Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cứ Vậy Mà Yêu Em

Chương 64

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Lang: “Tớ nghe rõ cậu gọi rồi!”

Trần Tuấn Hà phản bác: “Nó giống mẹ nó!”

Lục Dã giận dữ vô cùng, ánh mắt nhìn về Trần Tuấn Hà như muốn phun lửa, hai tay không tự chủ nắm chặt lại, ngay tại lúc anh sắp đi lên đánh cho Trần Tuấn Hà một trận, thì cánh tay bỗng nhiên bị ôm chặt lấy.

Nam Vận: “Cái tai nào của cậu nghe thấy tớ gọi rồi hả?”

Lâm Lang: “Hai tai của tớ đều nghe thấy!”

Đời này có thể gặp được Dã Tử, là một chuyện may mắn nhất cũng như hạnh phúc nhất của cô.

Lông mày Từ Lâm Ngôn khẽ cau lại, như đang suy ngẫm về bí ẩn chưa có lời giải đáp của thế giới: “Anh zai, sao hai người họ đã làm lành rồi?”

Nam Vận: “Vậy là do tai cậu có vấn đề!”

Thần sắc của Lục Dã càng ngày càng âm u, Trần Tuấn Hà còn tưởng anh đang nhằm vào mình, lại vội vàng nói: “A Vận là con gái ruột của tôi, coi như tôi có bắt cóc nó thì cũng sẽ không làm gì nó! Tôi chỉ muốn tiền thôi! Ngoài tiền ra tôi không có ý định gì cả!”

Bầu không khí vừa đúng luôn… Nếu như không có Từ Lâm Ngôn và Lâm Lang.

Lâm Lang: “Tai cậu mới có vấn đề ấy!”

Sau khi về đến đồn cảnh sát, gã chủ động khai Nguyễn Lệ Oánh ra, vừa là để báo thù con điếm thối kia đã chơi gã, vừa là muốn được giảm nhẹ hình phạt.

Nhưng từ lúc biết Dã Tử là Lục Dã về sau, cho dù trong lòng cô rất rõ Dã Tử và Bách Tri Hạ không có mối quan hệ không đứng đắn nào cả, song loại cảm giác thù địch hư cấu kia vẫn không thể xóa đi được.Hai người tiếng sau cao hơn tiếng trước, trực tiếp cãi nhau trước cổng đồn cảnh sát.

Nam Vận vẫn chưa hiểu rõ được tình hình, vẻ mặt mờ mịt hỏi giai nhà cô: “Trứng cuộn gì cơ? Ai tên Trứng Cuộn? Lâm Lang sao? Tại sao lại gọi cô ấy là Trứng Cuộn?”

Nguyễn Lệ Oánh bị đẩy một cái lảo đảo, không thể không nghe theo mệnh lệnh của cảnh sát, khoanh tay cúi đầu, thành thành thật thật đi vào trong đồn cảnh sát, bóng lưng thất bại và gầy yếu như một con hồ ly chán nản.

Tình cảm của chị em tốt chính là kỳ lạ như vậy, thuyền nhỏ tình bạn nói lật là lật.

Cửa lớn của đồn cảnh sát rất rộng, khi hai nhóm người lướt qua nhau, Nguyễn Lệ Oánh thấy được Nam Vận, trong vẻ mặt lập tức tràn ngập không cam lòng và thù hận.

Lục Dã đứng giữa hai cô gái, vội vàng khuyện can: “Được rồi được rồi, đừng cãi nữa, sau này ai cũng không được nhắc đến hai chữ ‘ Trứng Cuộn’ nữa. “

Lâm Lang: “Rõ ràng là cậu có gọi!”

Từ Lâm Ngôn: “Tôi muốn cậu giúp người em trai này một việc.”Nam Vận và Lâm Lang đồng thời trừng anh, dị khẩu đồng thanh: “Im miệng đi! Đều tại anh!”

Nguyễn Lệ Oánh ở trong điện thoại cười lạnh một tiếng: “Ông cảm thấy con gái bảo bối của ông đẹp không?”

Lục Dã: “….”

Lục Dã vẫn luôn nắm lấy tay của cô gái nhỏ, mười ngón đan xen với cô, lại ấm giọng trấn an: “Không sao rồi, đều đã qua rồi.” Anh lại dùng đầu ngón tay cào nhẹ lên mu bàn tay cô mấy cái, giọng điệu chắc chắn cam đoan với cô: “Đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên em.”

Từ Lâm Ngôn im thin thít đứng ở một bên, có chút hả hê mà xem náo nhiệt, cứ như người đầu tiên nhắc đến hai chữ ” Trứng Cuộn” này không phải anh ta vậy.

Việc đã tới nước này, Trần Tuấn Hà dứt khoát nói hết toàn bộ ra: “Vì muốn tìm cậu tống tiền. Mụ bảo tôi bắt cóc A Vận xong thì tìm cậu đòi 2000 vạn, sau khi thành công lại chia năm năm với mụ.”Nam Vận và Lâm Lang cãi nhau xong thì không thèm để ý đến nhau nữa, mãi cho đến khi tới được cửa quán KFC rồi nhìn thấy được tờ áp phích về người đại diện mới được dán trên cửa kính.

Trần Tuấn Hà yêu tiền như mạng, một khi biết A Vận không phải con gái gã, nhất định sẽ phát tiết hết lửa giận lên người cô.

Lâm Lang: “Tớ nghe rõ cậu gọi rồi!”

Nghĩ nghĩ, cô đáp: “Em tự dưng rất muốn ăn KFC.”

Từ Lâm Ngôn vẫn luôn không nói gì, lúc này không khỏi khẽ thở phào, chuyện đang xảy ra trước mắt làm anh nhớ lại chút chuyện không tốt đẹp trong quá khứ — Mẹ ruột của anh ta, cũng là một người đàn bà không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, không khác với Nguyễn Lệ Oánh cho lắm — Sau đó anh ta vừa bất đắc dĩ vừa không hiểu nhìn Trần Tuấn Hà, hỏi: “Ông chưa từng nghĩ đến, Nguyễn Lệ Oánh đang lừa ông sao?”

Người đại diện mới là một nữ minh tinh trong giới giải trí, tên là Bách Tri Hạ, Nam Vận và Lâm Lang đều vô cùng không thích cô ta.

Rất nhiều chuyện đều không có nếu như, nhưng cô vẫn sẽ tưởng tượng, nếu như hôm này thực sự để Nguyễn Lệ Oánh đạt được mục đích, có khả năng cô đã không thể nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai nữa rồi, cho dù có nhìn được thì cũng là phủ đầy mây mù.

Từ Lâm Ngôn: “Nam Vận căn bản không phải là con gái của ông.”

Lâm Lang không thích cô ta là do cô ta không có tác phẩm tiêu biểu nào mà cứ dăm ba hôm lại được lên hot search, hơn nữa cực kỳ thích giả vờ đụng chạm với nam diễn viên từng hợp tác cùng, không phải đăng mấy bài như có như không tình cảm lưu luyến, thì cũng là ẩn ý nói nam diễn viên người ta thích cô ta, lúc đi thảm đỏ còn luôn thích đăng mấy bài như mình ” lấn át” nữ minh tinh nào.

Nữ diễn viên Lâm Lang thích nhất là Tô Mật Ngữ đã từng bị cô ta “lấn át”, nam diễn viên cô ấy thích nhất cũng bị cô ta đụng chạm.

Lục Dã: “….”

Lí do Nam Vận ghét Bách Tri Hạ cũng giống như Lâm Lang — Hai người bọn cô đều là fan của Tô Mật Ngữ.

Đã rất nhiều năm rồi không có ai gọi cô ấy là ” Trứng Cuộn” nữa rồi, Từ Lâm Ngôn bất thình lình gọi như thế khiến cô ấy xấu hổ vạn phần, sau đó thì thẹn quá hóa giận, trừng mắt với Từ Lâm Ngôn rồi gào lên: “Anh gọi ai là Trứng Cuộn đấy!”

Nhưng mà vẫn có một nguyên nhân nữa, ngoài Lâm Lang ra ai cô cũng không nói — Cô từng nghi ngờ nữ minh tinh Lục Dã “bao nuôi” là Bách Tri Hạ.

Nguyễn Lệ Oánh trong điện thoại hỏi gã đã bắt cóc thành công chưa.

Sau lưng Bách Tri Hạ có kim chủ, đây là chuyện mọi người đều biết, ban đầu cô cũng không biết Dã Tử là Lục Dã, cho nên hoài nghi Lục Dã chính là kim chủ đằng sau cô ta.

Trần Tuấn Hà trợn to mắt nhìn Từ Lâm Ngôn, chém đinh chặt sắt hét: “Không thể nào! Nó chắc chắn là con gái của tôi!”

Vẻ mặt Lục Dã sầm xuống, sắc mặt xanh mét nhìn chằm chằm Trần Tuấn Hà: “Tại sao bà ta xui ông đi bắt cóc A Vận?”

Nhưng từ lúc biết Dã Tử là Lục Dã về sau, cho dù trong lòng cô rất rõ Dã Tử và Bách Tri Hạ không có mối quan hệ không đứng đắn nào cả, song loại cảm giác thù địch hư cấu kia vẫn không thể xóa đi được.

Nam Vận vẫn chưa hiểu rõ được tình hình, vẻ mặt mờ mịt hỏi giai nhà cô: “Trứng cuộn gì cơ? Ai tên Trứng Cuộn? Lâm Lang sao? Tại sao lại gọi cô ấy là Trứng Cuộn?”

Nam Vận nhíu mày: “Tớ không gọi mà!”Lâm Lang nhìn thấy tờ áp phích thì khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Sao lại đổi cô ta thành người đại diện chứ?”

Nhưng mà sau đó hai bóng đèn này mới phát hiện ra, người ta không thèm đặt hai người họ vào mắt đâu.

Nam Vận: “Tớ bỗng nhiên không muốn ăn KFC nữa.”

Lục Dã: “….”

Từ Lâm Ngôn: “Đây là kịch bản tạo ra vì cậu đấy! Cậu cứ xem kịch trước đi được không? Cậu xem xong rồi từ chối cũng coi như nể mặt tôi!”

Từ Lâm Ngôn: “Nam Vận căn bản không phải là con gái của ông.”

Lục Dã lạnh lùng nói: “Lục Dã xác thực có sinh cho ông một đứa con gái, cô ta tên là Nam Thù, lớn lên giống ông như đúc.”

Lâm Lang: “Tớ cũng thế.”

Cửa lớn của đồn cảnh sát rất rộng, khi hai nhóm người lướt qua nhau, Nguyễn Lệ Oánh thấy được Nam Vận, trong vẻ mặt lập tức tràn ngập không cam lòng và thù hận.

Gã đàn ông này đi tìm Nguyễn Lệ Oánh là bởi vì, bởi vì gã là ba ruột của Nam Thù?!Nam Vận: “Hai chúng mình đi uống sữa đậu nành Vĩnh Hòa đi? Sữa đậu nành Vĩnh Hòa cũng là quán mở 24h.”

Lâm Lang gật đầu: “Được!”

” Leng keng” một tiếng, con dao gọt trái cây trong tay Trần Tuấn Hà rơi xuống đất.

Sau đó hai cô gái tay trong tay đi về phía quán sữa đậu nành Vĩnh Hòa đối diện KFC.

Cô đã bị kinh sợ đến trợn mắt há mồm.

Sau khi tình cảm giữa các cô gái rạn vỡ, hoàn toàn có thể thông qua một người phụ nữ mà cả hai đều ghét để lành lại — Người mà tớ ghét cậu cũng ghét, hai ta chính là chị em tốt.

Lâm Lang: “Tớ nghe rõ cậu gọi rồi!”

Lục Dã: “Cậu nói.”

Phần lớn cánh đàn ông chắc chắn sẽ không hiểu đạo lý này.

Từ Lâm Ngôn căn bản không cho Lục Dã cơ hội để từ chối: “Cậu muốn hối hận sao? Cậu muốn vong ân phụ nghĩa à? Cậu muốn lừa gạt tình cảm chân thành tha thiết của tôi? Vừa nãy cậu còn nói cái gì cũng đều đồng ý với tôi!”

Từ Lâm Ngôn: “Cầu hôn thì dùng kịch bản của tôi.”Nhìn bóng lứng hai cô gái thân mật khăng khít, nói nói cười cười, Lục Dã và Từ Lâm Ngôn đều rất ngơ ngác.

Cô rất sợ hãi.

Toàn thân Trần Tuấn Hà cứng ngắc, ngây ra như phỗng nhìn về phía Nam Vận.

Lông mày Từ Lâm Ngôn khẽ cau lại, như đang suy ngẫm về bí ẩn chưa có lời giải đáp của thế giới: “Anh zai, sao hai người họ đã làm lành rồi?”

Lục Dã hoang mang lắc lắc đầu: “Tôi không biết.”

May mắn cô có Dã Tử.Từ Lâm Ngôn lắc đầu than nhẹ: “A, phụ nữ.” Sau đó khoác tay qua vai Lục Dã, bắt đầu ăn không nói có: “Anh zai, cậu cảm thấy hôm nay tôi có giúp được cậu không? Đây có phải là ơn cứu mạng không?”

Trần Tuấn Hà muốn nói lại thôi, trông có vẻ đang băn khoăn, không biết có nên nói thật hay không.

Là ơn cứu mạng, tuyệt đối được coi là ơn cứu mạng.

Tình tiết vụ án bắt cóc khá nghiêm trọng, tính chất ác liệt, bên cảnh sát đã tiến hành bắt giữ Nguyễn Lệ Oánh ngay trong đêm.

Nhưng Lục Dã quá hiểu Từ Lâm Ngôn, bất đắc dĩ nói: “Có gì cứ nói.”

Từ Lâm Ngôn: “Tôi muốn cậu giúp người em trai này một việc.”

Dã Tử là món quà tốt nhất mà mẹ tặng cho cô.

Nếu không có Dã Tử, hôm nay cô nhất định sẽ khó thoát được tai kiếp.Lục Dã: “Cậu nói.”

Sắc mặt cô xanh mét trừng mắt nhìn Nguyễn Lệ Oánh, nghiến răng nghiến lợi: “Bà là đúng người đúng tội!”

Từ Lâm Ngôn: “Có phải tôi nói yêu cầu gì cậu cũng đều đáp ứng tôi?” Giống như sợ anh không đồng ý, anh ta lại nhấn mạnh một câu: “Ơn cứu mạng đấy! Tôi cứu người phụ nữ của cậu đó!”

Sau đó hai cô gái tay trong tay đi về phía quán sữa đậu nành Vĩnh Hòa đối diện KFC.

Cô hận Nguyễn Lệ Oánh, cả đời này chưa bao giờ hận một người đến như vậy.Lời đã nói đến nước này rồi, Lục Dã căn bản không cách nào từ chối được: “Được, cậu nói đi, tôi đồng ý hết với cậu.”

Anh cũng không nói thẳng với đối phương là gã tìm sai mục tiêu rồi, mà là tương kế tựu kế, tiếp theo lời nói của gã.

Từ Lâm Ngôn: “Làm tròn giấc mộng đạo diễn của tôi.”

Nếu không có Dã Tử, hôm nay cô nhất định sẽ khó thoát được tai kiếp.

Lục Dã: “….”

Từ Lâm Ngôn: “Cầu hôn thì dùng kịch bản của tôi.”

Sau lưng Bách Tri Hạ có kim chủ, đây là chuyện mọi người đều biết, ban đầu cô cũng không biết Dã Tử là Lục Dã, cho nên hoài nghi Lục Dã chính là kim chủ đằng sau cô ta.

Lục Dã: “….”

Toàn thân cô gái nhỏ run rẩy, hiển nhiên đã bị dọa sợ, Lục Dã lập tức ôm cô vào lòng, giọng điệu kiên định an ủi: “Đừng sợ, đã không có chuyện gì nữa rồi, chỉ cần có anh ở đây, không ai có thể hại được em.” Cuối cùng, anh lại phát ra lời thề: “Anh sẽ luôn luôn bảo vệ em.”

Từ Lâm Ngôn: “Yêu cậu, moa ~!” Nhận tiện còn giơ tay trái ra dùng ngón cái và ngón trỏ xếp thành hình trái tim.

Nếu không có Dã Tử, hôm nay cô nhất định sẽ khó thoát được tai kiếp.

Lục Dã cười một tiếng, trong nụ cười mang theo vài phần khinh bỉ và xem thường: “Chỉ vì làm tình nhân cho ông mấy năm, ông đã dám quả quyết đứa con là của ông sao? Ông cũng quá tự tin rồi đó.” Giọng nói của anh cũng kèm theo sự mỉa mai khó giấu, “ Ông cũng không tự mình soi gương xem bản thân là cái thứ gì, nếu mà so sánh, Nam Khải Thăng có tiền có thế, sao Nguyễn Lệ Oánh có thể buông tha cơ hội tốt như thế, lại còn sinh con cho ông nữa?”

Lục Dã trầm mặc trong chốc lát, uyển chuyển nói: “Tôi đã cầu hôn xong rồi…”

Lục Dã ức chế nghiến nghiến răng hàm, sau đó lạnh nhạt, hung hăng nói: “Anh cậu dạo này bận không?”

Từ Lâm Ngôn căn bản không cho Lục Dã cơ hội để từ chối: “Cậu muốn hối hận sao? Cậu muốn vong ân phụ nghĩa à? Cậu muốn lừa gạt tình cảm chân thành tha thiết của tôi? Vừa nãy cậu còn nói cái gì cũng đều đồng ý với tôi!”

Lục Dã ức chế nghiến nghiến răng hàm, sau đó lạnh nhạt, hung hăng nói: “Anh cậu dạo này bận không?”

Lâm Lang tức gần chết: “Không được gọi tớ là Trứng  Cuộn!”

Nguyễn Lệ Oánh bị đẩy một cái lảo đảo, không thể không nghe theo mệnh lệnh của cảnh sát, khoanh tay cúi đầu, thành thành thật thật đi vào trong đồn cảnh sát, bóng lưng thất bại và gầy yếu như một con hồ ly chán nản.

Ngoại trừ Từ Lâm Phong, có lẽ không có ai trị được Từ Lâm Ngôn nữa.

Từ Lâm Ngôn vẫn luôn không nói gì, lúc này không khỏi khẽ thở phào, chuyện đang xảy ra trước mắt làm anh nhớ lại chút chuyện không tốt đẹp trong quá khứ — Mẹ ruột của anh ta, cũng là một người đàn bà không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, không khác với Nguyễn Lệ Oánh cho lắm — Sau đó anh ta vừa bất đắc dĩ vừa không hiểu nhìn Trần Tuấn Hà, hỏi: “Ông chưa từng nghĩ đến, Nguyễn Lệ Oánh đang lừa ông sao?”

Từ Lâm Ngôn cười khinh thường: “Bận chứ, đang bận đon đả lấy lòng mẹ vợ kia kìa, trong thời gian ngắn không về được đâu.”

Lục Dã tuyệt vọng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu: “Cậu tha cho tôi được không?”

Bà ta muốn mượn tay Trần Tuấn Hà để hại A Vận.

Nam Vận: “Tớ bỗng nhiên không muốn ăn KFC nữa.”

Từ Lâm Ngôn: “Đây là kịch bản tạo ra vì cậu đấy! Cậu cứ xem kịch trước đi được không? Cậu xem xong rồi từ chối cũng coi như nể mặt tôi!”

Nếu Dã Tử mà không nhắc đến, Nam Vận còn không cảm thấy đói, anh vừa nhắc đến một cái thì thấy đói bụng liền, hơn nữa còn là đói ơi là đói.

Từ Lâm Ngôn “a” một tiếng: “Ông cũng không tự xem mình trông như thế nào, sao có thể sinh ra được cô con gái xinh đẹp như vầy chứ?”

Lục Dã bất đắc dĩ: “Được, được, được.”

Từ Lâm Ngôn: “Làm tròn giấc mộng đạo diễn của tôi.”

Trần Tuấn Hà không muốn vào tù lần hai, vội vàng xin tha cho chính mình: “Không liên quan đến tôi, đều là Nguyễn Lệ Oánh! Tôi chỉ muốn kiếm chút tiền thôi, là Nguyễn Lệ Oánh xúi tôi làm!”Từ Lâm Ngôn lập tức dùng Wechat gửi kịch bản cho anh.

Lâm Lang hùa theo: “Đúng thế! Xong chưa vậy hả? Sao lại không biết xấu hổ như vậy chứ?”

Nguyễn Lệ Oánh ngừng lại bước chân, muốn mắng chửi, tuy nhiên còn chưa đợi bà ta mở miệng, vị cảnh sát phụ trách áp tải bà ta dùng lực đẩy mạnh vai bà ta một cái, nghiêm nghị thúc giục: “Thành thật vào, đi mau!”

Giây phút ấn mở cái tin nhắn Wechat kia, cả người Lục Dã đều thấy không khỏe.

Hận không thể tự tay đâm chết bà ta.

Lục Dã tuyệt vọng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu: “Cậu tha cho tôi được không?”

Từ Lâm Ngôn: “Có phải tôi nói yêu cầu gì cậu cũng đều đáp ứng tôi?” Giống như sợ anh không đồng ý, anh ta lại nhấn mạnh một câu: “Ơn cứu mạng đấy! Tôi cứu người phụ nữ của cậu đó!”

Tình tiết vụ án bắt cóc khá nghiêm trọng, tính chất ác liệt, bên cảnh sát đã tiến hành bắt giữ Nguyễn Lệ Oánh ngay trong đêm.Từ Lâm Ngôn: [Chuyện tình Tây Phụ 2 Hào môn tuyệt luyến: Kiều thê mau chạy, tổng tài đến rồi. docx]

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 29: Khăng khăng một mực.
Chương 29: Khăng khăng một mực.Lâm Du Dã bất đắc dĩ thở dài: “Tổ chức tiệc sinh nhật?”
Chương 29: Khăng khăng một mực.Ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của Dã Tử: “A Vận, mở cửa.”
Chương 29: Khăng khăng một mực.
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 33: “Rốt cuộc là minh tinh nào?”
Chương 33: “Rốt cuộc là minh tinh nào?”
Chương 33: “Rốt cuộc là minh tinh nào?”
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 43: Cô gái nhỏ càng lớn càng khó lừa
Chương 43: Cô gái nhỏ càng lớn càng khó lừa
Chương 43: Cô gái nhỏ càng lớn càng khó lừa
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 64: Hai người ngọt ngào đủ chưa? Đây là cổng đồn cảnh sát đấy!
Chương 64: Hai người ngọt ngào đủ chưa? Đây là cổng đồn cảnh sát đấy!
Chương 64: Hai người ngọt ngào đủ chưa? Đây là cổng đồn cảnh sát đấy!
Chương 64: Hai người ngọt ngào đủ chưa? Đây là cổng đồn cảnh sát đấy!
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cứ Vậy Mà Yêu Em
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...