Nhà nào có chuyện gì, con cái ra sao, cô đều hỏi cho tường tận.
Một giáo viên như thế khác hẳn những người trước kia từng đến.
Từ đáy lòng, tôi rất quý cô.
Thế nên tôi giận ngầm, cảm thấy như ông ngoại đã trở nên xấu đi.
Cảnh sát thì vẫn chưa có đầu mối.
Chủ yếu là do những nạn nhân đã c.h.ế.t theo những cách quá kỳ dị, hung thủ hoàn toàn không để lại dấu vết.
Nếu nói là người làm thì sao chẳng có dấu tích gì?
Nếu bảo là thú dữ thì đến cả ch.ó nghiệp vụ cũng không phát hiện ra hơi thở.
Đám cảnh khuyển im lìm đến lạ, không hề sủa lấy một tiếng.
Trong khi mọi người còn đang đau đầu, thì Trương Toàn Đức, người sống ở lưng chừng núi, lại xảy ra chuyện.
Trong lúc ông ngoại đang bàn bạc với họ, thì nữ cảnh sát đi điều tra hốt hoảng chạy vào:
“Xảy… xảy ra chuyện rồi!”
Cả phòng như gắn lò xo, đồng loạt bật dậy:
“Lại có chuyện gì?”
“Nhà ở lưng chừng núi, có người c.h.ế.t!”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, mặt ông ngoại đã biến sắc, đứng phắt dậy lao ra ngoài, còn không quên dặn với:
“Đưa đứa nhỏ nhà tôi theo!”
Chú cảnh sát bế tôi, vừa chạy vừa nhận điện thoại:
“Alo! Đúng rồi, thôn Trương Gia lại có người c.h.ế.t!”
“Không phải vụ tối hôm qua, quái thật, ngay chiều nay… Chi tiết chưa rõ, tôi đang trên đường đến hiện trường… Chúng tôi sẽ lập chốt tại làng… Ừ, được!”
Giọng chú cảnh sát đầy căng thẳng, thở hồng hộc, ôm tôi chạy lên lưng chừng núi.
Ông ngoại đang ngồi trước cửa nhà đó. Thấy chúng tôi tới, ông vội ngăn lại, bế lấy tôi, rồi nói với cảnh sát:
“Là Trương Toàn Đức, chắc mới c.h.ế.t không lâu. Các cậu vào xem đi.”
“May mà người nhà anh ta đều lên thị trấn cả, chỉ còn mình anh ta ở nhà. Tôi đưa đứa nhỏ về trước, lát nữa quay lại.”
Nói xong, ông ngoại bế tôi về nhà.
Ông đặt tôi xuống, rồi ở bốn góc Đông – Nam – Tây – Bắc đều thắp ba nén nhang.
Sau đó quét sạch sẽ trong ngoài nhà.
Ông ngoại nhìn tôi nói:
“Ông phải ra ngoài. Con ngoan ngoãn ở nhà nhé! Cửa ông khóa bên ngoài rồi, ai đến cũng đừng trả lời, đừng lại gần cửa.”
“Nhớ chú ý con mèo đen ngoài cửa sổ. Nếu nó dựng lông thì chạy vào buồng tìm Tiểu Bạch.”
Trước khi đi, ông còn lấy ra một hộp kẹo cao su cuộn đưa cho tôi:
“Cầm lấy mà ăn, nhưng đừng ăn nhiều, không sau này rụng hết răng đấy.”
Tôi nhìn hộp kẹo cao su định đưa tay lấy.
Ông ngoại nhấc cái giỏ tre lên, khẽ vỗ tay tôi:
“Còn nữa! Đừng đụng vào mấy nén nhang trong nhà.”
Nói rồi ông xách giỏ rời đi.
Tôi biết trong giỏ là thứ gì, không phải Tiểu Bạch.
Khi ông ngoại ra đến cổng, ông vẫy vẫy tay về phía góc trái.
Tôi thấy một bóng trắng nhanh như chớp vụt qua.
Tôi ngủ trong nhà đến gần tối thì ông ngoại mới về.
Ông ngoại vào bếp nhóm lửa nấu cơm, mùi gạo thơm dậy lên làm bụng tôi réo ầm ĩ.
Tôi ngồi ở cửa chờ cơm, thì lại có hai cảnh sát đến.
Ông ngoại vừa nấu nướng trong bếp vừa trò chuyện với họ.
Chẳng bao lâu sau, ông bưng cơm cho tôi.
Tôi vừa ăn vừa lắng nghe bọn họ nói chuyện.
Anh cảnh sát cao lớn xoa đầu tôi, gượng gạo chào hỏi mấy câu.
Tôi không trả lời, khiến anh ta ngượng ngùng, đành đổi chủ đề:
“Chúng tôi cơ bản đã khoanh vùng được hung thủ, khả năng chính là Tạ Hồng Quang…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dan-hon-doi-mang/chuong-4.html.]
Tôi nghe mà thấy vô lý.
Tạ Hồng Quang sao có thể là hung thủ?
Quả nhiên, ông ngoại cũng đầy kinh ngạc:
“Sao lại là hắn?”
Người cảnh sát còn lại bổ sung:
“Ở hiện trường tìm thấy một con dao, dấu vân tay trùng khớp với Tạ Hồng Quang. Hơn nữa từ vết thương và cách ra tay đối với mấy nạn nhân trước đó, khả năng cũng do hắn g.i.ế.c. Chúng tôi muốn hỏi thêm về người này.”
Ông ngoại im lặng, chưa trả lời ngay.
Cảnh sát lại kiên nhẫn nói:
“Thật sự thì chúng tôi đang gặp phải áp lực rất lớn. Trong thôn liên tiếp có người c.h.ế.t, chúng tôi muốn phá án nhanh nên mới thường xuyên làm phiền ông. Dù sao, ông cũng hiểu người và hoàn cảnh ở vùng này hơn ai hết…”
Ông ngoại gật đầu tỏ ý thông cảm, nhưng cũng không rõ giữa Trương Toàn Đức và Tạ Hồng Quang có hiềm khích gì.
Ít nhất ngoài mặt chưa từng thấy, cũng chẳng nghe nói.
Nhân lúc ông ngoại tiễn họ ra cửa, tôi liếc qua bức ảnh họ để lại trên bàn.
Đó là cảnh tôi chưa từng thấy, vì khi cảnh sát bế tôi tới gần nhà ở lưng núi, ông ngoại đã lập tức bế tôi về.
Tôi nghiêng đầu nhìn, ngạc nhiên phát hiện đó là một con d.a.o nhuốm máu.
Lưỡi d.a.o sắc bén, sống lưng có răng cưa.
Con d.a.o này tôi có ấn tượng.
Trước đó, trong chính căn nhà này, Tạ Hồng Quang từng cầm nó trên tay.
Hắn còn định dùng nó để dọa “ma quỷ”.
Họ lại vừa hay cùng nhau rời đi.
Chẳng lẽ Trương Toàn Đức thật sự bị Tạ Hồng Quang g.i.ế.c rồi sao?
Sau khi tiễn cảnh sát đi, ông ngoại vào gian trong gọi điện.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nghe như đang liên lạc với Trương Mãn Chí.
Tôi bưng bát lại gần, nghe thấy giọng ông:
“Mãn Chí, cậu tự cẩn thận đấy. Tạ Hồng Quang chắc là bị ma ám rồi, hắn g.i.ế.c Trương Toàn Đức rồi!”
“Nghe tôi này, tối nay đừng ra ngoài. Cảnh sát đã đóng chốt trong thôn, hắn chắc không dám tìm cậu đâu.”
“Giờ mới biết sợ à! Hồi đó gan các người to lắm mà…”
“Lá bùa nhớ để cẩn thận, tuyệt đối đừng để dính nước! Đợi trời sáng là ổn thôi…”
Tôi đoán Trương Mãn Chí chắc đang sợ c.h.ế.t khiếp.
Trong đám người làm ác giờ chỉ còn hắn và Tạ Hồng Quang.
Mà Tạ Hồng Quang cũng bặt vô âm tín, biết đâu đang rình đâu đó để hạ thủ.
…
Tạ Hồng Quang đúng là hung thủ, nhưng không đơn giản chỉ là bị “ma ám”!
May mà ban ngày tôi ngủ nhiều, nên ban đêm rất tỉnh táo, không thì e rằng cũng đã c.h.ế.t trong tay bọn họ rồi.
Ông ngoại từ gian trong đi ra, lại thắp ba nén hương cắm ở bậc đá trước cửa.
Ông bế tôi vào phòng, dặn tôi ngoan ngoãn ở trong nhà, buồn ngủ thì tự ngủ, tuyệt đối không ra ngoài, càng không được mở cửa, ai đến cũng không được lại gần cửa.
Nếu đến tối mai ông chưa về, phải đi tìm cảnh sát trong làng rồi theo họ rời khỏi thôn Trương Gia.
Nhìn ông khóa cửa vội vã ra đi, tôi hé cửa nhìn ra phòng khách.
Trên bàn đầy thức ăn chưa dọn, bốn phía đều đặt bát đũa sạch.
Tôi cảm giác đũa khẽ động, nhìn lại thì lại không có gì.
Ở một mình buồn quá, tôi lấy giấy vàng gấp máy bay chơi.
Vừa gấp xong một cái cho bay đi, tôi lại thấy con mèo đen nằm trên bậu cửa sổ.
Nó không kêu, chỉ lặng lẽ nằm chải lông đen, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi.
Gấp xong máy bay, tôi gấp ếch giấy.
Tôi đặt con ếch xuống đất rồi thổi nhẹ cho nó nhúc nhích.
Tôi mải mê như thế, chẳng để ý thời gian trôi cho tới khi con mèo đen trên cửa sổ lại kêu lên.
Nó quay lưng về phía tôi, dựng lông cong lưng gào gừ, như nhìn thấy thứ gì đó khủng khiếp lắm.
Tôi nhìn chằm chằm vào cửa sổ đen kịt mà không thấy sợ.
Vì trong nhà ông ngoại có Tiểu Bạch, mấy con thú bình thường không dám bén mảng tới.
--------------------------------------------------