Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Quỷ Đó Cầm Hoa Đến Tận Cửa

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nếu là ba ruột không thể làm những chuyện như thế được!

Đến cả lúc “bà dì” đến thăm tôi, ông cũng bị dọa cho sợ nhảy lên đọt cây, còn móc mấy lá bùa chú đưa lên mặt tôi làm đủ kiểu, cứ tưởng đang nghênh đón đại địch vậy đó.

Tôi chảy m.á.u không ngừng, hỏi ông làm sao bây giờ, có phải tôi sắp c.h.ế.t rồi không?

Ông còn hoảng loạn hơn tôi nhưng cũng may còn biết an ủi tôi rằng: “Sao mà c.h.ế.t được, có sư phụ ở đây.”

Đợi đến khi tôi đã vượt qua được đợt băng huyết đáng sợ đó thì sắc mặt của sư phụ tôi còn tái nhợt hơn cả đứa mất m.á.u là tôi luôn.

Đương nhiên rồi, đó là tôi suy tưởng ra thôi, haha.

Bởi vì sư phụ lúc nào cũng đeo mặt nạ, tôi không nhìn được bất kỳ biểu cảm gì của ông cả.

Khi đó hàm dưới trắng phếu của ông đột ngột lộ ra bên ngoài mặt nạ một chút, xương tay cũng lồi và nhô ra, giống như mắc phải bệnh nan y vậy.

Giọng nói của sư phụ rất nghiêm túc, ông nói: “An Nhiên à, sư phụ phải c.h.ế.t rồi.”

Và ông cũng giải thích nguyên nhân cho tôi nghe.

Thể chất của tôi vốn dĩ đã đặc biệt, sau khi bắt đầu đến kỳ kinh nguyệt thì càng dễ chiêu hồn ghẹo quỷ, còn là các loại thứ dữ mới chịu, sư phụ đã dùng tuổi thọ của ông làm nhiễu loạn đi mệnh cách của tôi, che giấu đi mùi hương đặc biệt này, chắc có lẽ sẽ đủ để đổi lấy vài năm sống yên ổn qua ngày cho tôi.

Lần đầu tiên trực tiếp đối mặt với sinh ly tử biệt, tôi chẳng biết nên nói gì cho phải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-quy-do-cam-hoa-den-tan-cua/chuong-10.html.]

Sau khi sư phụ dặn dò đủ kiểu với tôi thì ông đã trầm mặc rất lâu lại hỏi tôi: “Còn có gì muốn nói không?”

Tôi lỡ miệng nói: “Có thể cho con nhìn mặt của sư phụ không?”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

“Nếu không sau này con đi trừ ma, lỡ làm sư phụ bị thương thì không tốt cho lắm.”

Ông liền bật cười ha hả: “Thật sao?”

Câu này không có nghĩa là tôi có nỡ hay không, mà ông ấy đang chất vấn năng lực của tôi đó!

Tôi tức đến khóc nấc lên, thật ra là tôi chỉ muốn nhớ lấy khuôn mặt của sư phụ mà thôi.

“Con đường và kiếp nạn sau này, phải nhờ vào bản thân của Nhiên Nhiên rồi.”

Qua vài ngày sau, sư phụ đã mất, còn tôi thì bệnh nặng một trận.

Ông được an táng qua loa, tôi lại mắc chứng tâm thần, mỗi người lạc một nơi.

Sư phụ c.h.ế.t vì kiếp nạn, biến cố hôm nay cũng đã khiến tôi đích thân trải nghiệm nỗi đáng sợ của số kiếp đang diễn ra với tôi.

Trong hiểm cảnh này, dù thế nào tôi cũng không tin ông ấy không chừa đường về sau cho tôi.

Đến cả mạng sống ông còn đem ra đổi cho tôi được, vậy thì làm sao ông lại để tôi “phó mặc cho trời” thật cơ chứ?!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Quỷ Đó Cầm Hoa Đến Tận Cửa
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...