Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cưỡng Bức Vợ Yêu

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người đàn ông dẫn Diệp Phi đi vào khu rừng kế bên trường học.

Diệp Phi cũng không sợ, dù sao cũng ở trong trường học, ở đâu cũng có người, “Ông nói đi, ông muốn bao nhiêu tiền? Tôi sẽ tìm cách kiếm đủ cho ông!”

Chỉ cần cô có thể chứng minh bản thân mình trong sạch, bao nhiêu tiền cũng được, cùng lắm thì cô đi tìm Cung Trạch Vũ mượn.

Ánh mắt người đàn ông dáo dác nhìn xung quanh rồi bỗng nhiên giơ tay hất một ít bột vào mặt Diệp Phi.

Diệp Phi ngửi thấy một mùi hương kì lạ, cơ thể cô lập tức ngã xuống.

Người đàn ông nhìn thất Diệp Phi sắp ngất đi, một tay liền bế Diệp Phi lên, đặt lên chiếc xe dọn vệ sinh kế bên, đậy nắp xe lại rồi ngồi vào khởi động máy, ung dung lái xe ra khỏi cổng trường.

Động tác của ông ta rất nhanh, chỉ có vài giây, không ai có thể chú ý tới ông ta đặt Diệp Phi vào xe dọn vệ sinh.

Chiếc xe nhẹ nhàng chạy ngang qua người Nhiếp Hạo, chạy thẳng về hướng bờ biển.

Ánh mắt Nhiếp Hạo vẫn luôn nhìn về phía cổng trường, anh nhìn thấy Thiên Tịnh và Mộ Lạc Lạc rồi nhưng lại không thấy Diệp Phi.

Mộ Lạc Lạc đẩy chiếc xe lăn của Thiên Tịnh đi tới, “Nhiếp Hạo, là anh tôi bảo anh tới đón chúng tôi à? Mở cửa xe rồi bế Thiên Tịnh lên xe đi.”

Cô ta ra lệnh cho Nhiếp Hạo.

Nhiếp Hạo cong khóe môi, “Xin lỗi, tổng giám đốc bảo rôi đến đón phu nhân, không phải đón cô và Thiên Tịnh.”

Mộ Lạc Lạc và Thiên Tịnh mất vài giây mới hiểu rõ, phu nhân mà Nhiếp Hạo nói là Diệp Phi, quả thực là chọc tức bọn họ, Diệp Phi có tư cách gì mà làm phu nhân chứ?

“Nhiếp Hạo, mẹ chúng tôi vẫn chưa thừa nhận Diệp Phi là con dâu của bà ấy! Anh nịnh sai người rồi!” Mộ Lạc Lạc châm chọc.

“Tôi nhìn thấy tài xế ở căn nhà cũ của Mộ gia lái xe tới rồi, mời tiểu thư!” Nhiếp Hạo làm động tác đưa tay ra mời, anh có thể nói là do boss lớn của anh bảo anh gọi Diệp Phi là phu nhân được không?

Mộ Lạc Lạc liếc xéo Nhiếp Hạo một cái, đẩy Thiên Tịnh ngồi lên xe của nhà cũ Mộ gia, đương nhiên chiếc xe này không hào nhoáng bằng xe của Mộ Thương Nam, xe của Mộ Thương Nam là được đặt riêng, mấy chục triệu một chiếc, còn chiếc xe này chỉ vừa chục triệu thôi.

Nhiếp Hạo không nhìn lấy Thiên Tịnh và Mộ Lạc Lạc một cái, anh càng đợi càng sốt ruột, những người không sống trong trường học đa phần đều về hết rồi, chỉ không nhìn thấy Diệp Phi thôi!

Anh sải bước vào phòng học và ký túc xá trong trường để tìm Diệp Phi, chỉ sợ trường học lại làm thủ tục ở ký túc xá cho Diệp Phi, nhưng đi tìm một vòng đến bóng của Diệp Phi cũng không tìm ra.

Hiểu trưởng biết phu nhân của tổng giám đốc mất tích thì phát động cả trường đi tìm, còn lấy băng ghi hình trong trường ra điều tra, nhưng mà trong băng ghi hình chỉ có đoạn ghi hình Diệp Phi đi ra khỏi tòa nhà lúc tan học thôi, không có đoạn băng cô đi ra khỏi cổng trường, cũng có nghĩa là, Diệp Phi khẳng định chưa rời khỏi trường học!

Nhưng kì lạ là không thấy người đâu nữa!

Nhiếp Hạo chỉ đành báo cáo với Mộ Thương Nam, Diệp Phi mất tích rồi, Mộ Thương Nam lái xe thẳng đến trường học, đích thân tìm người!

-

Đầu Diệp ong ong, ý thức trong đầu cô rời rạc lúc có lúc không, muốn nắm cũng không nắm được, cô rất muốn mình mau tỉnh lại, nhưng mà giống như bị bóng đè vậy, càng muốn tỉnh lại càng không tỉnh được.

Trong đầu cô hiện lên rất nhiều chuyện lúc nhỏ, giống như đèn kéo quân vậy.

Một cậu trai còn đẹp hơn cả con gái đi đến trước mặt cô, vênh mặt nói, “Diệp Phi, cô chính là Diệp Phi à? Thật xấu xí! Còn không xứng làm người hầu của tôi nữa!”

Cô gái nhỏ bé nhìn chăm chăm vào cậu trai đột nhiên xuất hiện trước mặt mình với gương mặt xem thường, “Ai thèm làm người hầu của cậu? Cút!”

Cô bướng bỉnh đá vào ống quần tay thẳng tắp của cậu, khiến chiếc quần sạch sẽ của cậu dính một vết đen xì.

Ngũ quan trên gương mặt cậu trai đột nhiên nhăn lại, “Diệp Phi, tôi phải về nước rồi, món nợ này tôi sẽ tính với cậu!”

“Ha ha,”Diệp Phi khinh thường cậu con trai cao hơn cô cả cái đầu, họ đều là cô nhi ở lại trong trường học, đều là những đứa trẻ mà bố mẹ không cần, cô không tin cậu ta có thể về nước.

Nhưng mà cậu con trai này thật sự đi rồi, ngồi máy bay trực thăng về nước, cô nhớ lúc cậu ta sắp đi còn dùng ánh mắt hung hăng nhìn cô lần cuối.

“Diệp Phi, cậu chính là Diệp Phi?”

Giọng nói của người thanh niên xuất hiện bên cạnh cô như giấc mơ, chỉ là âm thanh của anh không còn là giọng của cậu thanh niên nữa, mà là giọng của người đàn ông.

Diệp Phi chỉ cảm thấy loại thuốc mê này quá lợi hại, có thể khiến người trong giấc mơ của cô trưởng thành!

Cánh tay cô đột nhiên đau, giống như bị kim chích vào.

Đau đớn kích thích thần kinh của cô tỉnh dậy, cô mở to mắt, muốn xem xem rốt cuộc là chuyện gì, nhưng mà cô cố gắng hồi lâu, chỉ có thể nhìn thấy một hình bóng mờ ảo.

Cánh tay cô bị người khác đặt xuống, cô cũng theo đó mà chìm vào hôn mê.

Không biết lại ngủ trong bao lâu, cuối cùng cô cũng tỉnh dậy từ trạng thái mê man, cô mở to mắt thì nhìn thấy bản thân giống như đang ở trong một nhà kho.

Cô ngồi dậy, quan sát xung quanh, ở đây rất thấp, chỉ có thể treo một ngọn đèn, tiếng sóng biển vang lên khắp xung quanh cô, mặt đất còn lắc lư dữ dội.

Thuyền? Cô nhanh chóng hiểu ra một chuyện, bản thân mình đang bị nhốt trong kho hàng trên một chiếc thuyền!

Là người đàn ông kia đã bắt cô, sau đó vứt cô ở đây!

Tại sao người đàn ông đó muốn hại cô?

Cô chạy đến cửa kho hàng, cửa kho hàng đã bị khóa rồi.

Nếu như người đàn ông đó hại cô, thì giọng nói của người đàn ông khác mà cô nghe thấy là thế nào?

Không lẽ cô nảy sinh ảo giác?

Nhưng nếu là ảo giác, thì âm thanh đó cũng có phần rõ quá!

“Người đâu! Thả tôi ra! Mở cửa! Các người là ai, tại sao muốn hại tôi?” Diệp Phi đập tay vào cửa sắt gọi lớn.

Tiếp theo giọng nói của cô là tiếng bước chân của đàn ông truyền từ hành lang.

“Tỉnh nhanh như vậy sao?” Người đàn ông cười lạnh hỏi.

“Anh là ai? Tại sao muốn hại tôi?” Diệp Phi hỏi.

“Cũng có thể là cô quá đáng ghét? Diệp Phi, chúng ta chơi một trò chơi, xem xem ai thắng.” Giọng nói của người đàn ông vang lên châm chọc.

“Trò chơi gì?” Diệp Phi hỏi.

“Trò chơi xem xem cô và Mộ Thương Nam ai nhanh hơn! Cô chết nhanh hơn, hay Mộ Thương Nam tới nhanh hơn!” Người đàn ông nói.

“Anh nói gì?”Trong đầu Diệp Phi mờ mịt.

“Sắp ra biển rồi, ra tới biển thì nước sẽ tràn vào từ lỗ hổng bên dưới đáy thuyền, tôi đã tính qua lưu lượng và sức chịu lực của thuyền rồi, hai giờ sau thuyền mới chìm. Nếu như trong hai giờ đồng hồ, Mộ Thương Nam tìm được cô thì cô có thể được cứu, nếu như trong hai giờ mà anh ta không thể tới, cô sẽ chìm xuống biển sâu làm pho tượng rồi.” Âm thanh lạnh lùng của người đàn ông như đến từ địa ngục vậy.

Khóe môi Diệp Phi giật giật, trò chơi chết chóc!

Cô thật sự có chết cũng không nghĩ tới bản thân sẽ bị người ta chơi trò chơi chết chóc này, “Rốt cuộc anh là ai? Tại sao muốn hại tôi?”

“Nếu như cô có thể sống mà trở ra, tôi sẽ nói cô biết tôi là ai! Được rồi, trò chơi bắt đầu rồi, tiện thể nhắc nhở thân thiện một chút, bây giờ Mộ Thương Nam còn ở trong trường tìm cô đấy! Không biết anh ta mất bao lâu mới phát hiện cô vốn dĩ không ở trong trường nhỉ? Cô có thể đếm ngược rồi!” Người đàn ông cười lạnh rời khỏi, bước chân của anh ta càng lúc càng xa.

Diệp Phi giậm chân tức giận, cô lấy điện thoại ra nhìn một cái, phút chốc cảm thấy tuyệt vọng, điện thoại vốn dĩ không có sóng, mà Mộ Thương Nam lúc nào mới có thể phát hiện cô bị người khác bắt đi? Còn có thể đoán ra cô bị bắt đến chiếc thuyền trên biển nữa chứ?

Đây vốn dĩ là chuyện không thể nào!

Cô chỉ cảm thấy mạng sống của mình giống như đồng hồ cát, chảy xuống từng chút từng chút cho đến khi không còn gì…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...