Cô là một cô gái rất thông minh, Lộ Hà đã không để ý đến chiếc cúc áo trong tay cô, đây chính là manh mối cô để lại cho cảnh sát.
Tôi đoán chắc hẳn bây giờ cô rất sốc, tại sao tương lai của cô đã c.h.ế.t rồi mà vẫn có thể gọi điện thoại cho cô phải không? Thật ra tôi cũng rất kinh ngạc, bởi vì hiện tại tôi đã quay trở về một phút trước khi bị Lộ Hà đẩy xuống.
Tuy tôi không biết tại sao Lộ Hà lại phải tránh cảnh sát, nhưng bây giờ điều quan trọng nhất là, cô nhất định phải sống sót."
Cuộc gọi kết thúc.
Trong lòng tôi dấy lên một cơn sóng dữ dội.
Nhưng tôi nhanh chóng chấp nhận chuyện này.
Tôi nhìn Lộ Hà đang xem TV trong phòng khách, quay người đi vào bếp.
Tôi bị chứng trầm cảm và mất ngủ ở mức độ trung bình. Trước đây tôi đã tìm được một số loại t.h.u.ố.c có thể giúp tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tôi cho những viên t.h.u.ố.c này vào chai nước khoáng để trong tủ lạnh, rồi giả vờ như không có gì xảy ra ngồi xuống bên cạnh Lộ Hà.
Tôi nhìn vào khuôn mặt nghiêng của anh ấy, trong lòng đầy nghi hoặc.
Những điều tốt đẹp mà Lộ Hà dành cho tôi, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí.
Thế nhưng, tương lai của tôi hoàn toàn không có lý do gì để nói dối tôi.
Vì vậy, tôi đã đưa ra một quyết định.
Tôi phải ra tay trước để tự bảo vệ mình.
Hiện tại Lộ Hà và Hứa Thanh đều không có động tĩnh gì, nên tôi không có lý do gì để báo cảnh sát.
Tác dụng của t.h.u.ố.c nhanh chóng có hiệu lực.
Lộ Hà ngủ thiếp đi, tôi cũng nằm xuống bên cạnh anh ấy.
Nhưng tay tôi vẫn nắm chặt con d.a.o nhỏ trong túi.
Tôi biết, tôi không thể lơ là dù chỉ một giây.
Nếu cần thiết, tôi sẽ rạch cổ Lộ Hà.
Tôi mở to mắt nhìn trần nhà, mắt tôi cay xè một cách kỳ lạ.
Gia đình bố mẹ đẻ của tôi rất tệ.
Cha tôi là một kẻ nghiện cờ b.ạ.c khát máu.
Còn mẹ tôi thì vô cùng nhu nhược, nhu nhược đến mức mỗi lần cha tôi đ.á.n.h tôi, mẹ chỉ có thể trốn trong phòng, không dám bước ra.
Bà ta chưa bao giờ đứng ra bảo vệ đứa con gái này.
Tôi chỉ có thể tự mình l.i.ế.m láp vết thương, rồi học cách trở nên mạnh mẽ.
Lần cuối cùng cha tôi đ.á.n.h tôi, tôi đã phản kháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-goi-xuyen-thoi-gian/chuong-6.html.]
Ông ta không ngờ tôi lại phản kháng, nhất thời mất cảnh giác, ngã mạnh xuống sàn.
Lưỡi d.a.o sắc bén cắm thẳng vào đầu ông ta.
Nhưng ông ta không bao giờ ngờ tới, con d.a.o này là do tôi cố tình đặt ở đó.
Tôi quay đầu nhìn khuôn mặt an bình khi ngủ say của Lộ Hà, nước mắt không tự chủ được tuôn rơi.
Tại sao anh lại phản bội em?
9 giờ 30 phút.
Điện thoại của Lộ Hà reo lên.
Tôi cảm nhận được hắn đã mở mắt. Tôi c.ắ.n chặt môi. Rồi tôi cảm thấy Lộ Hà liếc nhìn tôi một cái,nhưng tôi vẫn giả vờ ngủ say, phát ra tiếng thở đều đều.
Lộ Hà nhấc điện thoại lên. Nhưng anh ấy không nói gì. Không lâu sau, Lộ Hà bình tĩnh như không có gì xảy ra cúp máy, rồi nằm xuống ngủ tiếp bên cạnh tôi.
Nhưng anh ấy không biết, lúc này tôi đã bò dậy, cầm lấy điện thoại của anh ấy. Trên điện thoại có một bản ghi âm cuộc gọi kéo dài một phút. Nhưng khi tôi nhìn thấy tên người gọi, con ngươi của tôi đột nhiên co rút lại.
Người gọi hiển thị là số điện thoại của Lộ Hà.
Một cuộc gọi tự mình gọi cho mình.
Có lẽ cho tới tận bây giờ Lộ Hà vẫn chưa biết, tôi đã bí mật cài đặt một phần mềm ghi âm trên điện thoại của anh ấy.
Mỗi cuộc gọi của anh ấy, đều sẽ được tự động ghi âm vào phần mềm này.
Tôi mở phần mềm đó lên, chỉnh âm lượng nhỏ nhất, run rẩy đặt lên tai.
"Lộ Hà, tôi là anh của một tuần sau, anh đừng ngạc nhiên, hãy nghe tôi nói.
Anh đang bỏ trốn, đang tránh sự truy bắt của cảnh sát. Anh không có tiền, sống như một con chuột trong cống rãnh, vô cùng t.h.ả.m hại.
Lúc nhỏ anh rất thông minh, lúc xảy ra hỏa hoạn, anh đã nằm dưới người em trai đang hôn mê, nhờ vậy anh mới có thể sống sót qua trận hỏa hoạn."
6.
"Anh luôn biết, cha mẹ thiên vị anh hơn, vì không muốn vào trại giáo dưỡng, anh và Lộ Hà đã c.h.ế.t đã đổi thân phận, sống thay cho Lộ Hà, thậm chí đến bây giờ, anh còn không nhớ nổi tên thật của mình.
Tiếc thay, cảnh sát phụ trách vụ án của anh năm đó cứ bám riết không buông giống như một con chó, vì vậy tôi biết anh nhất định phải rời khỏi đất nước này.
Tôi biết, tối nay anh đã chuẩn bị xong việc xuống tay với Tống Nặc, nhưng anh tuyệt đối không ngờ tới, khi anh đẩy cô ấy ngã khỏi lầu, cô ấy đã giật mất một chiếc cúc áo của anh.
Mà chiếc cúc áo này, chính là bằng chứng để cảnh sát truy bắt anh. Bây giờ anh có cơ hội làm lại từ đầu, anh có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tống Nặc một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Nhưng anh cũng phải trừ khử Hứa Thanh, cô ta giống như cảnh sát kia, luôn nghi ngờ anh, bám riết không tha, hơn nữa có lẽ cô ta đã phát hiện ra điều gì đó, nhìn những bức ảnh chụp chung của hai người trước đây, cô ta luôn nhìn chằm chằm vào anh.
Nhưng anh không thể tự tay g.i.ế.c Hứa Thanh, cách tốt nhất chính là mượn tay của Tống Nặc để trừ khử cô ta.
Hứa Thanh có một điểm yếu chí mạng, đó là hồi cấp ba, cô ta từng bị bắt cóc, trải nghiệm đó khiến cô ta từng mất trí nhớ trong một thời gian ngắn, để lại một bóng ma tâm lý rất lớn.
--------------------------------------------------