Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đẳng cấp trả thù của nữ thần

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả hội trường bàng hoàng. Hạ An Nhiên sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống sàn. Cô ta cố gắng trốn vào đám đông, nhưng Tống Nghi đã chặn lại và mỉm cười khinh miệt.

Thẩm Minh bị còng tay. Sự tự mãn và kiêu ngạo của hắn ta đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại sự nhục nhã và tuyệt vọng. Hắn quay sang Khuynh Dao, cố gắng níu kéo hy vọng cuối cùng.

"Khuynh Dao! Em yêu! Xin em, xin em hãy giúp anh! Anh sai rồi! Anh chỉ nhất thời hồ đồ thôi! Anh xin lỗi! Anh không muốn bị mất hết! Anh không muốn đi tù!" Hắn ta gào lên, tiếng khóc nức nở t.h.ả.m hại.

Ngọc Đinh Đang

Đây là khoảnh khắc Mộc Khuynh Dao đã chờ đợi. Cô từ từ bước qua Lâm Duật, tiến thẳng đến trước mặt Thẩm Minh đang quỳ gối van xin, ánh mắt cô lạnh thấu xương.

Cô không cần phải gào thét hay đ.á.n.h đập. Sự bình tĩnh và quyền lực của cô đã đủ để nghiền nát tâm lý kẻ phản bội.

"Thẩm Minh," Khuynh Dao gọi tên hắn ta, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng chuông ngân nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân.

"Anh nói anh sai? Sai ở đâu?"

"Sai... sai vì đã lừa dối em! Sai vì đã cặp kè với cô ta!" Thẩm Minh run rẩy trả lời.

Khuynh Dao lắc đầu. "Không. Anh sai vì anh nghĩ anh có thể lừa được tôi."

Cô đưa tay lên, tháo chiếc nhẫn kim cương kiểu Marquise trên ngón áp út của mình. Chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn, giờ đây chỉ còn là một vật vô hồn.

"5 năm yêu nhau, tôi không tiếc cho anh bất kỳ điều gì. Tôi trao cho anh tình yêu, tiền bạc, mối quan hệ và sự tin tưởng tuyệt đối. Tôi cho anh cả sự nghiệp này."

Khuynh Dao nhướng mày, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt.

"Nhưng anh đã dùng tất cả những thứ đó để dạy tôi bài học về sự ngu ngốc của lòng tin. Anh đã biến tình yêu của tôi thành một trò đùa, và giờ anh sẽ phải trả giá cho bài học này."

Cô nhẹ nhàng ném chiếc nhẫn vào túi áo vest của Thẩm Minh đang bị còng tay.

"Anh sẽ mất tất cả, từ công ty, tài sản, danh dự, cho đến sự tự do. Cuộc đời anh từ giờ sẽ không còn liên quan gì đến tôi nữa. Tạm biệt, đồ rác rưởi."

Khuynh Dao quay lưng bước đi, không hề ngoái lại nhìn cái xác không hồn của Thẩm Minh đang bị kéo đi trong sự nhục nhã tột cùng. Cô đi qua Hạ An Nhiên đang khóc thét dưới sàn.

"Cô Hạ," Khuynh Dao chỉ nói một câu, "Chiếc nhẫn Marquise kia, cô nên giữ lại làm kỷ niệm về bài học hôm nay."

Ba tháng sau, vụ bê bối của Thẩm Minh vẫn là đề tài nóng hổi trên các phương tiện truyền thông. Nhờ sự hậu thuẫn của Tống Nghi, toàn bộ sự thật về hành vi lừa đảo, biển thủ và ngoại tình của hắn đã được phơi bày một cách chi tiết. Thẩm Minh đối mặt với án tù và hoàn toàn mất đi mọi thứ. Hạ An Nhiên, bị xã hội tẩy chay và giới truyền thông căm ghét, đã biến mất khỏi làng giải trí.

Công ty của Thẩm Minh được Mộc Khuynh Dao và Lâm Duật tiếp quản, tái cấu trúc thành Tập đoàn Ánh Dương (The Sun Corp.). Khuynh Dao trở thành Chủ tịch Hội đồng Quản trị, chứng minh năng lực phi thường của mình trong vai trò nhà lãnh đạo chứ không chỉ là nhà thiết kế.

Tại căn penthouse quen thuộc, Mộc Khuynh Dao ngồi ở ban công, ngắm nhìn thành phố lấp lánh dưới ánh chiều tà. Không còn là ly trà nguội vì chờ đợi, mà là ly rượu vang đỏ hảo hạng, tượng trưng cho sự tự do và chiến thắng của chính cô.

Viên San và Tống Nghi đến, mang theo một bó hoa hồng trắng muốt và một chai Champagne đắt tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dang-cap-tra-thu-cua-nu-than/chuong-5.html.]

"Chúc mừng, Chủ tịch Mộc," Viên San cười rạng rỡ, rót rượu cho cô. "Hồ sơ ly hôn đã hoàn tất. Pháp luật công nhận cậu là người chiến thắng tuyệt đối. Thẩm Minh sẽ không còn liên quan gì đến cuộc đời cậu nữa."

Tống Nghi nâng ly: "Và quan trọng hơn, giới thượng lưu hiện tại chỉ kính trọng một Mộc Khuynh Dao thông minh, sắt đá, chứ không còn là 'Phu nhân Thẩm Minh' nhu nhược ngày trước."

Khuynh Dao mỉm cười, ánh mắt cô trong trẻo và thanh thản. "Tôi chỉ làm điều tôi phải làm. Lòng tin của tôi là thứ đắt giá nhất, và tôi đã đòi lại nó bằng sự nghiệp của một kẻ phản bội."

Chuông cửa vang lên. Người bước vào không ai khác chính là Lâm Duật. Anh ta không ăn mặc quá trang trọng, nhưng khí chất vẫn áp đảo cả căn phòng. Anh ta mang theo một chiếc hộp gỗ mun được điêu khắc tinh xảo.

"Tôi đến để chúc mừng cô Mộc đã hoàn tất việc thanh trừng," Lâm Duật nói, ánh mắt anh ta chỉ hướng về Khuynh Dao. Anh ta đặt chiếc hộp xuống bàn.

"Đây là lời mời đặc biệt."

Khuynh Dao mở chiếc hộp. Bên trong là một tấm thiệp mời được viết tay trên giấy thủ công sang trọng: Triển Lãm Cá Nhân: Tác phẩm 'Tự Do'.

"Mộc Khuynh Dao," Lâm Duật nói, giọng anh ta trầm ấm và nghiêm túc. "Tôi đã nói tôi muốn xem màn kịch hạ màn. Tôi đã xem rồi. Giờ tôi muốn mời cô đến xem tác phẩm mà tôi đã dành nhiều năm ấp ủ, nó được thiết kế sau khi tôi nhận ra... có những thứ không thuộc về mình thì không nên cố chấp nắm giữ."

Lời nói của anh ta không chỉ ám chỉ đến Thẩm Minh, mà còn có chút ẩn ý về những đối đầu kinh doanh trước đây của chính anh ta.

Khuynh Dao đứng dậy, tiến lại gần Lâm Duật. Ánh mắt họ giao nhau, không còn là sự hợp tác kinh doanh lạnh lùng, mà là sự tôn trọng và thấu hiểu sâu sắc.

"Được. Tôi sẽ đến," cô chấp nhận.

Vài ngày sau, tại buổi triển lãm riêng tư của Lâm Duật.

Tác phẩm cuối cùng được trưng bày có tên là "Ánh Dương". Đó là một chiếc nhẫn được thiết kế vô cùng độc đáo, không phải theo kiểu dáng Marquise hào nhoáng mà là một viên kim cương cắt Radiant , bao quanh bởi những viên sapphire xanh đậm. Nó tượng trưng cho sự rực rỡ sau cơn bão, sự mạnh mẽ và kiên định.

Khuynh Dao nhìn chiếc nhẫn, cô nhận ra những nét vẽ của nó gần như trùng khớp với phong cách thiết kế của cô.

Lâm Duật đứng bên cạnh cô, giải thích: "Tôi tự tay làm nó. Không dùng tiền của người khác, không có sự lừa dối, không có sự ràng buộc hợp đồng. Chỉ là sự thành thật tuyệt đối."

Anh ta quay sang Khuynh Dao, ánh mắt chứa đựng sự chân thành hiếm thấy.

"Thẩm Minh là một sai lầm lớn. Nhưng em đã dũng cảm đối diện và chiến thắng. Mộc Khuynh Dao, em là người phụ nữ xứng đáng với mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này. Liệu em có muốn một khởi đầu mới không?"

Khuynh Dao mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như viên kim cương Radiant kia. Cô đã trải qua quá nhiều biến cố để vội vã đưa ra quyết định.

Cô không trực tiếp trả lời, thay vào đó, cô nâng ly rượu vang trên tay.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói quyết đoán và tự tin. "Tình cảm, cần sự kiên nhẫn. Nhưng sự nghiệp và tự do, cần được ưu tiên tuyệt đối. Anh có muốn cùng tôi bước tiếp trên con đường này không?"

Lâm Duật hiểu. Anh ta không cần một lời hứa, mà cần sự đồng hành từ một người phụ nữ ngang tầm. Anh ta mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và chân thật, cụng ly với cô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đẳng cấp trả thù của nữ thần
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...