Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cưỡng Bức Vợ Yêu

Chương 169

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp Phi nhìn người đàn ông yêu nghiệt từng bước tiến lại gần mình, cô tức tới muốn bể phổi!

Cô tát một bạt tay lên mặt anh, “Anh đi chết đi!”

“Muốn tôi chết? Dã tâm không nhỏ đấy. Đáng tiếc, cả đời cô cũng không làm được! Trang điểm cũng đẹp đấy! Tay nghề của thợ makeup tài quá. Cô như vậy mà có thể hóa thành dáng vẻ thần tiên, chắc sẽ bán rất được đây!” Anh nói một cách châm biếm.

“Chệt tiệt! Husky! Tôi giết chết anh!” Diệp Phi giơ chân đang mang guốc cao của mình đá vào đùi anh, có đá chết anh cô cũng không hả dạ!

Thế nào cũng không nghĩ tới, là do Husky sai người bắt cóc cô!

Một tay anh bắt lấy cổ chân của cô, tay kia giữ lấy cánh tay đang vung lên của cô, kiềm cô lại, “Đồ gặm nhấm, cô phải cảm ơn tôi, tôi bán cô cho hào môn, ít nhất cô có thể giống như cá chép hóa rồng.”

“Đồ khốn! Anh bán tôi, anh không phải là người!” Diệp Phi la lớn.

“Sai! Trước giờ tôi không buôn bán lỗ vốn, đều là người khác đặt hàng rồi tôi mới bắt người. Có người muốn cô, tôi cũng không ngờ tới. Cô đáng giá nhiều tiền như vậy, có biết có người ra giá bao nhiêu không?” Con ngươi màu tím của Mộ Ly lóe lên.

“Có người đặt tôi? Ai vậy?” Diệp Phi hỏi.

“Có người ra giá mười triệu, đây chỉ là giá khởi đầu thôi, giá thật sự phải đợi lúc bán đấu giá cô thì mới biết được!” Mộ Ly buông tay thả Diệp Phi ra.

Diệp Phi kinh ngạc, lại có người ra giá mười triệu để mua cô?

“Là ai, nói tôi biết!”Cô chất vấn anh.

“Tại sao tôi phải nói với cô? Hứ! Cô cũng chẳng cho tôi tiền. Ngoan ngoãn ở đây đi, đoán là người mua cô có lẽ là người giàu, tương lai cô có thể không lo cái ăn cái mặc rồi.” Mộ Ly nói rồi bước đến bàn trang điểm, cầm hũ dưỡng da của mình lên, mở nắp lấy một ít kem bên trong ra.

Diệp Phi bực tức, một tay đánh vào phía sau đầu của Mộ Ly, hận không thể đánh chết anh.

Đầu Mộ Ly vừa đập xuống thì mũi dúi vào lớp kem bên trong hũ dưỡng da ban đêm, khiến cả mũi dính đầy kem.

Anh ngước mắt nhìn gương mặt đầy kem trong gương, tức đến ngũ quan cũng biến dạng.

“Khỉ gió! Đồ gặm nhấm, cô biết kem của tôi đắt cỡ nào không?”

Lần này bị Diệp Phi làm lãng phí không ít!

Diệp Phi mới thèm quan tâm đồ trang điểm của Mộ Ly bao nhiêu tiền, cô sắp bị bán đi rồi!

Cô nhấc ghế lên ném về phía Mộ Ly, “Tôi chỉ quan tâm anh chết chưa, băm anh ra cho cá ăn!”

Mộ Ly né người tránh chiếc ghế mà Diệp Phi ném qua, nhảy một lên cái chiếc giường lớn hình vỏ sò, con ngươi màu tím châm chọc nhìn cô.

“Thật ngốc! Ghế của tôi là gỗ tinh khiết, cô nhấc lên không thấy mệt sao?”

Diệp Phi khá mệt, chỉ là ném một lần rồi cô không ném nổi lần thứ hai nữa.

Cô nhìn drap giường, đột nhiên giơ tay nắm lấy rồi kéo nó xuống.

Người đàn ông trên chiếc giường lớn vốn dĩ đứng không vững, ngay lập tức bị ngã úp xuống giường.

“Đồ gặm nhấm! Cô chọc giận tôi thì phải trả giá đó!” Mộ Ly nói lớn, ngã sóng soài trước mặt phụ nữ, trước giờ anh chưa từng bị mất mặt như vậy!

“Gía gì? Tôi sắp bị bán đi rồi, tôi còn quan tâm tới cái giá quỷ quái của anh nữa sao? Tôi nói cho anh biết, bây giờ tôi đáng giá mười triệu, anh làm hư tổn tôi chút nào thì anh đừng mơ bán được giá tốt!” Diệp Phi mắng.

Cô nghĩ thông suốt một chuyện, Mộ Ly dùng cô để kiếm tiền, cũng nói là, Mộ Ly sẽ không làm gì cô, nếu không cô chết rồi thì anh ta thu tiền ở đâu chứ?

Mộ Ly nhảy xuống giường, sắc mặt tức đến co giật, ngón tay chỉ vào cô mà không thể nói được chữ nào.

Diệp Phi cười mỉm vô hại, “Sao vậy? Rất tức giận sao? Tôi cứ thích nhìn nét mặt của anh khi bị tôi làm cho tức chết mà không thể làm được gì đấy!”

Cô vỗ vỗ mặt anh, ha ha, coi cô làm anh tức chết như thế nào!

Miệng Mộ Ly giật giật hồi lâu mới phát ra thành lời, “Dám đấu khẩu với tôi, cô nhớ kỹ cho tôi! Người đâu! Mang bữa tối lên!”

Anh dặn dò người làm.

Người hầu gái xếp thành hàng bưng từng dĩa thức ăn vào phòng rồi đặt lên bàn.

Toàn bộ đều là hải sản, tuyệt đối đều là những nguyên liệu tươi mới.

Ánh mắt tím của Mộ Ly lóe lên, “Nhìn thấy chưa, lẩu phô mai bơ của Thụy Sĩ đó, không có phần của cô đâu! Cô nhìn tôi ăn đi!”

Anh biết Diệp Phi đi một quãng đường rất dài tới đây, đã một ngày một đêm không ăn gì rồi, anh cố tình kích thích thần kinh của cô.

Anh dửng dưng đi ngang qua cô, bắt đầu ăn bữa ăn sang trọng của mình.

Diệp Phi nhìn người đàn ông đi ngang qua mình, bàn tay nhỏ đưa ra, nắm lấy một bên của chiếc khăn, lúc anh đi qua thì chiếc khăn bị giữ lại.

Cô nhìn phía sau trơn nhẵn của anh, suýt chút sặc cười, “Ha ha ha, Husky, anh thích ăn trong tình trạng lõa lồ à!”

Mộ Ly nhíu mày tức đến phát hỏa, khỉ gió, trước mặt anh ta là một hàng người hầu gái! Nha đầu đáng chết dám lột trần anh!

“Diệp...Phi!” Khóe môi anh phát ra từng chữ, thể hiện sự tức giận vô tận của anh, anh không gì là không thể, chỉ là nhiều lần bị Diệp Phi ức hiếp, bị Diệp Phi chơi ngay trước mặt cô.

Nhìn thấy đám người hầu đang ngắm “vật” nam tính của anh một cách mê đắm, tay anh cuộn thành nắm đấm, “Cút!”

Anh tuôn ra một chữ lạnh lùng, anh không phải là đồ vật mà người thì có thể nhìn được.

Đám người hầu vội vã chạy đi mất.

Mộ Ly quay người đi về phía Diệp Phi, “Không đợi được nên tháo khăn của tôi anh, muốn cho tôi làm sao?”

“Khỉ gió! Tháo khăn của anh thì muốn anh làm? Anh cướp tôi về thì muốn cưới tôi sao? Đều là người nặng hơn chục ký rồi, có thể trưởng thành một chút được không? Tôi là không ưa anh, thích lột trần anh để mọi người biết anh là đồ thụ nhỏ bé!” Diệp Phi nói oang oang.

“Tôi không phải thụ! Diệp Phi, cô muốn tôi chứng minh cho cô thấy khả năng của tôi sao?” Mộ Ly nói.

“Ha ha, không phải thụ thì cũng là công, tôi không hứng thú với năng lực của anh, nghe nói anh nam nữ đều ăn tất, khẩu vị thật tốt, cái gì cũng ăn được hết. Anh từ từ ăn, tôi về phòng nghỉ ngơi đây.” Diệp Phi nói oang oang, nhưng mà không đưa mắt nhìn lấy anh một cái, cô không thèm hứng thú với anh, còn sợ nhìn rồi bị đau mắt nữa!

“Cô nghĩ nếu không có tôi, cô có thể bước ra khỏi căn phòng này sai? Cô cứ ngoan ngoãn ở đây nhìn tôi ăn đi!” Mộ Ly bước về phía bàn ăn, cứ bắt đầu ăn lẩu với bộ dạng trần trụi như vậy.

Anh tự nhận bản thân là đàn ông mạnh mẽ, tuyệt đối không thua Mộ Thương Nam, lại bị cô gái nhỏ này coi thường, anh tuyệt đối phải để cô biết anh cường tráng tới cỡ nào.

Diệp Phi chớp chớp mắt, thật tình là hận cô không chết được, cô đã đói lắm rồi, anh còn cố ý ngồi ăn trước mặt cô.

Ăn thì ăn đi, cô đi về phía sofa ngồi xuống, vừa đói vừa mệt, cô ngồi xuống nghỉ một lát, sofa mềm mại giống như cái ôm bao bọc cô lại.

Mộ Ly gắp miếng tôm, bỏ vào nồi lẩu pho mát bơ, ăn ngon lành, ngước mắt lên thì lại thấy cô gái hỏ đã ngủ trên sofa rồi!

Anh sải bước tới chỗ cô, nhìn bộ dạng lúc cô ngủ, toàn thân anh nóng bừng, đặc biệt là đôi môi của cô, môi cô rất đẹp, mềm mại khiến người ta muốn hòa vào làn môi của cô.

Chỗ nào đó trên cơ thể của anh rục rịch ngóc đầu dậy, muốn chui vào miệng cô…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...