Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuộc Hôn Nhân Vô Nghĩa

Chương 166

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô đã cố đè nén giọng nói rồi nhưng mà vẫn cảm thấy buồn cười vô cùng.

Cố gắng thêm lần nữa, cô hỏi:

“ Anh giận có đúng không?”.

“………”.

Người đàn ông không lên tiếng, nằm yên chẳng cử động.

Kiều Uyển Nhi trèo lên giường, lay lay bả vai hắn rồi tiếp tục hỏi:

“ Này, anh thực sự giận à?”.

Haha, hắn giận vì cô bỏ đi ăn tối cùng Hạ Liên Tâm bỏ mặt hắn đến tận khuya mới về à?

Đáng yêu ghê~

Kiều Uyển Nhi trèo lên giường, từng bước từng bước tiến đến.

Hệt như con báo đang săn mồi, chậm rãi và tỉ mỉ, bên trong thoáng chút nguy hiểm.

Khoé môi cô nhếch lên.

Bàn tay chạm vào vai hắn, nhẹ nhàng mà dụ dỗ, giọng nói cũng ngọt như mật, không quá lớn cũng không quá nhỏ, vừa vặn rót vào tai người đàn ông đang mè nheo nằm trên giường:

“ Anh giận vậy thì … hôm nay ngủ riêng nhé?”.

“………”.

Hắn không đáp lời, cũng không có hành động gì níu kéo.

Dường như đang để cho cô tuỳ ý muốn làm gì thì làm, cũng giống như chẳng hề muốn quan tâm, mặc kệ cô vậy.

Kiều Uyển Nhi không tức giận, nụ cười trên môi càng thêm lợi hại.

Cô luồng bàn tay vào trong chăn, trượt nhẹ từ bắp tay rắn rỏi kia lên bả vai cứng như sắc thép rồi đến chiếc cổ nam tính.

Ngón tay trỏ đặt ở đó vẽ vời trêu ghẹo.

Không nghe thấy người đàn ông nói gì, nhưng chỉ cần nhìn đôi tai đỏ lên cũng đủ biết hắn đang kìm nén.

Kiều Uyển Nhi cố gắng áp sát thỏ thẻ bên tai hắn những lời trêu chọc không hề đứng đắn:

“ Sao lại không nói gì? Thực sự muốn em đi~ sao?”.1

“………”.

Vẫn còn dỗi sao?

Tch, cái tên này đúng là …

Bình thường thì dễ tính, nhưng mà bây giờ lại dỗi dai đến thế, lấy lòng cũng chẳng thèm ngó ngàn đến.

“ Hạ Liên Tâm với em là bạn thân, đi ăn với nhau thì có là gì đâu chứ? Hơn nữa anh không hẹn trước, em làm sao biết được anh sẽ mời em đi.

Cho nên mới đi ăn cùng cô ấy”.

“ Anh giận vì chuyện đó ư?”.

“ Không thì là gì?”.

“………”.

Hắn nhỏ nhen đến mức cô đi ăn cũng giận hay sao?

Lục Nghiên Dương bật dậy, chăn đắp trên người cũng bung ra.

Hắn nắm lấy bàn tay của cô đang chọc ghẹo mình, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chăm vào gương mặt khó hiểu của Kiều Uyển Nhi.

“ Em với Hạ Liên Tâm … quá thân mật”.

“………..”.

“……….”.

Hả?

Đang nói cái gì vậy?

Kiều Uyển Nhi mặt nhăn còn hơn cả ăn trúng ớt, nhìn hắn rồi nói:

“ Không thân thiết thì còn giống bạn bè gì chứ?”.

“ Cũng phải có giới hạn thôi, trông hai người …”.

“ Em thì sao?” - Cô hỏi.

Hắn ngập ngừng đôi chút rồi nói tiếp:

“ Giống như người yêu vậy”.

“ ……

??? Hả?”.

Vậy là, vì cô thân thiết với Hạ Liên Tâm nên hắn mới nghĩ cô với cô ấy …

Kiều Uyển Nhi nhanh chóng sừng sộ:

“ Anh hâm à? Em với Liên Tâm sao có thể là kiểu quan hệ đó? Cô ấy là nữ, hơn nữa còn có chồng và con rồi.

Nghĩ cái gì vậy?”.

Lục Nghiên Dương thấy cô có vẻ đã hiểu những gì hắn đang nghĩ rồi, đắp chăn nằm xuống tiếp tục dỗi.

“ Không biết, thân thiết có cần khoác tay nhau thân mật thế không?”.

“ Giao tình giữa con gái với nhau, anh không hiểu được thì thôi, còn bắt bẻ này nọ”.

“ Bạn bè thân thiết như vậy, anh là chồng em … sao không thấy em làm vậy với anh?”.

“ Sao tự dưng lại chuyển chủ đề rồi, dang nói về em và Hạ Liên Tâm mà, anh chen vào làm gì?”.

“ Em không thương anh~”.1

Lục tổng đắp chăn phủ kín cả đầu, trông bộ dạng vô cùng ấm ức.

Gì đây?

Cô là mẹ hắn à?1

Đang nói về chuyện đi ăn cơm tối cùng Hạ Liên Tâm, sao lại biến thành cái vấn đề có thương hắn hay không?

Kiều Uyển Nhi cay cú đạp vào người hắn một cái thực đau, chẳng hề nể nang chút nào.

“ Thiếu tình thương đến phát điên rồi à? Em không có phải mẹ anh đâu mà nói câu đó, tên khùng này”.

Lúc nãy còn có hứng thú trêu chọc, nhưng cái chủ đề ban đầu càng nói càng xa cho nên cô không còn hứng thú gì nữa.

Nằm xuống đắp chăn không thèm quan tâm.

Tích tắc tích tắc …

Đồng hồ trong phòng kêu lên, ngoài ra không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác.

Nếu như chiếc đồng hồ này biết nói chuyện thay cho tiếng kêu thì chắc nó sẽ gào lên thảm thiết rằng:

/ Hai người các người đủ chưa hả? Chỉ vừa mới làm lành bây giờ lại tiếp tục giận nhau, vì cái lý do không đáng mà cãi vã, có để cho tôi yên không hả?/

Rất tiếc nó nói không được, vậy nên chỉ có thể kêu tích tắc trong cái không gian sặc mùi thuốc súng này..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuộc Hôn Nhân Vô Nghĩa
Chương 166

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 166
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...