Tôi và Lộ Hà đã ở bên nhau hai năm, sự quan tâm của anh ấy dành cho tôi có thể dùng từ tỉ mỉ, chu đáo để hình dung.
Quan hệ của tôi với gia đình rất bình thường, chính Lộ Hà và Hứa Thanh là người đã lấp đầy khoảng trống đó.
Tôi bắt đầu nghi ngờ. Hai người đối xử tốt với tôi như vậy, liệu có thật sự là hung thủ g.i.ế.c hại tôi không? Nếu như tôi thật sự vô tình trượt chân ngã xuống lầu thì sao? Chỉ là bọn họ không muốn chấp nhận sự thật đó mà thôi.
Lúc này, Lộ Hà nắm lấy tay tôi.
“Tiểu Nặc, Hứa Thanh luôn cố gắng chia rẽ chúng ta, bây giờ anh rất yếu, bình nước kia chắc chắn có vấn đề.
Vụ bắt cóc năm đó, anh đã hỏi một người bạn làm cảnh sát của anh. Lúc cảnh sát đến, hiện trường chỉ còn lại một mình Hứa Thanh, người phụ nữ bắt cóc Hứa Thanh đã biến mất.
Cảnh sát đã hỏi Hứa Thanh rất nhiều câu hỏi, nhưng cô ấy đều không trả lời được, kể cả tung tích của người phụ nữ kia, thậm chí Hứa Thanh còn quên cả cha mẹ mình.
Cô ấy giống như mất trí nhớ, không nhớ gì cả, nhưng em không thấy kỳ lạ sao? Thần thái khi cô ấy cười thật sự rất giống kẻ bắt cóc đã biến mất đó.
Hơn nữa, ngoài tuổi tác, chiều cao và vóc dáng của Hứa Thanh cũng rất tương đồng với kẻ bắt cóc đó.”
Lộ Hà nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
Lưng tôi chợt toát mồ hôi lạnh.
Lúc này, điện thoại của tôi lại vang lên. Là điện thoại của Lộ Hà tương lai.
Tôi nhìn Lộ Hà, vẫn bắt máy trước mặt anh ấy.
“Tiểu Nặc, cuối cùng anh cũng gọi được rồi, bây giờ là 10 giờ rưỡi, vài giây nữa, sẽ có một tiếng động lớn phát ra từ tầng dưới, vì sự an toàn của em, anh sẽ một mình xuống lầu kiểm tra.
Em tuyệt đối đừng để anh xuống lầu, nhất định phải để anh ở bên cạnh em!”
Đột nhiên, cuộc gọi kết thúc. Nhưng lần này, chỉ kéo dài đúng 30 giây, và Lộ Hà là người chủ động cúp máy.
Giống như là bên kia đột nhiên gặp tình huống khẩn cấp vậy.
4.
Số lần gọi: 2.
Ngay lúc này, một tiếng động lớn vang lên từ tầng dưới, giống như có vật nặng rơi xuống đất vậy.
Lộ Hà nhíu mày: “Tiểu Nặc, anh đi xem thử.”
Tôi buột miệng nói: “Đừng đi!”
Nhưng đã quá muộn. Lộ Hà vẫn chạy ra ngoài.
Vì quá lo lắng, điện thoại của tôi rơi xuống đất. Tôi cúi xuống nhặt lên, nhưng giao diện điện thoại lại là giao diện chụp ảnh. Chắc là lúc rơi xuống, đã vô tình chạm nhầm nút chụp ảnh. Đột nhiên, tôi phát hiện trong album ảnh đã có thêm một bức ảnh.
Thời gian chụp là vài giây trước.
Tôi run rẩy mở bức ảnh đó ra.
Bức ảnh rất mờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-goi-xuyen-thoi-gian/chuong-4.html.]
Nhưng vẫn có thể nhìn thấy, có một người đang trốn dưới gầm giường.
Là Hứa Thanh.
Khuôn mặt cô ấy trong bóng tối rất mờ, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt của cô ấy, đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Bây giờ Hứa Thanh đang trốn dưới gầm giường.
Vừa nãy, cả tôi và Lộ Hà đều đang ở trong nhà vệ sinh. Nhưng lại không để ý, có ai đó lẻn vào lúc nào không.
Cuối cùng tôi cũng hiểu, tại sao Lộ Hà tương lai lại bảo tôi nhất định không được để Lộ Hà hiện tại rời đi.
Cổ họng tôi khô khốc dị thường, tay dùng sức nắm chặt con dao.
“Tớ nhìn thấy cậu rồi, Hứa Thanh.” Tôi khàn giọng nói.
Hứa Thanh bò ra từ dưới gầm giường.
Biểu cảm trên mặt cô ấy cực kỳ căng thẳng.
“Tớ nhân lúc các cậu không để ý, đã lén lút trốn ở đây, tiếng động dưới lầu cũng là do tớ gây ra, tớ cố tình đặt một chiếc điện thoại ở đó để dụ Lộ Hà đi.
Tiểu Nặc, những gì Lộ Hà nói với cậu đều là sự thật, đúng là tớ đã bị bắt cóc hồi lớp 10, kẻ bắt cóc tớ là một người mắc bệnh tâm thần.
Tớ bị cô ta giam cầm ba ngày, trong ba ngày đó, cô ta hành hạ tớ đủ kiểu, ép tớ ăn gián, ăn chất thải của cô ta, cô ta là một kẻ điên hoàn toàn, cô ta hành hạ tớ, rồi lại ôm tớ, dùng cái miệng hôi thối đó hôn tớ, nói yêu tớ.”
Hứa Thanh lộ ra vẻ mặt đau khổ.
“Tớ bị kích thích quá lớn, dẫn đến khi được cứu ra đã mất trí nhớ, tớ thật sự không nhớ tung tích của người phụ nữ đó ở đâu.
Nhưng mọi người cứ ép hỏi tớ, họ hỏi tớ người phụ nữ kia rốt cuộc đi đâu, có phải tớ cố tình giấu diếm không, tớ thật sự rất đau khổ.
Sau khi khôi phục ký ức, tớ cố gắng trở nên vui vẻ, trở nên cởi mở, thẳng thắn, chính là muốn quên đi ba ngày trải nghiệm đó, muốn quên đi căn phòng đầy mùi hôi thối đó.
Nhưng tớ sai rồi, tớ không thể quên được, sao tớ có thể quên được, mọi người cũng dần xa lánh tớ, sau đó phòng ký túc xá của tớ đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, ngày hôm đó tớ không về nhà là vì ta đi khám bác sĩ tâm lý.
Xin lỗi Tiểu Nặc, tớ không nói những chuyện này cho cậu biết mà lại nói dối là mình bị bắt nạt là vì tớ rất sợ, sợ cậu sẽ rời bỏ tớ.
Ký ức bẩn thỉu đó, là điều tự ti nhất của tớ, tớ không muốn cậu biết, dù chỉ một chút cũng không muốn.”
Hứa Thanh nói, hai mắt đã giàn giụa nước mắt.
Nghe vậy, tôi có chút động lòng.
Lúc này, tiếng bước chân của Lộ Hà lên lầu vang lên.
Hứa Thanh cực nhanh chóng lách vào nhà vệ sinh, khóa chặt cửa lại.
Sắc mặt cô ấy vô cùng nghiêm túc và căng thẳng.
"Tiểu Nặc, cảm nhận của tớ về con người luôn rất chuẩn, ngay từ lần đầu tiên gặp Lộ Hà, tớ đã ngửi thấy một thứ mùi trên người anh ta."
Hứa Thanh lộ ra vẻ ghê tởm.
--------------------------------------------------