"Ôi, tôi xin lỗi, phu nhân Mộc! Tôi thật vụng về!" Hạ An Nhiên thốt lên, giọng nói đầy vẻ hối lỗi giả tạo, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự đắc thắng khi thấy vết rượu loang lổ trên chiếc váy đắt tiền.
Cô ta cúi xuống, định dùng khăn giấy lau. Mục đích của An Nhiên là muốn tạo ra một cảnh tượng lúng túng, khiến Khuynh Dao mất mặt trước công chúng.
Khuynh Dao nhìn xuống vết rượu trên váy, sau đó chậm rãi ngước lên, ánh mắt cô không có một chút giận dữ nào, chỉ có sự lạnh lẽo và khinh miệt thuần túy.
Trước khi Khuynh Dao kịp lên tiếng, Tống Nghi đã bước lên một bước, chắn giữa Khuynh Dao và Hạ An Nhiên.
Tống Nghi nhìn thẳng vào Hạ An Nhiên, ánh mắt sắc lẹm và giọng nói vang lên đủ lớn để thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
"Cô Hạ An Nhiên, cô nên cẩn thận với hành động của mình. Cô có biết cô đang làm gì không?"
Hạ An Nhiên nhếch môi: "Tôi chỉ vô ý làm dơ váy của cô Mộc thôi. Tôi đã xin lỗi rồi."
Tống Nghi cười khẩy, nụ cười ấy chứa đựng sự khinh thường tột độ của giới truyền thông đối với một người mẫu kém danh tiếng.
"Thứ nhất," Tống Nghi chỉ vào chiếc váy của Khuynh Dao, "Chiếc váy này là thiết kế haute couture độc quyền của nhà Vivian, được đặt may riêng. Không phải món đồ có thể dễ dàng lau sạch bằng khăn giấy, cô Hạ."
Tống Nghi ngừng lại, ánh mắt cô chuyển sang dò xét chiếc nhẫn kim cương kiểu Marquise trên ngón áp út của Hạ An Nhiên.
"Thứ hai, tôi nghe nói cô tự xưng là người phụ nữ quan trọng của Thẩm Minh? Cô có biết người cô vừa làm dơ là ai không?"
Không đợi An Nhiên trả lời, Tống Nghi nhấn mạnh từng chữ, như búa bổ vào sự kiêu ngạo của cô ta:
"Cô ấy là Mộc Khuynh Dao – không chỉ là người thừa kế Tập đoàn Ngọc Bích, mà còn là một trong ba cổ đông sáng lập Công ty của Thẩm Minh. Thẩm Minh có được ngày hôm nay là nhờ vốn và mối quan hệ của cô ấy! Danh xưng 'vợ sắp cưới' mà cô ta đang tự xưng là do chính tay cô ấy tạo ra để tạo vỏ bọc hoàn hảo cho Thẩm Minh!"
Cả sảnh tiệc bỗng ồn ào lên vì những lời bàn tán. Mọi người bắt đầu xì xào về thân phận thực sự của Khuynh Dao và sự bất xứng của Hạ An Nhiên.
Hạ An Nhiên cứng họng, vẻ mặt từ kiêu ngạo chuyển sang tái mét. Cô ta không ngờ Mộc Khuynh Dao lại có một thân phận quyền lực đến vậy. Cô ta chỉ nghĩ Khuynh Dao là một nhà thiết kế giỏi và giàu có, chứ không phải là người sáng lập thực sự và là cổ đông lớn nhất của công ty!
Khuynh Dao bước lên một bước, dịu dàng gỡ tay Tống Nghi, nhìn thẳng vào mắt Hạ An Nhiên. Cô không cần phải nói một lời đe dọa. Sự hiện diện và thân phận của cô đã là cú vả mặt đau đớn nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dang-cap-tra-thu-cua-nu-than/chuong-4.html.]
"Cô Hạ," Khuynh Dao khẽ nói, giọng nói nhẹ như lông hồng nhưng lạnh lẽo như băng giá. "Nếu cô đã xin lỗi, hãy tránh xa một chút. Hôm nay là ngày quan trọng của Thẩm Minh. Đừng để một vết rượu nhỏ làm hỏng không khí."
Lời nói này, thay vì trách cứ, lại như một sự ban ơn của người chiến thắng, làm nổi bật sự thấp kém và sự vụng về của Hạ An Nhiên.
Ngọc Đinh Đang
Ngay sau đó, Viên San bước tới, tay cầm một tập hồ sơ, hướng thẳng vào Thẩm Minh.
Cả sảnh tiệc chìm trong sự hỗn loạn của tiếng xì xào và tiếng máy ảnh. Thẩm Minh, sau khi nghe Viên San công bố các điều khoản phạt gắt gao, đã hoàn toàn đ.á.n.h mất sự bình tĩnh. Hắn ta lao về phía Khuynh Dao, gương mặt méo mó vì giận dữ và sợ hãi.
"Khuynh Dao! Em đang làm gì vậy? Em bị điên rồi sao? Em không thể làm thế với anh! Công ty này là của chúng ta!"
Khuynh Dao nhìn hắn ta, đôi mắt cô không còn sự dịu dàng của những năm tháng cũ, chỉ còn sự lạnh lùng xa cách.
"Của chúng ta? Thẩm Minh, anh quên rồi sao? Anh chỉ là CEO điều hành. Người nắm giữ 60% cổ phần, người cấp vốn, và người đưa ra quyết định cuối cùng... luôn là tôi."
Thẩm Minh chưa kịp phản ứng, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ phía sau.
Lâm Duật bước tới, phía sau anh ta là hai người đàn ông mặc vest đen, đeo phù hiệu của Cơ quan Điều tra Kinh tế.
Lâm Duật đứng chắn trước mặt Khuynh Dao, đối diện trực tiếp với Thẩm Minh. Vẻ mặt anh ta hoàn toàn vô cảm, như đang nhìn một món đồ đã hỏng.
"Anh Thẩm Minh, chúc mừng anh đã hoàn thành vai diễn của mình," Lâm Duật lạnh lùng nói. "Theo Điều 4.5 của Hợp đồng Hợp tác Chiến lược mà anh đã ký với tôi, bất kỳ hành vi lạm dụng quỹ hoặc tiết lộ bí mật kinh doanh cho bên thứ ba đều sẽ kích hoạt điều khoản chuyển nhượng quyền sở hữu công nghệ và bồi thường toàn bộ giá trị dự án."
Thẩm Minh run rẩy: "Anh... anh nói gì? Tôi không làm gì cả!"
"Vậy sao?" Lâm Duật nhếch môi khinh bỉ. "Anh đã dùng một phần lớn vốn đầu tư bổ sung của Mộc Khuynh Dao để mua quà cáp xa xỉ cho Hạ An Nhiên, đồng thời tiết lộ mã nguồn lõi cho cô ta để đổi lấy 'tình cảm' của cô ta. Chúng tôi có bằng chứng sao kê ngân hàng, hóa đơn mua hàng, và bản ghi âm cuộc nói chuyện riêng tư của anh với Hạ An Nhiên. Viên San đã chuẩn bị hồ sơ pháp lý này rất kỹ lưỡng."
Lâm Duật gật đầu ra hiệu. Hai nhân viên điều tra bước lên.
"Ông Thẩm Minh, ông đã bị bắt giữ vì tội danh lừa đảo, biển thủ tài sản và vi phạm nghiêm trọng hợp đồng kinh tế. Mời ông đi theo chúng tôi."
--------------------------------------------------