Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CỰU CUNG XUÂN

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta buông lòng yên tâm, chọn một buổi chiều gió mát trăng thanh đi gặp huynh ấy, nói với huynh ấy, ta đã yêu một Ám vệ.

Tam Hoàng huynh luôn cảm thấy thẹn với ta, mọi chuyện đều thỏa mãn ta, nhưng ta không cần vinh dự Trưởng công chúa, cũng không cần trang sức linh lung muôn vàn. Nguyện vọng của ta là: "Mong Hoàng thượng ân chuẩn cho thảo dân cùng Trưởng huynh về cố hương ở Giang Nam!"

Hoàng huynh đặt bút phê duyệt tấu chương xuống, tách một tiếng nhẹ nhàng, cung nhân xung quanh quỳ rạp trên đất, run rẩy không dám phát ra một tiếng động nhỏ.

"Đưa Trưởng công chúa trở về."

A Cửu có hơi thở con người hơn trước một chút, hắn sẽ cùng ta ngồi, để ta dùng áo hắn làm vải thêu hoa. Hắn còn học được cười. Hắn nói lúc đầu là Tam hoàng tử giữ hắn lại, đến khi tất cả sự việc kết thúc mới để hắn xuất hiện.

"A Cửu, ta muốn thêu một tấm bình phong."

"Được."

"Sẽ tốn thời gian rất lâu."

"Ta ở bên muội."

Ta thêu ba tháng, lúc gần xong, một đạo thánh chỉ ban xuống, Thiên tử chi muội (em gái Thiên tử) đột nhiên bệnh nặng, qua đời tại Cẩm Vân Cung.

Tam hoàng huynh đến gặp ta: "Mọi sự thuận buồm xuôi gió, tự bảo trọng bản thân!"

Ta hành lễ quân thần với huynh ấy: "Hoàng ân rộng lớn, không có gì để báo đáp, chỉ xin hiến một món quà, tỏ chút tâm ý!"

Là mười hai tấm bình phong, tranh sông núi vạn dặm sống động như thật, dãy núi trùng điệp, sông lớn cuồn cuộn.

Lúc thu dọn đồ đạc rời cung, ta tìm thấy một chiếc đèn lồng con thỏ cũ kỹ, chế tác tinh xảo, không phải thủ công ngoài cung, càng giống cung đăng trong cung. Ta đột nhiên nhớ ra Tiết Thượng Nguyên năm nào đó, Tam hoàng huynh gửi đồ cho ta, ta nói mai hãy xem, sau ngày mai thì quên mất, luôn để trong kho bám bụi.

Bây giờ cũng không dùng được nữa, ta lau sạch bụi trên đèn lồng, treo ngay ngắn bên cửa sổ.

Trước khi rời đi ta đến bái biệt Mẫu phi, bà bây giờ là Thái hậu rồi, mẹ con chúng ta đối diện nhau lại vô cùng xa lạ.

Những năm đó bà vì giữ gìn Tam hoàng huynh mà dốc hết tâm lực, không từ thủ đoạn, ngay cả nữ nhi cũng là công cụ trong tay. Chớp mắt, những gì bà muốn cuối cùng đã đạt được, mà ta cũng đã trưởng thành, giữa chúng ta cách một hố sâu.

Tay Mẫu phi cầm chén trà lên không uống, ngây ngẩn nghĩ gì đó rồi lại đặt xuống, cứ như vậy mấy lần, chúng ta thật sự trừ lời khách sáo ra thì không nói được lời nào khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-cung-xuan-mzar/chuong-14.html.]

Ngồi đến khi Mặt trời ngả về Tây, ta cáo từ.

Lúc ta bước qua cửa, Mẫu phi duyên dáng cao quý đứng dậy đuổi theo vài bước, trâm cài lắc lư trên đầu: "Dao Dao, xin lỗi con!"

Xin lỗi về cái gì đây? Là vì lúc nhỏ hết lần này đến lần khác lấy ta làm lá chắn cho Tam hoàng huynh? Lạnh lùng nhìn ta chịu vô số ám toán? Cố ý cho ta ăn thức ăn có độc, để nhờ đó trừ khử kẻ hạ độc Tam hoàng huynh? Hay là bỏ rơi ta ở Hành Cung, làm bàn đạp trên con đường của Tam hoàng huynh?

Không còn quan trọng nữa rồi.

Ngày mười tám tháng Hai, tiểu thư Lý gia của mẫu gia Thái hậu và ca ca rời kinh trở về Giang Nam.

Ta đứng ngoài biệt viện chờ Vũ Lâm Vệ mở cổng, Thái tử, không, bây giờ là Lý Mục Trạch. Huynh ấy ngồi trên xe lăn được đẩy ra, sắc mặt trắng bệch vì quanh năm không thấy ánh sáng, tiếp xúc với ánh nắng không quen dùng tay che mắt.

"Đại ca! Ta đến đón huynh rồi." Giang Nam là nơi Lý gia - nhà mẹ đẻ của sinh mẫu Tam hoàng tử tọa lạc. Để Phế Thái tử ở đây, đối với ta, đối với hoàng huynh, đối với Phế Thái tử, đều an toàn.

Mà Phế Thái tử hai chân đã gãy, cũng sẽ không còn uy h.i.ế.p nữa, thiên hạ không có Thiên tử què quặt. Đạo quân thần ở chung, mỗi người lùi một bước.

Chúng ta đi nửa tháng mới đến Giang Nam, lấy thân phận chi thứ Lý gia ở lại, Đại ca bị giam cầm gần hai năm, không quen với cuộc sống bên ngoài, hồi phục mấy tháng, huynh ấy lại trở lại vẻ tự do phong lưu đó.

Người lớn lên trong cung phải biết giả ngây, huynh ấy chưa từng hỏi ta làm sao ta có thể đưa huynh ấy đến Giang Nam, ta cũng chưa từng hỏi huynh ấy chuyện c.h.é.m đầu ở hành cung.

Con người ta, phải hồ đồ mới bớt phiền não.

"Có chiếc xe lăn này tốt lắm, ta không cần tốn sức tốn lực đi bộ." Đại ca vỗ xe lăn: "Tiểu muội, mau đến đẩy xe lăn, vi huynh hôm nay hẹn Lưu huynh bọn họ uống trà ở chợ hoa, không thể đến trễ!"

Ta đặt chiếc khăn gấm trên tay xuống, gọi A Cửu đang đứng ở cửa tiệm như thần giữ cửa.

Giang Nam đến Hè thì mở chợ hoa, thu hút tài tử phong lưu tề tựu uống rượu vui chơi, không biết là ngắm hoa hay ngắm người.

Đại ca đến Giang Nam liền nhanh chóng kết giao không ít bằng hữu, huynh ấy tài hoa vô song, tri kỷ khá nhiều. Dù sao đã từng là người sẽ ngồi lên vị trí đó.

Ta đưa Đại ca lên trà lâu, dặn dò Tiểu tư đi theo vài câu rồi cùng A Cửu trở về.

Ta vì muốn vui vẻ mà mở một cửa tiệm, vô sự thì bán thêu phẩm, nào ngờ đột nhiên trở nên phổ biến, lưu truyền thêu phẩm của tiểu thư Lý gia ngàn vàng khó cầu. Kỳ thực là ta không muốn thêu quá mệt, ngược lại khiến giá cả bị đẩy lên.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

A Cửu nghe ta nói một câu không muốn thêu, tự mình ôm kiếm chạy đến đứng ở cửa tiệm, mặt lạnh dọa không ít người bỏ đi.

Buổi tối ta đi đón Đại ca, người ở trà lâu đều đã đi hết, huynh ấy nhờ người mua một bó hoa trắng ở chợ hoa, hoa đặt trước bàn, huynh ấy uống rượu dưới ánh trăng, uống ba chén, cuối cùng rót ba chén xuống đất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CỰU CUNG XUÂN
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...