Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Quỷ Đó Cầm Hoa Đến Tận Cửa

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đã chạy cả một đêm.

Mãi cho đến khi tờ mờ sáng, cuối cùng cũng chạy ra đến đường lộ.

Đầu ngõ dẫn ra quốc lộ có ba chiếc ô tô đang đỗ, cả ba đều chưa tắt máy xe, ánh đèn xanh đỏ trên bảng đồng hồ phản chiếu những khuôn mặt dữ tợn và kinh khủng trong xe.

Tôi muốn kiếm chỗ trốn thì vừa hay bị người xuống xe dò thám phát hiện, người đó nhanh tay lẹ chân lôi tôi vào xe.

Tôi cứ tưởng bản thân lại gặp quỷ, nào ngờ lần này là người thật.

Mà còn là người quen nữa chứ...

Đó chính là cô dâu bị tôi đụng gãy chân vừa nãy.

Cô ta chỉ đơn giản treo bình nước biển, nằm ngả nghiêng trên ghế.

Tôi còn chưa định thần lại, nhưng vì là người gây chuyện nên đã hổ thẹn hỏi: “Sao cô không chịu vào viện mà nằm?”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Sắc mặt cô ta tái nhọt, trông có vẻ như không nói nỗi nữa, bên cạnh có một người đàn ông trung niên đang hoảng hốt mở miệng.

“Con gái đừng sợ, chúng ta chạy xuyên đêm để về nhà cổ ở Giang Tô nhé, chỉ đợi mỗi con thôi đấy!”

Tôi: ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-quy-do-cam-hoa-den-tan-cua/chuong-11.html.]

Nghe xong những câu giải thích lộn xộn của ông, tôi đại khái tổng kết được một chút: “Cũng tức là em trai tôi bảo các người ở đây đợi tôi?”

Lâm Lâm đã báo mộng cho người nhà họ Triệu, trong mơ em ấy hung thần ác sát, nói sẽ không truy cứu chuyện bên nhà gái hủy hôn, nhưng điều kiện chính là, gia đình họ nhất định phải trở về quê nhà, còn phải dẫn theo tôi đi cùng.

“Ôi chao, chỉ cần cậu ta có thể yên nghỉ, buông tha cho gia đình chúng tôi, đừng nói là về quê, cho dù là xuất gia ăn chay niệm Phật cả đời chúng tôi cũng nguyện ý làm.”

Tuy rằng có hơi nghi ngờ khả năng dự đoán của Lâm Lâm, nhưng nếu như đôi bên cũng có lợi vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh rồi.

Khi đã đến địa điểm trong ký ức của mình, người nhà họ Triệu tiễn tôi xuống xe như tiễn một vị thần, cuối cùng mới đạp mạnh chân ga, “vèo ---” một tiếng liền mất tăm.

Tôi ôm lấy ví tiền và cái bụng trống rỗng kêu khổ không thôi, làm người tốt thì làm đến cùng, có sao cũng để cho tôi chút đồ ăn hay tiền đi chớ.

Mà nói chứ nếu không có bọn họ thì làm sao tôi có thể thuận lợi quay về đây cơ.

Hết cách rồi, tôi chỉ đành nhịn cái bụng đói, lục lại ký ức đi vào núi thôi.

Bảy năm trước nước chảy qua ngôi nhà nhỏ dưới chân núi, giờ đây lại xa xăm, mây mù che khuất, chẳng nhìn thấy rõ nữa.

Tôi cũng không biết bản thân đã đi bao lâu, cuối cùng đã ngất xỉu trong làn sương mù dày đặc.

Là tại đói đấy!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Quỷ Đó Cầm Hoa Đến Tận Cửa
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...