Nào ngờ chú ấy xui rủi đập thẳng thái dương vào hòn đá nhọn, m.á.u chảy lênh láng, tắt thở ngay tại chỗ.
Một mạng người mất, mọi chuyện càng thêm nghiêm trọng.
Trương Mãn Chí cùng ông già độc thân hoảng hồn định bỏ chạy, nhưng bị Trương Hữu Tài ngăn lại.
Hắn bảo, đã dấn thân vào thì phải dứt khoát xóa sạch dấu vết, không thì cả bọn đều tiêu.
Cô giáo Lưu sợ quá mà ngất lịm đi.
Mưa trút xuống, áo quần cô ấy ướt đẫm, thân hình mờ mờ ảo ảo trong ánh đèn xe, lại khiến chúng nổi tà tâm.
Chúng chở cả Trương Hữu Lộ lẫn cô Lưu đến khe núi Mỏ Mỏ.
Trương Hữu Lộ bị buộc đá dìm xuống sông.
Còn cô giáo Lưu… bị chúng thay nhau làm nhục, cho đến c.h.ế.t.
Sau khi nhận ra sự khủng khiếp mình vừa gây ra, chúng mới hoảng loạn.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Vì vài vạn đồng mà đã thành ra g.i.ế.c hai mạng người, đúng là chẳng đáng.
Nhưng Hữu Tài lại vung thêm cho mỗi kẻ một vạn.
Chiếc xe ba bánh cũng bị lật xuống sông.
Hắn ta lại nói:
“Dù sao chỗ này cũng chẳng ai tìm ra, thần không hay quỷ không biết.”
Cả bọn gật gù, bàn tính rồi quyết định giữ kín miệng.
Nhưng bọn chúng đâu ngờ, chỉ mới về làng mấy ngày, lại liên tiếp có người c.h.ế.t.
Trước là ông già độc thân, sau đến Trương Hữu Tài!
Thế nên, chúng mới không ngồi yên nổi.
7
“Chắc chắn là quỷ dữ đòi mạng! Trương Hữu Lộ, cô giáo Lưu đã quay về rồi…”
Nói xong mấy câu ấy, Trương Mãn Chí còn lảm nhảm không dứt.
Ông ngoại tôi đã nổi giận tới tột cùng, vùng tay tát mạnh một cái:
“Làng này sao lại toàn mấy thứ súc sinh như các người! Các người không sợ tuyệt hậu à?”
“Mẹ nó! Chuyện này tôi giúp kiểu gì được!”
Ông ngoại vò thái dương, mặt đỏ bừng vì tức.
Trương Mãn Chí khụy xuống, không dám ngước đầu lên nhìn.
Trương Toàn Đức cũng run rẩy, run run rút trong túi ra một điếu thuốc, mót mót đưa cho ông ngoại tôi.
“Bát gia, chúng tôi vẫn là người sống, đã có tội thì để cảnh sát xử lý, còn con ma kia vô nhân tính lắm….”
“Mày còn mặt mũi mà nói nhân tính hả!”
Ông ngoại một tay phẩy phăng điếu thuốc, giận đến run người.
Tạ Hồng Quang tiến sát mấy bước đến gần tôi, lục túi lấy ra mớ kẹo nhét cho tôi, rồi lại rút t.h.u.ố.c châm lửa, hít một hơi dài rồi kéo mạnh tay tôi.
“Bát gia, chúng… chúng ta là bà con một nhà, chỉ có ông mới biết mấy nghề đó, ông không thể thấy c.h.ế.t không cứu chứ?”
Nói rồi hắn còn bóp má tôi: “Nhóc con, mày thấy sao?”
Tôi cảm thấy ngón tay hắn lạnh buốt, tôi vùng ra vội chạy nép vào sau lưng ông ngoại.
Mặt ông ngoại hạ xuống một chút, nhận điếu t.h.u.ố.c Trương Toàn Đức đưa.
Ông ngoại hít một hơi thật sâu, nhả làn khói dày khiến tôi không nhìn rõ mặt ông:
“Các người đã bị nó nhắm tới rồi. Tôi có thể vẽ bùa giữ mạng, có tác dụng hay không thì chờ tối nay… ”
“Lúc nãy chúng nó còn đứng ngoài cửa, giờ chắc đã đi rồi…”
Trương Mãn Chí sợ tới mức ngồi bẹp xuống đất, nước mũi nước mắt tuôn ra:
“Bát gia, cứu cứu chúng tôi, sau này chúng tôi thề sẽ không dám nữa…”
Tạ Hồng Quang từ sau lưng rút ra con d.a.o chặt thịt, trợn mắt nhìn ra cửa, còn gầm gừ:
“Có gan thì tiến vào đi, tao sống không sợ, còn sợ ma cái gì?”
“Đ**!” - Nói xong hắn đạp bật tung cửa.
Một cơn gió lạnh thốc vào nhà.
Rõ ràng là giữa mùa hè mà lạnh tới thấu xương.
Ông ngoại nổi đóa, mạch trên trán nổi lên, quát ầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dan-hon-doi-mang/chuong-3.html.]
“Đầu mày có bệnh hả? Bây giờ còn đi kích chúng nó, muốn c.h.ế.t nhanh hơn à?”
“Có tội thì phải trả, chúng nó không hại đến vợ con đã là còn nhẹ tay rồi!”
Trương Toàn Đức vội túm lấy Tạ Hồng Quang:
“Đừng… đừng to tiếng nữa!”
Trương Mãn Chí kinh hãi nhìn ra ngoài, co người nép vào sau lưng ông ngoại.
Ông ngoại trèo lên bàn, lên cả xà nhà, lấy xuống một cây bút rồi lục tủ tìm ra hũ chu sa và mấy tờ giấy.
Rồi ông giật lấy con d.a.o chặt thịt của Tạ Hồng Quang, nhanh tay rạch ngón tay Trương Mãn Chí, vắt m.á.u nhỏ vào chu sa, nhúng bút vẽ những họa tiết mà tôi nhìn không hiểu.
Chẳng bao lâu, cả ba người đều có một lá phù vàng vẽ bằng máu.
Mỗi người được hai cái tam giác vàng, một cái to một cái nhỏ.
Cuối cùng ông ngoại nói: “Cái to thì treo trước cửa nhà, cái nhỏ mang theo mình, trước giờ Tý mà có ai gõ cửa thì đừng trả lời, đừng mở. Giờ thì về nhà đi!”
Bầu trời đã tối đen đặc, mù mịt tới mức không thấy tay chân.
Trước khi đi, Trương Mãn Chí run run nói:
“Còn trong làng có thằng Trương câm nữa, nó… nó cũng dính vào, tôi… tôi chưa tìm thấy nó.”
Ông ngoại tức giận đá bay hắn ra, quát:
“Cậu là đồ ngu à? Sao không nói ngay từ đầu!
Chúng đi rồi, tới lượt từng người bị dọn dẹp.
G.i.ế.c càng nhiều, quỷ càng điên cuồng!
8
Ông ngoại châm ba nén nhang trước ngõ rồi vội vã dẫn họ ra đi.
Trước khi đi ông ngoại còn quay lại quát to:
“Ai tới thì tuyệt đối đừng mở cửa!”
Tôi định chạy theo nhưng bị ông ngoại xua về, đành ở lại một mình trong nhà.
Không biết bao lâu sau, ngoài cửa có tiếng cú mèo kêu vang.
Nhìn lên khung cửa sổ gỗ, tôi thấy đôi mắt vàng có con ngươi dọc, là một con mèo đen.
Nó dựng lông, gầm gừ ra cửa như muốn xé toang không khí, cho đến khi ông ngoại về thì mới biến mất.
Ông ngoại về, kéo một chiếc ghế tre kê ở cửa rồi ngồi đó hút thuốc, không cho tôi ra ngoài.
Tôi chỉ thấy nửa khuôn mặt ông ngoại, ông mày nhíu chặt, trông rất mệt mỏi.
Có lẽ vì lo lắng, tôi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi ngay ở phòng khách.
Khi mặt trời lên, ông ngoại vẫn ngồi trên ghế tre ấy, nét mặt đã rã rời.
Tôi ra ngoài một vòng mới biết Trương câm trong làng cũng đã c.h.ế.t rồi.
Đêm hôm qua, người ta tìm thấy xác hắn trong hố phân của nhà vệ sinh.
Trong làng có rất nhiều nhà nuôi lợn, chuồng lợn nằm sát nhà xí, phân người và phân lợn đổ vào một cái hố lớn để ủ làm phân hữu cơ.
Trương câm bị phát hiện nằm trong hố xí ấy.
Dân làng bảo, hắn c.h.ế.t t.h.ả.m còn hơn cả Trương Hữu Tài.
Nhiều nhà bắt đầu đóng gói đồ đạc, mang theo con cái lên thị trấn ở nhờ họ hàng, ai cũng nói là làng bị quỷ quấy phá, không dám ở lại nữa.
Ban ngày có nhiều xe cảnh sát đến, họ vừa tuyên truyền đừng mê tín vừa đi từng nhà hỏi han, điều tra.
Ông ngoại mặt rầu rĩ lại tiếp tục bị cảnh sát gọi đi.
Tôi bám theo ông ngoại đến ủy ban làng, nghe thấy cuộc nói chuyện của họ liên tục vang lên cái tên cô Lưu — Lưu Nhược Lan.
Tôi rất tò mò.
Tại sao ông ngoại không nói thẳng với cảnh sát, bắt ngay mấy tên ác độc kia?
Nếu làm thế, chẳng phải đã báo được thù của cô giáo Lưu và Trương Hữu Lộ rồi sao?
Trong làng sẽ không còn người c.h.ế.t nữa.
Nhưng ông ngoại không những im lặng, còn bắt tôi phải tuyệt đối giữ miệng.
9
Trong lòng tôi thật ra không muốn chút nào, bởi cô Lưu là người quá tốt.
Không chỉ tận tình chăm lo chuyện học hành cho lũ trẻ miền núi, mà cả sinh hoạt hằng ngày cô cũng quan tâm sát sao.
--------------------------------------------------