Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cứ Vậy Mà Yêu Em

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nam Vận cũng không biết nói gì nữa, cô cảm thấy Dã Tử hôm nay có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói được rốt cuộc là kỳ lạ chỗ nào.

Cô nhớ lại sau khi kết thúc vụ bán đấu giá lần đó, Lục Dã không nói gì mà đeo nhẫn vào cho cô.

“Biết.” Lâm Du Dã cũng không giấu diếm cô: “Quý Bách.”

Lâm Du Dã cũng không nói thêm gì, lại dịu dàng thúc giục lần nữa: “Nhanh đi ăn cơm, kẻo cơm canh nguội mất.”

Không biết qua bao lâu, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Quý Bách: “…”

“Được rồi.” Sau khi được Dã Tử an ủi, Nam Vận đã có chút cảm giác thèm ăn, ngoan ngoãn đi ăn cơm.

Nam Vận không muốn ngồi đây từ lâu rồi, bởi vì cô cảm thấy mình như một đồ vật được bày trong tủ kính, mặc người xem xét, để người ta cùng đấu giá.

Ông ta vừa dứt lời, Lục Dung Tinh đã tiến vào phòng khách, vừa đi còn vừa lớn tiếng chào hỏi: “ChàoCô ăn cơm xong cũng không xuống tầng mà cứ ở rịt trong phòng.

Trong trí nhớ của cô, ba cô trước nay chưa bao giờ nói nặng lời với Nam Thù, cho dù Nam Thù phạm sai, ông ta cũng chỉ phê bình tượng trưng cô ta hai câu, từ trước tời giờ chưa hề nghiêm nghị quát mắng cô ta như vậy.

Buổi tối, khi đi ngủ thì chất lượng giấc ngủ cũng không được tốt lắm, trằn trọc mãi không ngủ được, một là bởi vì không quen không có Dã Tử bên cạnh, hai là lo lắng ngày mai nên làm thế nào.

Lâm Du Dã nhịn cười: “Em muốn khiến anh tức giận sao?”

Mặc dù Dã Tử đã nói rồi, bảo cô nên làm cái gì thì làm cái đó, nhưng mà cô vẫn rất lo lắng, lỡ như ba cô và ba của Quý Mạch Thần phối hợp với nhau, ngay tại chỗ liền quyết định gả cô cho Quý Mạch Thần thì làm sao đây?

Mặt trời thật sự là mọc từ phía Tây rồi?

Nam Khải Thăng trước nay chưa bao giờ đối xử với bà ta hung dữ như hôm nay, ông ta luôn đối với bà ta dịu dàng chu đáo, muốn gì được nấy, bà ta từng cho rằng mình đã nắm được Nam Khải Thăng trong lòng bàn tay, nhưng giờ phút này bà ta mới nhận ra, Nam Khải Thăng trước giờ không phải là một người đàn ông có thể bị phụ nữ sai khiến, ông ta vĩnh viễn đặt lợi ích của mình lên trên hết.

Hôm nay sao vậy? Sao ba cô lại đột nhiên che chở cô?Nam Vận vội vã lắc đầu không ngừng: “Không không không, biểu hiện hôm nay của anh rất tốt, tiếp tục phát huy!”

Càng nghĩ càng không ngủ được, về sau thậm chí cô còn bắt đầu nghĩ, nếu như ba cô thật sự muốn gả cô cho Quý Mạch Thần, vậy cô sẽ bỏ trốn cùng Dã Tử!

Nam Vận cũng không biết nói gì nữa, cô cảm thấy Dã Tử hôm nay có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói được rốt cuộc là kỳ lạ chỗ nào.

Không thân quen?

Quý Bách: “…”

Đến rạng sáng 2, 3 giờ, cô mới mơ mơ màng màng ngủ mất, nhưng chưa đến 8 giờ sáng ngày hôm sau, cô đã bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức, ngay sau đó ngoài cửa truyền đến giọng nói của ba cô: “A Vận! Dậy chưa? Nếu còn chưa dậy thì nhanh dậy đi, khách sắp đến rồi!”

Nam Khải Thăng nói liên tục không ngừng: “Con không ăn cơm sao được chứ? Hôm nay ba bảo dì giúp việc làm toàn món con thích ăn không đó.”

Giờ phút đó Nam Vận thậm chí còn muốn chửi ầm lên.

Cô đã biết vị khách kia chính là ba của Quý Mạch Thần, cũng biết mục đích đến của ông ta, cho nên đối với việc ông ta đến đây làm khách, cô không có một chút tích cực nào.

Cô đã biết vị khách kia chính là ba của Quý Mạch Thần, cũng biết mục đích đến của ông ta, cho nên đối với việc ông ta đến đây làm khách, cô không có một chút tích cực nào.

Nam Vận lại không có cảm giác thèm ăn gì cả: “Em không muốn ăn cơm.”

Nam Vận còn tưởng là Dã Tử đang khen cô: “Đương nhiên rồi, em còn nhìn ra được, Lục Dã tuyệt đối là con ruột của ba anh ta.”

Cứ ở trong phòng lề mề đến gần 9 giờ mới xuống tầng.

“Anh rất nghiêm túc.” Lâm Du Dã bỗng nhiên đổi chủ đề, ấm giọng hỏi: “Tuần sau sinh nhật, em muốn làm gì?”

Vừa vào phòng khách, cô đã nhìn thấy ba của Quý Mạch Thần.

Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù đều ở nhà, Nam Vận vừa đi vào phòng khách đã thấy hai mẹ con họ, nên cô cũng không dừng lại dưới tầng lâu mà trực tiếp đi thẳng lên tầng 2.

Nam Vận không thể không sợ hãi, sắp hoảng đến khóc luôn rồi: “Chẳng may ba em muốn gả em cho Quý Mạch Thần thì phải làm sao?”

Nam Vận bất mãn nói: “Anh không thể nghiêm túc một chút hay sao?”Nam Khải Thăng lập tức lệnh cho cô chào hỏi Quý Bách. Xuất phát từ phép lịch sự, Nam Vận không thể không chào hỏi Quý Bách, nhưng ngay lúc cô chuẩn bị mở miệng, chú Lâm bỗng nhiên đi vào phòng khách, cao giọng nói với ba cô: “Ông chủ, Lục tổng tới rồi.”

Quả thật đều là món cô thích ăn.

Ngữ điệu của chú Lâm không giống như thông báo, ngược lại giống như thông cáo hơn.

Nam Vận bỗng có cảm giác được sủng mà lo, trực tiếp đáp lại: “Con không đói, ba không cần gọi con.” Nói rồi, cô lại lần nữa bước chân lên, tiếp tục lên tầng.

“Được rồi.” Sau khi được Dã Tử an ủi, Nam Vận đã có chút cảm giác thèm ăn, ngoan ngoãn đi ăn cơm.

Nam Vận không lập tức trả lời, qua một lúc lâu sau cô mới mở miệng, kể chi tiết cho anh nghe những chuyện xảy ra từ sau khi tan học, nhưng cô không đề cập đến những lời ba cô nói khi đang đi trên đường về nhà, sợ tổn thương lòng tự trọng của Dã Tử.

Nam Vận lao thẳng đến trước mặt anh, hưng phấn và kích động nói: “Dã Tử, anh đoán đúng rồi! Việc hôm này chắc chắn sẽ không thành!”

Nam Khải Thăng lại không chú ý đến chi tiết này, vội vàng nói: “Mau mau mau, nhanh mời vào.”

Thật ra cô có dự cảm không tốt cho lắm, nhưng mà lại đoán không ra nguyên nhân.

“Vâng.” Chú Lâm đáp xong thì rời đi.

Nam Khải Thăng lại không chú ý đến chi tiết này, vội vàng nói: “Mau mau mau, nhanh mời vào.”

Quý Bách lập tức có cảm giác bị người tính kế, nhưng ông ta gặp nguy không loạn, không chút hoang mang hỏi ngược lại: “Ngài đến đây làm gì vậy?”Vẻ mặt Quý Bách mờ mịt: “

Vẻ mặt Quý Bách mờ mịt: “Lục tổng? Lục tổng?”

Lục tổng? Lục tổngBởi vì Lục Dã muốn cưới em, anh ta còn là ông chủ của anh!?”

Một tay Lâm Du Dã đặt ở eo cô gái nhỏ, một tay đặt sau gáy cô, ấm giọng hỏi: “Sao thế?”

Nam Vận còn tưởng là Dã Tử đang khen cô: “Đương nhiên rồi, em còn nhìn ra được, Lục Dã tuyệt đối là con ruột của ba anh ta.”

Lâm Du Dã: “Ăn ít một chút.”

Lục Dung Tinh: “Được, hai người cứ bàn chuyện kết hôn của Nam Thù trước đi, tôi không vội, tôi có thể chờ.”Nam Khải Thăng bình tĩnh, mặt không đổi sắc trả lời: “À, là Lục Dung Tinh, hôm nay cũng vì con trai mà đến đây.”

Tiếp đó, cô để cằm chống ở ngực anh, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, trông mong nhìn anh: “Anh biết ngày mai ai đến không?”

Quý Bách cuối cùng cũng nhận ra có chỗ bất thường: “Ông ta đến làm gì?”

Ông ta vừa dứt lời, Lục Dung Tinh đã tiến vào phòng khách, vừa đi còn vừa lớn tiếng chào hỏi: “Chào Nam tổng! Ồ,

Lần này, Lâm Du Dã cười một lúc lâu: “Ừm, em nhìn người lúc nào cũng chuẩn.”

Quý tổng cũng ở đây à, sao hôm nay ngài cũng đến đây vậy? Không phải là vì cùng một chuyện đó chứ?”

Nam Thù tuyệt đối không ngờ được ba lại vì Nam Vận mà mắng cả mẹ mình, oán hận trong lòng đối với Nam Vận lại nặng thêm một phần, ngẩng đầu hung hăng trừng Nam Vận một cái rồi lập tức đứng dậy đuổi theo mẹ cô ta.

Trong tay Lâm Du Dã đang bưng một chiếc khay màu đen, bên trong khay đặt đồ ăn.

Quý Bách lập tức có cảm giác bị người tính kế, nhưng ông ta gặp nguy không loạn, không chút hoang mang hỏi ngược lại: “Ngài đến đây làm gì vậy?”

Nam Vận bất mãn nói: “Anh không thể nghiêm túc một chút hay sao?”

Càng nghĩ càng không ngủ được, về sau thậm chí cô còn bắt đầu nghĩ, nếu như ba cô thật sự muốn gả cô cho Quý Mạch Thần, vậy cô sẽ bỏ trốn cùng Dã Tử!

Ông ta vừa dứt lời, Lục Dung Tinh đã tiến vào phòng khách, vừa đi còn vừa lớn tiếng chào hỏi: “Chào Nam tổng! Ồ, Quý tổng cũng ở đây à, sao hôm nay ngài cũng đến đây vậy? Không phải là vì cùng một chuyện đó chứ?”

Lục Dung Tinh tùy tiện ngồi xuống một chiếc ghế sô pha: “Cầu hôn cho con trai ấy mà, không phải ngài cũng vậy đó chứ? Con trai ngài nhìn trúng ai rồi? Nam Thù sao? Vậy chúng tôi không tranh với ngài, Dã Tử nhà chúng tôi thì thích Nam Vận, khăng khăng một mực, không phải con bé thì không cưới, ngài cũng đừng tranh với chúng tôi đó.”

Lục Dung Tinh: “Được, hai người cứ bàn chuyện kết hôn của Nam Thù trước đi, tôi không vội, tôi có thể chờ.”

Nam Vận bị ba cô làm cho tức anh ách: “Vậy con cũng không ăn!”Thái độ này, rõ ràng là đến phá rối, còn không thèm dựa theo trình tự mà làm, Nam Khải Thăng và Quý Bách nhất thời đều không biết phải tiếp chuyện thế nào.

Nam Vận không thể không sợ hãi, sắp hoảng đến khóc luôn rồi: “Chẳng may ba em muốn gả em cho Quý Mạch Thần thì phải làm sao?”

Mặt trời thật sự là mọc từ phía Tây rồi?

Nào ngờ lần này Nam Khải Thăng ngay cả Nguyễn Lệ Oánh cũng không cho mặt mũi, mắng luôn cả bà ta: “Bà cũng im miệng đi cho tôi! Nếu không thì bà cũng cút đi!”

Chỉ vì Nam Vận đồng thời được hai đại thiếu gia hai nhà Quý, Lục để mắt sao?

Nam Vận thì vừa kinh ngạc vừa khiếp sợ, Lục Dã cũng muốn cưới cô?

Buổi tối, khi đi ngủ thì chất lượng giấc ngủ cũng không được tốt lắm, trằn trọc mãi không ngủ được, một là bởi vì không quen không có Dã Tử bên cạnh, hai là lo lắng ngày mai nên làm thế nào.Cô nhớ lại sau khi kết thúc vụ bán đấu giá lần đó, Lục Dã không nói gì mà đeo nhẫn vào cho cô.

Ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của Dã Tử: “A Vận, mở cửa.”

Cái tên than đen tinh này quả nhiên là có ý xấu với cô!

Càng nghĩ càng không ra, càng nghĩ không ra thì cô càng lo.

Nam Thù càng nghĩ càng không cam tâm, càng đố kị với Nam Vận.

Lâm Du Dã không trêu cô nữa, tiếp tục hỏi: “Sau khi ba của Lục Dã đến thì sao?”

Lâm Du Dã không trêu cô nữa, tiếp tục hỏi: “Sau khi ba của Lục Dã đến thì sao?”

Cô không muốn gả Quý Mạch Thần, lại càng không muốn gả cho tên than đen tinh có quan hệ không minh bạch với nữ minh tinh kia!

Buổi tối, khi đi ngủ thì chất lượng giấc ngủ cũng không được tốt lắm, trằn trọc mãi không ngủ được, một là bởi vì không quen không có Dã Tử bên cạnh, hai là lo lắng ngày mai nên làm thế nào.

Giờ phút đó Nam Vận thậm chí còn muốn chửi ầm lên.

Nam Khải Thăng không ngờ Lục Dung Tinh vừa đến đã cướp mất quyền chủ đạo, sửng sốt vài giây mới phản ứng lại được, vội vàng nói: “Nam Vận vội vã lắc đầu không ngừng: “Không không không, biểu hiện hôm nay của anh rất tốt, tiếp tục phát huy!”Lục, Lục tổng, ông đừng gấp, có gì thì chúng ta từ từ nói chuyện.”

Nam Vận: “Bởi vì anh ta và ba anh ta đều không nói lý giống nhau!”

Ngữ điệu của chú Lâm không giống như thông báo, ngược lại giống như thông cáo hơn.

Lục Dung Tinh: “Được, hai người cứ bàn chuyện kết hôn của Nam Thù trước đi, tôi không vội, tôi có thể chờ.”

Lâm Du Dã thuận theo cô hỏi: “Ông ấy đến làm gì?”

Thái độ Lâm Du Dã rất kiên quyết: “Không được!”

Nam Vận lần nữa dừng lại bước chân, xoay người, mặt không cảm xúc hỏi: “Ba biết con thích ăn cái gì sao?”

Nam Khải Thăng: “….”

Nam Vận lại lo lắng: “Có phải quá phí tiền hay không?”

Quý Bách: “…”

Ông ta vừa dứt lời, Lục Dung Tinh đã tiến vào phòng khách, vừa đi còn vừa lớn tiếng chào hỏi: “Chào

Quá hung hăng càn quấy rồi.

Nam Vận không khỏi dừng lại bước chân, kinh ngạc nhìn xuống tầng dưới.

Nam Vận hơi bất ngờ, không ngờ lúc này bình dấm chua lại không bị đổ, cẩn thận, dè dặt hỏi một câu: “Anh không giận hả?”

“Vâng.” Chú Lâm đáp xong thì rời đi.

Mặc dù Nam Vận không có hảo cảm gì đối với hai nhà Quý, Lục, càng không muốn gả cho bất cứ nhà nào, nhưng cô không còn sợ hãi nữa, sự xuất hiện của Lục Dung Tinh đã phá vỡ cân bằng.

Đến rạng sáng 2, 3 giờ, cô mới mơ mơ màng màng ngủ mất, nhưng chưa đến 8 giờ sáng ngày hôm sau, cô đã bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức, ngay sau đó ngoài cửa truyền đến giọng nói của ba cô: “A Vận! Dậy chưa? Nếu còn chưa dậy thì nhanh dậy đi, khách sắp đến rồi!”

Để cho nhà họ Quý và nhà họ Lục đấu đá với nhau, hai nhà này đều không phải người dễ trêu vào, xem ba cô cuối cùng muốn kết thúc như thế nào, cũng không thể đem cô chém thành hai khúc, đúng không?

Ông chủ nhớ thương người phụ nữ của anh!

Dã Tử đoán đúng rồi, hôm nay không làm nên được chuyện gì.

Trước mặt lợi ích, thân thích với ông ta chẳng là gì.

Nam Vận đứng một chỗ không động đậy, chốc lát sau, cô giơ hai tay về phía anh, cảm xúc có mấy phần sa sút nói: “Ôm em.”

Tuy nhiên, ngay tại lúc cô đang mừng thầm, Lục Dung Tinh bỗng nhiên nói với cô một câu: “Cô bé, con ngồi đây làm gì? Chỗ này là nơi người lớn chúng ta bàn chuyện, mau đi ra ngoài, đừng gây phiền phức.”

Nam Vận không muốn ngồi đây từ lâu rồi, bởi vì cô cảm thấy mình như một đồ vật được bày trong tủ kính, mặc người xem xét, để người ta cùng đấu giá.

Vẻ mặt Quý Bách mờ mịt: “

Dựa vào đâu chứ?

Lâm Du Dã: “Nên làm gì thì làm đó, thuận theo tự nhiên là được, ngày mai nhà họ Quý sẽ không làm nên việc gì đâu.”

Cô vừa xấu hổ vừa lúng túng.

Cô nhớ lại sau khi kết thúc vụ bán đấu giá lần đó, Lục Dã không nói gì mà đeo nhẫn vào cho cô.

Cho nên câu nói vừa rồi của Lục Dung Tinh coi như đã giải vây giúp cô, giây phút đó cô thậm chí còn có chút cảm kích ông ấy, không thèm nghĩ ngợi đứng dậy khỏi ghế sô pha, nhanh chóng rời khỏi phòng khách, sau đó vội vội vàng vàng chạy đến phòng bếp.

Nam tổng

Tiếp đó, cô để cằm chống ở ngực anh, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, trông mong nhìn anh: “Anh biết ngày mai ai đến không?”

Lâm Du Dã đang chuẩn bị trà để tiếp khách.

Nam Vận lao thẳng đến trước mặt anh, hưng phấn và kích động nói: “Dã Tử, anh đoán đúng rồi! Việc hôm này chắc chắn sẽ không thành!”

Lâm Du Dã nín cười: “Tại sao?”

Lục, Lục tổng

Nam Vận: “Anh biết ai lại đến không? Ba của Lục Dã!”

Lâm Du Dã thuận theo cô hỏi: “Ông ấy đến làm gì?”

Luận về chơi trò tâm cơ, Nam Khải Thăng xác thật có chút tài năng. Ông ta hẹn Qúy Bách là ngày mai, mà hẹn với ba anh cũng là ngày mai, nhưng lại không nói cho đối phương biết việc này, mục đích quá rõ ràng, ông ta là muốn hai nhà chạm mặt nhau, để bọn họ biết được con gái ông ta bán rất chạy, từ đó mà lên giá.

Nam Vận sững sờ, lúc này mới phản ứng lại là cô không nên nói chuyện này cho Dã Tử, anh sẽ ghen mất, nhưng việc đã đến nước này, cô không thể không nói hết ra, nhỏ giọng nói: “Ông ấy đến cầu hôn.” Nhưng tiếp sau đó, cô lại giải thích một câu: “Em thật sự không biết tại sao Lục Dã lại muốn cưới em, em căn bản là không thân quen gì với anh ta cả!”

Lâm Du Dã: “Ăn ít một chút.”

“Tuần sau là em 20 rồi!” Nam Vận vội vàng nói.

Không thân quen?

“….”

Trong trí nhớ của cô, ba cô trước nay chưa bao giờ nói nặng lời với Nam Thù, cho dù Nam Thù phạm sai, ông ta cũng chỉ phê bình tượng trưng cô ta hai câu, từ trước tời giờ chưa hề nghiêm nghị quát mắng cô ta như vậy.

Lâm Du Dã mặt không đổi sắc: “Sau đó thì sao?”

Lâm Du Dã: “Anh đoán.”

Quý Bách lập tức có cảm giác bị người tính kế, nhưng ông ta gặp nguy không loạn, không chút hoang mang hỏi ngược lại: “Ngài đến đây làm gì vậy?”

Nam Vận hơi bất ngờ, không ngờ lúc này bình dấm chua lại không bị đổ, cẩn thận, dè dặt hỏi một câu: “Anh không giận hả?”

Trong tay Lâm Du Dã đang bưng một chiếc khay màu đen, bên trong khay đặt đồ ăn.

Nam Vận không để ý đến cô ta, không thèm quay đầu mà tiếp tục lên tầng.Lâm Du Dã: “Em lại không thích anh ta, sao anh phải giận?”

Sau khi anh tiến vào phòng, Nam Vận lập tức khóa cửa phòng lại, móc lại khóa lần nữa.

Lúc này Nam Vận không muốn nhìn thấy bất cứ người nào, không chỉ không đứng dậy mở cửa, ngược lại còn dùng chăn trùm kín đầu.

Bởi vì Lục Dã muốn cưới em, anh ta còn là ông chủ của anh!

Trở mặt với ông ta, hai mẹ con bà ta sẽ không chiếm được chỗ tốt nào.

Ông chủ nhớ thương người phụ nữ của anh!

Nam Vận càng nghĩ càng cảm thấy lạ, tình hình của bình dấm hôm nay quá ổn định rồi? Chẳng lẽ là đứa trẻ 3 tuổi trưởng thành rồi?

Nam Vận không để ý đến cô ta, không thèm quay đầu mà tiếp tục lên tầng.

Lâm Du Dã nhịn cười: “Em muốn khiến anh tức giận sao?”

Bạch Nhược Uyển đối với ông ta mà nói, chính là chiếc cầu thang để ông ta leo lên được xã hội thượng lưu. Mà bản thân mình đối với ông ta, cũng chỉ là một món đồ chơi, để bày ra cho người khác xem, chứng minh ông ta đã thành công vào được xã hội thượng lưu.

Mặc dù Dã Tử đã nói rồi, bảo cô nên làm cái gì thì làm cái đó, nhưng mà cô vẫn rất lo lắng, lỡ như ba cô và ba của Quý Mạch Thần phối hợp với nhau, ngay tại chỗ liền quyết định gả cô cho Quý Mạch Thần thì làm sao đây?

Nam Vận vội vã lắc đầu không ngừng: “Không không không, biểu hiện hôm nay của anh rất tốt, tiếp tục phát huy!”

Lâm Du Dã nín cười: “Tại sao?”

Lâm Du Dã không trêu cô nữa, tiếp tục hỏi: “Sau khi ba của Lục Dã đến thì sao?”

Mặc dù Nam Vận không có hảo cảm gì đối với hai nhà Quý, Lục, càng không muốn gả cho bất cứ nhà nào, nhưng cô không còn sợ hãi nữa, sự xuất hiện của Lục Dung Tinh đã phá vỡ cân bằng.

Ông chủ nhớ thương người phụ nữ của anh!Nam Vận ăn ngay nói thật, phát ra lời khen ngợi từ tận đáy lòng: “Ba anh ta quả thực rất ưu tú!”

Dã Tử đoán đúng rồi, hôm nay không làm nên được chuyện gì.

Cái tên than đen tinh này quả nhiên là có ý xấu với cô!

Lâm Du Dã không nhịn được cười một chút: “Sao ba anh ta lại ưu tú?”

Lục Dung Tinh: “Được, hai người cứ bàn chuyện kết hôn của Nam Thù trước đi, tôi không vội, tôi có thể chờ.”

Hình như bây giờ cũng chỉ có cách sinh em bé mới có thể khiến cho cô thoát được việc liên hôn thôi.

Tiếp đó, cô để cằm chống ở ngực anh, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, trông mong nhìn anh: “Anh biết ngày mai ai đến không?”

Ông ta không phải gả con gái, mà là bán con gái, cũng có thể nói là đấu giá.

Nam Vận: “Đặc biệt là không thèm nói lý, có ông ấy ở đây, em chắc chắn sẽ không gả ra được!”

Anh không chịu được khi thấy cô gái nhỏ khóc, giờ phút đó anh còn muốn nói hết tất cả ra với cô, “anh chính là Lục Dã” năm chữ này đã lên đến khóe miệng, nhưng đúng  lúc này, cô gái nhỏ bỗng nhiên nói với anh một câu: “Dã Tử, hai chúng ta sinh một đứa bé đi.”

Nam Vận: “Anh biết ai lại đến không? Ba của Lục Dã!”

! Ồ,Lần này, Lâm Du Dã cười một lúc lâu: “Ừm, em nhìn người lúc nào cũng chuẩn.”

Nam Khải Thăng không ngờ Lục Dung Tinh vừa đến đã cướp mất quyền chủ đạo, sửng sốt vài giây mới phản ứng lại được, vội vàng nói: “Lục, Lục tổng, ông đừng gấp, có gì thì chúng ta từ từ nói chuyện.”

Đến rạng sáng 2, 3 giờ, cô mới mơ mơ màng màng ngủ mất, nhưng chưa đến 8 giờ sáng ngày hôm sau, cô đã bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức, ngay sau đó ngoài cửa truyền đến giọng nói của ba cô: “A Vận! Dậy chưa? Nếu còn chưa dậy thì nhanh dậy đi, khách sắp đến rồi!”Nam Vận còn tưởng là Dã Tử đang khen cô: “Đương nhiên rồi, em còn nhìn ra được, Lục Dã tuyệt đối là con ruột của ba anh ta.”

Bạch Nhược Uyển đối với ông ta mà nói, chính là chiếc cầu thang để ông ta leo lên được xã hội thượng lưu. Mà bản thân mình đối với ông ta, cũng chỉ là một món đồ chơi, để bày ra cho người khác xem, chứng minh ông ta đã thành công vào được xã hội thượng lưu.

Sau khi về tới phòng, Nam Vận lập tức khóa cửa phòng lại, còn móc cả khóa dây ở phía trên vào, sau đó thì nhào lên giường, lòng tràn đầy lo lắng.Nam Vận lại lo lắng: “Có phải quá phí tiền hay không?”Lâm Du Dã: “Em làm sao mà nhìn ra được?”

Quý Bách cuối cùng cũng nhận ra có chỗ bất thường: “Ông ta đến làm gì?”

Ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của Dã Tử: “A Vận, mở cửa.”

Nam Vận: “Bởi vì anh ta và ba anh ta đều không nói lý giống nhau!”

Càng nghĩ càng không ngủ được, về sau thậm chí cô còn bắt đầu nghĩ, nếu như ba cô thật sự muốn gả cô cho Quý Mạch Thần, vậy cô sẽ bỏ trốn cùng Dã Tử!

Quý tổng

Lục Dã: “…”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 29: Khăng khăng một mực.
Chương 29: Khăng khăng một mực.Lâm Du Dã bất đắc dĩ thở dài: “Tổ chức tiệc sinh nhật?”
Chương 29: Khăng khăng một mực.Ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của Dã Tử: “A Vận, mở cửa.”
Chương 29: Khăng khăng một mực.
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 33: “Rốt cuộc là minh tinh nào?”
Chương 33: “Rốt cuộc là minh tinh nào?”
Chương 33: “Rốt cuộc là minh tinh nào?”
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 43: Cô gái nhỏ càng lớn càng khó lừa
Chương 43: Cô gái nhỏ càng lớn càng khó lừa
Chương 43: Cô gái nhỏ càng lớn càng khó lừa
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 64: Hai người ngọt ngào đủ chưa? Đây là cổng đồn cảnh sát đấy!
Chương 64: Hai người ngọt ngào đủ chưa? Đây là cổng đồn cảnh sát đấy!
Chương 64: Hai người ngọt ngào đủ chưa? Đây là cổng đồn cảnh sát đấy!
Chương 64: Hai người ngọt ngào đủ chưa? Đây là cổng đồn cảnh sát đấy!
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...