sóc Cố Tư Bạch?

Không thể nào.

Hay vì tình hình của Cố đại thiếu gia tốt lên.

Quân Dao nhìn chăm chú, Cố Tư Bạch vẫn im lìm như vậy, khuôn mặt hơi tái nhợt, không thấy khác gì ngày hôm qua.

Cô lắc đầu, người giàu thật khó hiểu, lại tiếp tục làm công việc của mình.

Một ngày cứ thế trôi qua.

Quân Dao cảm thấy cuộc sống như này đúng là không tệ, ít nhất vẫn có thể yên ổn sống qua ngày, mặc dù không thể lấy lại cả tuổi thanh xuân và quãng đời tự do tươi đẹp trước đây, nhưng cô vẫn ôm một tia hi vọng, rằng nếu cô chăm sóc tốt thì nhất định Cố Tư Bạch sẽ sớm tỉnh lại.

Ôm hi vọng tốt đẹp, cửa đã chèn chặt chẽ, Quân Dao mỉm cười chìm vào giấc ngủ.

***

Tại một quán bar đắt đỏ nhất thành phố.

Người đàn ông với ánh mắt thâm trầm, lạnh lẽo ngồi trong phòng bao, xung quanh là mấy người mặc vest đen đang kính cẩn vây quanh.

“Sếp, bọn Báo đen lại cản trở chúng ta.”

Người đàn ông nhìn li rượu trong tay, nhấp một ngụm rồi thong thả nói.

“Kệ chúng, tạo điều kiện cho chúng càng ngang ngược càng tốt.”

“Tại sao ạ?” Một người cau mày, lên tiếng hỏi.

Người đàn ông bật cười, tiếng cười trầm khàn.

“Bọn chúng một mặt muốn thăm dò thực lực của chúng ta, xem rốt cuộc tôi là ai.

Một mặt muốn khuếch trương thế lực cho kẻ đó.” Anh lắc đầu.

“Cứ để bọn chúng tưởng rằng có thể cắn nuốt chúng ta, những kẻ càng coi thường người khác, chết càng đau đớn.”

Anh nói chậm từng chữ, nhưng mỗi chữ đều lạnh lùng, tàn nhẫn.

Những người đứng quanh lập tức kính cẩn cúi đầu.

Ngoài năm người được mệnh danh “Ngũ Hổ” này, không một ai biết đây chính là thủ lĩnh bang phái “Thiết huyết” mới nổi lên gần đây.

Bang phái xã hội đen này ra tay tàn độc, lạnh lùng nhẫn tâm, chẳng mấy chốc đã thâu tóm được một vùng rộng lớn.

Nhưng tổ chức này quá bí ẩn, không ai biết được mặt thật của Ngũ Hổ chứ đừng nói thủ lĩnh tối cao.

Cũng không ai biết rằng thực ra đây không chỉ là tổ chức xã hội đen, ngoài sáng trong tối bọn họ đều nhúng tay vào.

Ngoài sáng chính là công ty tài chính TKM, một công ty mới chỉ thành lập chưa tới một năm nhưng lại đang phát triển với tốc độ thần tốc, khiến nhiều người kinh ngạc.

Người đàn ông ngồi giữa rút ra một điếu xì gà, châm lửa hút.

Từng người trong Ngũ Hổ lần lượt tiến lên báo cáo công việc của mình.

Sau khi xong việc, trời đã rạng sáng.

Người đàn ông đeo chiếc kính râm to che cả nửa khuôn mặt, bước lên chiếc BMW đen trở về nhà.

Anh chọn một chiếc xe bình thường để hòa lẫn vào mọi người, không chút nổi bật, như vậy sẽ không khiến người ta chú ý.

***

Người đàn ông gỡ chiếc kính râm to đùng xuống, nhìn cô gái đang cuộn mình say ngủ.

Anh hơi nghiêng đầu, cô gái này thực sự đơn thuần như vẻ bề ngoài hay có ý đồ gì?

Đôi môi mỏng hơi nhếch lên, ngón tay thon dài với những khớp xương rõ ràng miết nhẹ lên gò má.

Chỗ ngón tay đi qua hơi ửng hồng.

Cảm giác mềm mại ấy thật khiến người ta lưu luyến.

Anh quay lưng, rời khỏi phòng, cũng chỉ như thú cưng nuôi trong nhà, thi thoảng nhìn một cái, sờ một chút mà thôi!

***

5 giờ kém 15, tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi, Quân Dao vội vàng bật dậy, sắp xếp chăn chiếu rồi chạy qua, bắt đầu chăm sóc Cố Tư Bạch.

Ngày hôm nay, Quân Dao chần chừ mãi, cô không thể để anh mấy ngày rồi không được lau cả người, dù không đi đâu hay làm gì thì như thế cũng rất khó chịu.

Tự tranh đấu cả nửa giờ đồng hồ, cuối cùng Quân Dao vẫn nghiêng đầu, nhắm tịt hai mắt bắt đầu lần tay… cởi quần Cố Tư Bạch.

Quân Dao trằn trọc cả đêm, cuối cùng đến rạng sáng mới chập chờn được một chút đã nghe tiếng người hầu gọi bên ngoài.

“Thiếu phu nhân, đã đến giờ dậy chăm sóc đại thiếu gia.”

Quân Dao dụi dụi hai mắt thâm quầng như gấu trúc, uể oải mắt nhắm mắt mở đi về phía cửa.

“Cốp.”

Đôi chân cô nhẹ nhàng “hôn” lên cạnh bàn bằng gỗ lim.

Quân Dao đau đến tỉnh cả ngủ.

Quân Dao “ui a” một tiếng rồi lại phải dùng hết sức bình sinh đẩy bàn.

Nhưng đang đẩy nửa chừng đột nhiên não cô nảy số, nhận ra vừa rồi người hầu gọi phía bên kia, tức là bọn họ cho rằng cô và Cố Tư Bạch ngủ cùng một chỗ, nếu bây giờ cô bước ra từ cánh cửa này, vậy chẳng phải là “lạy ông tôi ở bụi này” sao?

Quân Dao vội vàng bỏ dở việc đẩy bàn, dọn lại chăn gối cho phẳng phiu, rồi chạy qua phòng bên cạnh.

Cô còn cố tình vò vò chỗ nằm bên cạnh Cố Tư Bạch cho giống như có người mới vừa nằm ở đó.

Xong việc, Quân Dao mở cửa, Tiểu Hoa đang đứng ngoài, thở dài.

“Thiếu phu nhân, lần sau cô phải dậy nhanh hơn, nếu phu nhân mà biết sẽ trách mắng đấy.

Phu nhân rất nghiêm khắc với người dưới, đây là thời gian biểu của Cố đại thiếu gia hôm qua tôi đã viết lại, từ giờ thiếu phu nhân sẽ là người chăm sóc đại thiếu gia, có cái này đỡ quên hơn.”

Quân Dao mỉm cười cảm ơn Tiểu Hoa chu đáo.

Dù Tiểu Hoa nói hơi nhiều nhưng rõ ràng là một người tốt, lâu lắm rồi cô mới nhận được chút ấm áp từ người khác, nên trong lòng đột nhiên cảm giác hơi chua xót.

Cô liếc nhìn thời gian biểu:

5 giờ giúp đại thiếu gia lau mặt, đỡ đại thiếu gia ra ban công tắm nắng.

Đọc sách hoặc trò chuyện với đại thiếu gia.

6 giờ 30 đưa đại thiếu gia trở về giường, xoa bóp cho đại thiếu gia một tiếng.

8 giờ bác sĩ đến kiểm tra và tiêm.

10 giờ đến 11 giờ nói chuyện với đại thiếu gia.

14 giờ đến 15 giờ xoa bóp cho đại thiếu gia.

20 giờ nói chuyện với đại thiếu gia.

Quân Dao nhìn tờ giấy, ừm… chữ hơi xấu.

Cô thấy lịch trình cũng không có gì quá đặc biệt, cứ coi như là điều dưỡng chăm sóc bệnh nhân thôi, thậm chí cô còn không phải lo khoản kiểm tra, tiêm thuốc.

Quân Dao thay một bộ quần áo khác, bắt đầu công việc.

Lau mặt cho Cố Tư Bạch thì dễ rồi, nhưng đỡ anh lên xe lăn thì không dễ chút nào.

Cũng may ba năm ở tù phải làm vô số việc nặng nhọc mới giúp cô có đủ sức đỡ anh ngồi ngay ngắn trên xe lăn, rồi đẩy ra ngoài ban công.

Những tia nắng ấm áp đầu ngày chiếu xuống, đậu trên khuôn mặt đẹp như tạc của Cố Tư Bạch.

Quân Dao bất giác ngắm đến ngây ngẩn.

“Á!”

Quân Dao giật nảy mình khi bị ai đó đập vào tay, cô lúc này mới khôi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn, thì ra là Trương Tuyết Thanh.

“Quân Tú Anh, nhiệm vụ của cô là chăm sóc thiếu gia, không phải ngồi ngẩn cả ngày như vậy!” Bà ta cao giọng.

“À vâng.”

Quân Dao vội vàng lấy cuốn sách đặt bên cạnh lên, bắt đầu đọc.

Trương Tuyết Thanh quan sát kĩ Cố Tư Bạch, rồi bà ta quay người rời đi.

Quân Dao vừa rồi dường như mơ hồ thấy được nụ cười nhẹ trên khóe môi bà ta.

Cô cảm thấy vô cùng khó hiểu, tại sao bà ta lại cười?

Vì cô ngoan ngoãn chăm sóc Cố Tư Bạch?

Không thể nào.

Hay vì tình hình của Cố đại thiếu gia tốt lên.

Quân Dao nhìn chăm chú, Cố Tư Bạch vẫn im lìm như vậy, khuôn mặt hơi tái nhợt, không thấy khác gì ngày hôm qua.

Cô lắc đầu, người giàu thật khó hiểu, lại tiếp tục làm công việc của mình.

Một ngày cứ thế trôi qua.

Quân Dao cảm thấy cuộc sống như này đúng là không tệ, ít nhất vẫn có thể yên ổn sống qua ngày, mặc dù không thể lấy lại cả tuổi thanh xuân và quãng đời tự do tươi đẹp trước đây, nhưng cô vẫn ôm một tia hi vọng, rằng nếu cô chăm sóc tốt thì nhất định Cố Tư Bạch sẽ sớm tỉnh lại.

Ôm hi vọng tốt đẹp, cửa đã chèn chặt chẽ, Quân Dao mỉm cười chìm vào giấc ngủ.

***

Tại một quán bar đắt đỏ nhất thành phố.

Người đàn ông với ánh mắt thâm trầm, lạnh lẽo ngồi trong phòng bao, xung quanh là mấy người mặc vest đen đang kính cẩn vây quanh.

“Sếp, bọn Báo đen lại cản trở chúng ta.”

Người đàn ông nhìn li rượu trong tay, nhấp một ngụm rồi thong thả nói.

“Kệ chúng, tạo điều kiện cho chúng càng ngang ngược càng tốt.”

“Tại sao ạ?” Một người cau mày, lên tiếng hỏi.

Người đàn ông bật cười, tiếng cười trầm khàn.

“Bọn chúng một mặt muốn thăm dò thực lực của chúng ta, xem rốt cuộc tôi là ai.

Một mặt muốn khuếch trương thế lực cho kẻ đó.” Anh lắc đầu.

“Cứ để bọn chúng tưởng rằng có thể cắn nuốt chúng ta, những kẻ càng coi thường người khác, chết càng đau đớn.”

Anh nói chậm từng chữ, nhưng mỗi chữ đều lạnh lùng, tàn nhẫn.

Những người đứng quanh lập tức kính cẩn cúi đầu.

Ngoài năm người được mệnh danh “Ngũ Hổ” này, không một ai biết đây chính là thủ lĩnh bang phái “Thiết huyết” mới nổi lên gần đây.

Bang phái xã hội đen này ra tay tàn độc, lạnh lùng nhẫn tâm, chẳng mấy chốc đã thâu tóm được một vùng rộng lớn.

Nhưng tổ chức này quá bí ẩn, không ai biết được mặt thật của Ngũ Hổ chứ đừng nói thủ lĩnh tối cao.

Cũng không ai biết rằng thực ra đây không chỉ là tổ chức xã hội đen, ngoài sáng trong tối bọn họ đều nhúng tay vào.

Ngoài sáng chính là công ty tài chính TKM, một công ty mới chỉ thành lập chưa tới một năm nhưng lại đang phát triển với tốc độ thần tốc, khiến nhiều người kinh ngạc.

Người đàn ông ngồi giữa rút ra một điếu xì gà, châm lửa hút.

Từng người trong Ngũ Hổ lần lượt tiến lên báo cáo công việc của mình.

Sau khi xong việc, trời đã rạng sáng.

Người đàn ông đeo chiếc kính râm to che cả nửa khuôn mặt, bước lên chiếc BMW đen trở về nhà.

Anh chọn một chiếc xe bình thường để hòa lẫn vào mọi người, không chút nổi bật, như vậy sẽ không khiến người ta chú ý.

***

Người đàn ông gỡ chiếc kính râm to đùng xuống, nhìn cô gái đang cuộn mình say ngủ.

Anh hơi nghiêng đầu, cô gái này thực sự đơn thuần như vẻ bề ngoài hay có ý đồ gì?

Đôi môi mỏng hơi nhếch lên, ngón tay thon dài với những khớp xương rõ ràng miết nhẹ lên gò má.

Chỗ ngón tay đi qua hơi ửng hồng.

Cảm giác mềm mại ấy thật khiến người ta lưu luyến.

Anh quay lưng, rời khỏi phòng, cũng chỉ như thú cưng nuôi trong nhà, thi thoảng nhìn một cái, sờ một chút mà thôi!

***

5 giờ kém 15, tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi, Quân Dao vội vàng bật dậy, sắp xếp chăn chiếu rồi chạy qua, bắt đầu chăm sóc Cố Tư Bạch.

Ngày hôm nay, Quân Dao chần chừ mãi, cô không thể để anh mấy ngày rồi không được lau cả người, dù không đi đâu hay làm gì thì như thế cũng rất khó chịu.

Tự tranh đấu cả nửa giờ đồng hồ, cuối cùng Quân Dao vẫn nghiêng đầu, nhắm tịt hai mắt bắt đầu lần tay… cởi quần Cố Tư Bạch..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...