Dưới ánh trăng, Thái tử xõa tóc chân trần, chỉ khoác một chiếc áo choàng ngoài, uống rượu cùng ánh trăng, phóng khoáng cuồng dã.
Thái tử nếu không phải Thái tử, hẳn là Hoàng tử giàu có vô ưu vô lo, chèo thuyền cùng hồng nhan tri kỷ, du hồ cùng ba, năm bằng hữu, hứng chí làm thơ, chứ không phải bị giam trong thâm cung.
Ta và A Cửu xuất hiện trước mặt Thái tử dưới sự canh gác trùng trùng, Thái tử không hoảng hốt, rót rượu lại ngửa đầu uống cạn.
Huynh ấy vươn tay vỗ vào chỗ bên cạnh: "Ngồi đi, chỉ là tối nay không có bánh ngọt cho muội ăn rồi."
"Đại ca!"
Ta bước qua ngồi xuống, Thái tử liếc nhìn A Cửu phía sau ta, huynh ấy hỏi: "Là ngươi phải không?"
A Cửu chưa từng nói gì, lặng lẽ rút vào bóng tối, lúc đó ta không hiểu lời Thái tử.
"Tiểu Ngũ, muội không nên đến đây."
Ta cũng biết, nhưng ta muốn đến xem Thái tử có ổn không, Thái tử chuẩn bị đồ ăn vặt ngon cho ta vào buổi chiều, Thái tử sẽ mang đồ chơi từ ngoài cung về cho ta, Thái tử để ta ngồi trên vai huynh ấy thả diều, Thái tử cho phép ta gọi huynh ấy là Đại ca.
Huynh ấy là Đại ca của ta.
"Các huynh đệ trong cung đều đã trưởng thành, Tiềm Long tại Uyên (rồng tiềm ẩn dưới đáy vực), ta không thể đè nén được nữa, dưới nước dòng ngầm cuồn cuộn."
Sau này ta không thể ở dưới sự bảo vệ của Thái tử, phớt lờ sự thật huynh ấy là nhi tử của Hoàng hậu, ta là nữ nhi của Quý phi, chỉ xem như một đôi huynh muội bình thường trong Hoàng cung.
"Kỳ thực ta không muốn học tâm thuật Đế Vương này, chỉ muốn làm một người nhàn rỗi phú quý, cầu được một tri kỷ, đi khắp đại giang Nam Bắc, thưởng thức phong cảnh sơn hà, trải nghiệm phong tục tập quán các nơi, rồi mang về cho tiểu muội muội trong nhà vài món đồ chơi thú vị."
"Như vậy Mẫu hậu cũng không cần vào thâm cung, không cần trong tường đỏ này rồi dần dần oán hận trong tuyệt vọng."
Thái tử say rồi, giọng nói dịu dàng của huynh ấy có chút khàn khàn, nói với ta rất nhiều chuyện.
Chẳng hạn như từng có một nữ tử áo đỏ, nàng lớn lên ở Tây Bắc từ nhỏ, một thân áo đỏ oai phong hiên ngang, ngày cưỡi ngựa nhập kinh đã khiến cả Kinh thành kinh diễm.
Nàng gả cho một nam nhân, nàng yêu nam nhân đó, nàng là Đại tiểu thư của Dương Gia quân có ba mươi vạn người, nàng trở thành nữ nhân cao quý nhất thiên hạ.
Nàng sinh đứa con đầu lòng cho nam nhân đó, nam nhân hứa hẹn tương lai của hài tử này với nàng.
Sau này nữ tử trẻ trung xinh đẹp càng lúc càng nhiều, nhưng nàng quá kiêu ngạo, không chịu cúi đầu với ai, hai người dần dần xa cách, ân ái thời niên thiếu ngắn ngủi chưa kịp đến lúc sắc đẹp tàn phai đã phải mất đi vì phai nhạt tình yêu, còn có Dương Gia quân khiến nam nhân đó ngày càng e ngại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-cung-xuan-mzar/chuong-6.html.]
Thái tử còn nói về một hài tử, hài tử đó sinh ra trong sự cưng chiều của phụ mẫu, rồi chứng kiến phụ mẫu ly tâm từng chút một, hắn từ nhỏ không được phép yếu đuối, không được phép khóc, phải làm tất cả yêu cầu của phụ thân, giấu đi tất cả cảm xúc.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Tuổi hắn còn nhỏ đã một mình bước đi, hắn chỉ cần đi sai một bước thì người bên cạnh sẽ bị phụ thân trách phạt.
Sau này mẫu thân sinh cho hắn một muội muội, hắn ngạc nhiên vui mừng nhìn bé con trong tã lót, sau này sẽ có người chơi cùng hắn rồi, hắn sẽ chăm sóc tốt vật nhỏ này.
Ngày hôm sau tan học trở về, hắn thấy phòng bên hôm qua còn náo nhiệt đã trống rỗng, muội muội của hắn bị ôm đi giao cho tổ mẫu nuôi dưỡng.
Chiếc trống bỏi nhỏ đó bị đặt trong tủ rất lâu. Hắn thấy mẫu thân từng vui vẻ nồng nhiệt dần dần trở nên âm u cực đoan trong thâm cung lạnh lẽo này.
Hắn bị ràng buộc chặt chẽ.
"Tiểu Ngũ, mau về đi, đừng đến nơi này nữa, ngoan, trốn thật xa, đừng dính vào chút nào, kỳ thực Quý phi và Tam đệ rất tốt với muội."
Thái tử bảo ta đi, nhưng huynh ấy lại như không cam lòng, nói với ta: "Biểu đệ ta, tính tình nhút nhát hướng nội, chỉ vì “đệ ấy” là nữ nhân."
A Cửu ôm ta về, ta kéo tay áo hắn: "Chưa về vội, chúng ta đến nơi kia đi!"
A Cửu cùng ta ngồi trên nóc cung điện phế bỏ ở phía Tây Hoàng thành, gió buổi tối rất lớn, thổi chiếc áo choàng đen của A Cửu bay lượn.
Đây chính là nơi ta và A Cửu từng ngã xuống hồi nhỏ, sự thịnh nộ của Phụ hoàng khiến cung nhân không dám lại gần nơi này nữa, ngược lại trở thành nơi bí mật của ta và A Cửu.
Ngồi ở đây đã không nhìn thấy Cẩm Vân Cung nữa, ta kéo áo choàng của A Cửu bảo hắn ngồi xuống, hai chúng ta cạnh nhau im lặng, sự lạnh lùng của A Cửu khiến ta cảm thấy hai chúng ta là thằng ngốc ở nơi nào đến, nhưng điểm tốt là ta có thể nói với hắn bất cứ điều gì.
"A Cửu, người nhà họ Dương nuôi nữ nhi như nam nhi, đại khái là muốn nàng ta đi chiến trường Tây Bắc."
"Chuyện này xảy ra vào lúc Thái tử vâng chỉ xuất cung, quá trùng hợp, trùng hợp đến mức Thái tử và họ phải nhảy vào cái bẫy này."
"Nếu yêu cầu điều tra rõ trả lại sự trong sạch cho Dương tiểu công tử, thì giới tính của nàng bị bại lộ, nhà họ Dương phạm tội khi quân."
"Chuyện này, dĩ nhiên nhà họ Dương sẽ không tra."
Có thể làm được khéo léo như vậy, ta chỉ nghĩ đến phe phái Quý phi đang như Mặt trời ban trưa.
Ta kéo kéo tay áo A Cửu, mang theo tiếng nức nở: "A Cửu, sau này ngươi chỉ nghe lời ta thôi, có được không?"
Bên trong tay áo A Cửu thêu một đóa hoa lê, nhỏ nhắn trắng tinh, đầu ngón tay hắn run rẩy một chút: "Ừm."
--------------------------------------------------