Mẹ cô bé, cũng tức là nữ cảnh sát từng đi theo Ngô Ung, lập tức quay sang nhìn tôi, gương mặt đầy kinh ngạc, xúc động hỏi:
“Quan Nguyệt… đây mới là sự thật năm đó đúng không?”
Tôi sững người một chút, rồi phì cười:
“Chị nghĩ gì vậy? Tôi chỉ đang kể cốt truyện tiểu thuyết thôi mà.”
Gương mặt chị ấy — vốn đang sáng lên — dần dần tối lại. Cuối cùng chị ấy khẽ gật đầu, có phần thất vọng:
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
“Xin lỗi, chuyện năm đó thật sự khó mà quên được… Đội trưởng Ngô sau vụ đó đã suy sụp rất lâu. Anh ấy luôn cảm thấy mình đã thua em.”
Tôi nhìn chị ấy, cười nhạt:
“Các người… thật sự rất mong tôi là hung thủ à?”
Chị ấy lắc đầu, cười khẽ có chút tự giễu:
“Cũng không hẳn… chỉ là… chúng tôi luôn muốn tìm ra sự thật. Không muốn bỏ sót bất kỳ ai đáng bị trừng trị theo pháp luật.”
Tôi mỉm cười nhẹ:
“Tôi nghĩ, mục đích ban đầu của pháp luật chắc chỉ là để trừng trị cái ác, gìn giữ cái thiện, và cho người ta một cơ hội được sống tốt hơn. Pháp luật không nên là cỗ máy vô cảm — mà phải là nơi chứa đựng đạo nghĩa. Vì vậy, đôi khi… sự thật không còn quan trọng đến thế.”
“Chị ơi, hóa ra chị chính là thủ khoa cấp tỉnh năm đó, người từng đấu khẩu với đội trưởng Ngô đó ạ? Chị giỏi thật đấy!”
“Chị biết không, tới giờ trường em vẫn còn truyền tai nhau chuyện của chị — vừa truyền cảm hứng, lại đầy màu sắc huyền thoại luôn! Đặc biệt là vụ án năm ấy… màn đối đáp giữa chị và đội trưởng Ngô ấy… Chị tự biện hộ cho mình quá đỉnh!”
Con gái chị ấy líu ríu không ngừng, như vừa khám phá ra một kho báu.
Chị ấy chỉ biết bất lực mà yêu chiều nhìn con gái, rồi quay sang tôi khẽ nói lời xin lỗi.
Sau khi họ xuống ở ga tiếp theo, tôi tiếp tục mở máy, gõ tiếp phần còn dang dở trong cuốn tiểu thuyết của mình:
Nội dung tiếp theo của quyển tiểu thuyết là:
[Lượng Tư nói với Tuyết Tuệ:
“Nếu anh không trở thành một kẻ xấu, thì mọi thứ sẽ không hợp lý. Điều này… mãi mãi không được thay đổi. Tuyết Tuệ, nhất định em phải nhớ.”
Tuyết Tuệ ôm chặt lấy anh ta, vừa khóc vừa lắc đầu, nói không thể.
Lượng Tư cố gắng trấn an cô, bảo cô phải bình tĩnh, tuyệt đối không được hoảng loạn:
“Nghe kỹ này, chúng ta cần chuẩn bị hai câu chuyện.”
“Câu chuyện thứ nhất: anh là kẻ bắt nạt, còn người nhà em là những người t.ử tế yêu thương em. Vì cách nói đó là hợp lý nhất, có thể bảo vệ em tối đa, khiến cảnh sát không để ý đến chuyện em từng sảy thai, và bỏ qua cả việc em từng bị người thân chuốc thuốc, cưỡng h.i.ế.p em — từ đó che giấu được động cơ g.i.ế.c người của em.”
“Một khi không có lý do để g.i.ế.c người, thì rất khó bị nghi ngờ. Nếu gặp cảnh sát dễ bỏ qua, thì câu chuyện thứ nhất sẽ là cái kết — đó là tình huống lý tưởng nhất.”
“Còn nếu gặp phải người khó đối phó, em phải nhớ kỹ: Dù hắn dựng nên câu chuyện như thế nào, em cũng phải diễn cho thật giống — phải khóc, phải hoảng loạn, phải sụp đổ tinh thần. Để hắn thấy thỏa mãn. Để hắn đ.á.n.h giá thấp em. Nếu hắn bắt đầu lộ ra vẻ đắc ý, thì coi như em đã thành công một nửa.”
“Với câu chuyện hắn đưa ra, em chỉ cần làm ba việc: Công nhận một phần, bổ sung một phần, phủ nhận một phần.”
“Công nhận những chi tiết không quan trọng. Phủ nhận những điểm liên quan đến tội danh thật sự. Còn phần em bổ sung — nhất định phải trái luân thường, gây sốc, nhưng đồng thời khiến người ta phải thương cảm.”
“Em hãy đem toàn bộ mười chín năm cuộc đời mình — ít nhất là ba năm gần nhất — kể thành một câu chuyện mà chưa ai từng nghe, một vụ g.i.ế.c người vượt khỏi khuôn mẫu, đứng bên ranh giới luật pháp.”
“Một dạng g.i.ế.c người thứ ba. Chỉ khi em dám thừa nhận sự đen tối, xấu xí và ích kỷ của bản thân, thì khi em phủ nhận phần nghiêm trọng nhất, người ta mới thấy hợp lý, mới không phản cảm.”
Tuyết Tuệ vừa khóc vừa nói: “Em… em không làm được…”
Lượng Tư tát cô một cái, quát lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dang-muu-sat-thu-ba/chuong-6.html.]
“Dũng cảm lên, Tuyết Tuệ! Em thông minh như vậy, cố gắng như vậy, từ dưới đáy xã hội bò lên, cả người đầy máu, không ai được phép cản đường em! Em làm được, em nhất định làm được! Tin vào chính mình!”
“Bây giờ nói theo anh: Em không g.i.ế.c người! Em không phải tội phạm!”
Tuyết Tuệ vừa khóc vừa lập lại:
“Em không g.i.ế.c người… em không phải tội phạm…”
“To hơn!” Lượng Tư quát.
Tuyết Tuệ hét lên trong tiếng nấc:
“Em không g.i.ế.c người! Em không phải tội phạm!”
Lượng Tư nắm lấy vai cô:
“Nhớ kỹ… nói dối thì trước tiên chính mình phải tin đã. Chỉ khi em tin, em mới lừa được người khác.”
Tuyết Tuệ nhào vào lòng anh ta, khóc đến run cả người.
Lượng Tư ôm lấy cô, quyến luyến vuốt mái tóc, rồi bất ngờ đẩy cô ra.
Anh ta cầm tách trà trên bàn, uống cạn một hơi, sau đó rút d.a.o đ.â.m thẳng vào bụng Tuyết Tuệ.
“Vị trí này không c.h.ế.t được. Đừng rút d.a.o ra. Đợi cảnh sát đến, để họ rút giúp em. Hy vọng nhát d.a.o này sẽ giữ em ở câu chuyện thứ nhất.”
Anh ta khẽ lùi lại, thì thầm:
“Anh đi đây, Tuyết Tuệ… Tuyết Tuệ của anh… Anh thật sự rất vui vì có thể giúp em…”
“Anh uống cái gì vậy? Lượng Tư! Anh làm gì vậy?”
Tuyết Tuệ loạng choạng nhào tới đỡ anh ta, lại bị anh ta đẩy ra lần nữa.
“Khối u tuyến yên của anh đã di căn rồi, anh chẳng sống được bao lâu nữa. Anh không muốn hóa trị, không muốn ngày ngày nằm đó rụng hết tóc, biến thành một cái xác sống mất hết tôn nghiêm.”
“C.h.ế.t như thế này… không đau đớn, mà còn có ý nghĩa. Anh rất mãn nguyện, rất vui. Anh bắt buộc phải c.h.ế.t, Tuyết Tuệ.”
“Nếu anh không c.h.ế.t… dù anh mắc bệnh nặng, với tính cách của bố anh, ông ấy sẽ liều mạng lo chạy tội cho anh. Khi đó, mọi chuyện sẽ đi theo một hướng không thể kiểm soát. Và như vậy… anh không thể bảo vệ em được nữa. Cô gái đáng thương mà anh yêu nhất. Tuyết Tuệ, em hãy sống cho tốt.”
Lượng Tư ngã xuống đất.
Đôi mắt mở to, nhìn lên trần nhà, ánh nhìn dần dần tản đi.
Tuyết Tuệ quỳ sụp bên cạnh, tiếng khóc tuyệt vọng vang lên trong căn phòng.
Máu từ vết thương ở bụng trào ra, thấm ướt chiếc áo mỏng mùa hè, chảy thành vệt dài xuống sàn.]
…
Gõ xong những dòng đó, tôi khép mắt lại, toàn thân như trống rỗng.
Hai hàng nước mắt lạnh lẽo lặng lẽ chảy xuống má.
Một tiếp viên đi ngang, cúi xuống nhẹ giọng hỏi:
“Chị ơi, chị thấy không khỏe à? Có cần tôi giúp gì không?”
Tôi lắc đầu:
“Không sao… chỉ là bất chợt thấy buồn quá.”
Hết.
--------------------------------------------------