Ta vội đỡ hai vị lão nhân dậy, khẽ ra hiệu cho họ.
Tạ Tùy nói, thiên hạ đã định, chàng muốn rời xa triều đường.
Vài ngày sau, lấy lý do đã mất con trai yêu quý, Tạ gia nhị lão đóng cửa dọn về phương Nam, rời khỏi kinh thành này.
Bệ hạ ban tiền tuất, gật đầu chuẩn tấu.
18
Đêm ấy sao trăng rực rỡ, một nam t.ử áo trắng giẫm trăng mà đến.
Khi đó Tiểu Thúy còn đang ngủ say trong phòng, ngáy như sấm.
Ta cố ý thay bộ y phục đẹp nhất, chấm môi son, tỉ mỉ trang điểm một phen.
Nam t.ử xông vào khuê phòng của ta, ngón trỏ thon dài nâng cằm ta lên, ánh mắt sắc sảo đầy trêu ghẹo, ngắm nghía:
“Đã sớm nghe nói Ôn tiểu thư xinh đẹp như hoa, quả nhiên danh bất hư truyền. Bổn thiếu gia muốn cướp nàng làm thê, theo ta phiêu bạt chân trời, có chịu không?”
Ta giả vờ thẹn thùng, muốn từ chối lại như mời gọi:
“Công t.ử, chuyện này… vạn lần không được.”
“Ta cứ muốn.”
Chàng thần sắc ngông nghênh, khóe môi mang theo nụ cười lêu lổng.
Một tay vòng ra sau ôm lấy eo nhỏ của ta, dẫn ta bước lên mái nhà.
Ta an ổn ngủ một giấc trong vòng tay chàng.
Mở mắt ra.
Thuyền nhẹ đã vượt qua muôn trùng núi.
Tiểu Thúy tỉnh dậy, trong phòng ánh đèn mờ tối.
Chăn nệm trên giường được gấp gọn gàng, bên cạnh đặt hai bộ y phục mới, trên bàn có một phong thư.
Tiểu Thúy thân mở:
Ta không muốn sống nữa.
Sau khi ta rời đi, ngươi hãy làm cho ta một ngôi mộ áo mũ, chôn cùng mộ áo mũ của Tạ Tùy nhé.
Hồi nhỏ ta nghe người già nói, hài cốt của người có tình chôn cùng nhau, kiếp sau có thể nối lại tiền duyên, lại làm phu thê. Mộ áo mũ chắc cũng được nhỉ!
Ngôi nhà đã sang tên cho ngươi, hai bộ y phục mới trên giường là may theo số đo của ngươi, bạc trong nhà giấu ở ngăn bí mật phía sau tranh chữ.
Trên bếp đang hầm gà, nhớ ăn lúc còn nóng.
Bao nhiêu năm nay đều là ngươi nấu cơm cho ta, lần này cũng để ngươi nếm thử tay nghề của ta.
Ký tên: Tiểu thư yêu ngươi.
Tiểu Thúy ôm thư khóc nức nở.
Khóc xong mới phát hiện mặt sau còn mấy dòng chữ:
Hê hê, ta chưa c.h.ế.t đâu, ta giả đấy.
Ngươi cứ làm tang lễ cho có hình thức, đợi sóng gió qua đi thì bán cái trạch viện nát của Giang gia đổi lấy tiền, ta và phu quân sẽ đến đón ngươi nhé!
Nhớ kỹ, đây là bí mật.
- Hoàn văn -
Phiên ngoại.
Nhà ta làm nghề buôn pháo hoa, tuy có tiền nhưng chỉ là tầng lớp thấp kém nhất trong xã hội, “thương”.
Phụ thân ta có chí tiến thủ, bỏ tiền mua cho mình một chức quan, ta nhờ phụ thân mà được quý, cũng thành thiên kim tiểu thư.
Năm ta cập kê, Tạ gia đã đến cầu thân.
Phụ thân phẫn nộ nói:
“Con gái ta vừa mới cập kê, các ngươi đã đến bàn hôn sự, chẳng phải quá đáng lắm sao!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/dao-hoa-bat-nhu-tac/11.html.]
Tạ gia cười làm lành, nhưng vẫn kiên trì không bỏ.
Cách một thời gian lại đến hỏi cưới một lần, lễ tết đều mang không ít quà đến nhà ta, vị Tạ công t.ử kia còn không tiếc nửa đêm trèo tường vào tìm ta nói chuyện trò chuyện.
May mà ta cũng rất thích chàng, không chỉ tuấn tú hiên ngang, mà lần nào cũng mang đồ ngon cho ta.
Năm mười bảy tuổi, trong phủ có một tên mã phu đến gặp ta:
“Tiểu thư, ta khổ đọc thi thư, cũng muốn thi lấy công danh, xin tiểu thư cho ta mượn ít lộ phí, nếu có thể đỗ đạt, nhất định không phụ đại ân đại đức của tiểu thư!”
Ta mềm lòng, thấy hắn chân thành tha thiết, cũng có chút muốn cho mượn tiền.
Nhưng Tạ Tùy đã sớm nhắc ta, đừng tùy tiện cho mượn tiền, nhất là phải cẩn thận mã phu trong phủ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta đương nhiên tin Tạ Tùy, một lời từ chối:
“Bổn tiểu thư không có tiền.”
Tạ Tùy biết chuyện, suy nghĩ kỹ rồi nói:
“Ta thấy hắn cũng không giống người có tư chất thi khoa cử, chi bằng theo ta ra chiến trường, ta sẽ trọng điểm bồi dưỡng hắn.”
Ta thầm nghĩ: không hổ là phu quân tương lai của ta, thật là người lương thiện.
Sau khi chúng ta thành thân, Tạ Tùy liền ra chiến trường.
Chàng đ.á.n.h đâu thắng đó, dụng binh như thần, mấy trận đều lấy ít thắng nhiều, đ.á.n.h đẹp vô cùng.
Ta vốn nghĩ phải cô phòng mấy năm, không ngờ Tạ Tùy nhanh ch.óng khải hoàn, được triều đình phong làm Nhị phẩm Phiêu Kỵ Đại tướng quân.
Hai nước ký kết hòa ước, từ đó đình chiến.
Ta không biết mã phu kia tên gì, chỉ nghe nói số hắn không tốt.
Thân thể gầy yếu, lại không chịu huấn luyện t.ử tế, hết lần này đến lần khác nóng lòng lập công, Tạ Tùy đành sắp xếp hắn làm tiên phong.
Hắn nào biết đ.á.n.h trận, vừa xông lên đã bị địch một kiếm đ.â.m c.h.ế.t.
Tạ Tùy thở dài: “Haiz, trách ta.”
Ta hôn nhẹ lên trán chàng, an ủi:
“Phu quân, chiến trường đao kiếm vô tình, chàng đừng mãi tự trách mình.”
Tạ Tùy bế ta ngồi lên đùi chàng, hai tay ôm sau eo dần dần không quy củ, ta bị chàng hôn đến chống đỡ không nổi, mắng chàng là “đồ đáng ghét”.
Sau đó chàng đè ta xuống giường, làm mấy chuyện còn đáng ghét hơn nữa.
Eo chàng rắn chắc hữu lực, phía sau có một vết bớt hình trái tim, ta thường nhân lúc không đúng thời điểm mà chọc vào vết bớt ấy chơi.
Kết quả đổi lại là bị chàng bắt nạt dữ dội.
Ta mấy lần bị bắt nạt đến khóc, môi cũng bị hôn sưng lên, phạt chàng ba ngày không được lên giường ta.
Tạ Tùy uất ức như một con ch.ó lớn.
Việc buôn pháo hoa trong nhà không làm nữa, phụ mẫu cải tổ kho pháo hoa thành Tế Thiện Đường.
Năm ta mang thai, Tạ Tùy trồng đầy sân đào, vì chàng nghe nói, làm phụ thân mà yêu hoa thì khả năng sinh con gái sẽ cao hơn.
Sau đó ta quả nhiên sinh được một cô con gái, tên là Tạ Linh Nhi.
Tạ Linh Nhi nghịch ngợm, mỗi khi xuân đến hoa đào nở, con bé lại chui xuống gốc đào lắc qua lắc lại những cành nhỏ.
Ta đi ngang qua, trên đầu rơi đầy cánh hoa hồng phấn, Tạ Tùy đứng bên cạnh vui sướng khi người gặp họa mà khen:
“Nương t.ử thật đẹp.”
Hoa đào rơi rụng, mọi thứ vẫn như xưa.
Tạ Linh Nhi lớn lên, lại dây dưa với con trai của Mạnh hầu gia hàng xóm là Mạnh Lan.
Nhưng đó lại là một câu chuyện khác.
- Hoàn văn -
--------------------------------------------------