Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

DANH SÁCH YÊU CẦU

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7

Bạn không bao giờ có thể đánh thức người đang giả vờ ngủ.

Mẹ chồng tôi rõ ràng biết con trai bà ta vô sinh, nhưng vẫn ngu ngốc đưa ra một quyết định sai lầm như vậy.

Tôi cứ thế ở lại, không nói gì về việc quay lại căn nhà nghỉ dưỡng.

Trong thời gian đó, tôi cố gắng hàn gắn lại tình cảm với con gái Triệu Đình, và cố gắng uốn nắn lại suy nghĩ của nó.

Tôi bắt đầu đưa con bé đi chơi.

Khi con bé ghé vào cửa hàng mỹ phẩm, tôi cùng thử màu với nó, và mua cho nó những gì nó thích.

Tôi dẫn nó đến cửa hàng điện thoại và máy tính, mua cho nó chiếc điện thoại và máy tính mà nó đã chọn ban đầu.

Con bé nói muốn đi du lịch, tôi đã lên kế hoạch kỹ lưỡng để đưa nó đi.

Nhưng đột nhiên con bé lại không muốn đi xa nữa, vì vậy tôi lái xe đưa nó đi vòng quanh các thành phố lân cận.

Buổi tối, tôi cố gắng trò chuyện với con bé.

Ban đầu, khi tâm trạng vui vẻ, con bé sẽ kể cho tôi nghe những chuyện thú vị ở trường.

Nhưng mỗi khi tôi cố gắng tâm sự sâu hơn, nó lại lấy điện thoại ra xem video và cắt ngang tôi.

Nỗ lực này kéo dài đến tối ngày cuối cùng.

Khi tôi hào hứng thảo luận với nó về địa điểm đi chơi ngày mai, con bé đột nhiên không kiên nhẫn nhíu mày: "Mẹ còn muốn đi đâu nữa?

"Mấy ngày qua thế là đủ rồi chứ? Có thời gian rảnh rỗi thế này, sao mẹ không đưa tiền cho con luôn đi!

"Với lại, con đi chơi với bố không phải tốt hơn sao? Mẹ không ở nhà, ai nấu cơm cho bà nội?"

Tôi sững sờ.

Trong lúc đó, con bé vẫn tiếp tục lẩm bẩm: "Dạo này mẹ cứ đi chơi thế này, chắc chẳng kiếm được tiền nữa đâu nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/danh-sach-yeu-cau/chuong-7.html.]

Ngay lập tức, như có một xô nước đá đổ lên đầu tôi.

Lạnh thấu xương.

Trong mắt họ, tôi chỉ là một công cụ kiếm tiền và sinh con.

Chỉ xứng đáng làm việc nhà, kiếm tiền cho họ tiêu xài, không xứng đáng có cuộc sống của riêng mình!

Lòng tôi lạnh đi.

Tôi lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Con bé nhìn tôi với mặt nạ dưỡng da trên mặt, không hài lòng: "Mẹ đang làm gì vậy?"

Tôi cười lạnh, mở cửa phòng khách sạn: "Hoặc là con thu dọn đồ đạc về nhà ngay bây giờ, hoặc là ngày mai con tự bỏ tiền ra tìm cách về nhà."

Sau đó, tôi kéo Triệu Đình vẫn còn mặc đồ ngủ vào xe và chở con bé về nhà.

Còn tôi, tôi đã dành cả tuần sau đó để đi dạo phố, tránh tất cả các giờ ăn.

Còn muốn tôi nấu ăn cho các người ư?

Mơ đi.

Sau đó, tôi quyết tâm, thuê luật sư và bắt đầu thu thập chứng cứ để chuẩn bị cho việc ly hôn.

Nhưng tôi không ngờ rằng, khi không có đồ ăn và tiền tiêu xài, họ lại trở nên liều lĩnh.

Chó cùng dứt dậu.

Ngày hôm đó, bố mẹ tôi gọi điện cho tôi: "Dung Dung, con bị chơi xỏ rồi!"

Tôi là một blogger ẩm thực, năng lực nghiệp vụ của tôi rất tốt, và ngay từ đầu tôi đã không có ý định chỉ để gia đình chồng hưởng lợi.

Trước đây, bố mẹ tôi mở một nhà hàng nhỏ trong thành phố.

Lúc đầu, việc kinh doanh không mấy suôn sẻ, nhưng sau đó, tôi đã tự mình nghiên cứu ra vài công thức nấu ăn ngon, trở thành những món ăn chủ lực của nhà hàng.

Kể từ đó, mỗi tháng, bố mẹ tôi có thêm thu nhập vài chục nghìn tệ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
DANH SÁCH YÊU CẦU
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...