Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÀO YÊU NHI

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Giọng Kinh Thành! Chuẩn giọng Kinh Thành! Đi, chúng ta lên kinh.”

Thế là, chúng ta thu dọn đồ đạc, lên đường vào kinh.

Lưu tiên sinh cũng vội vàng theo, nói là tiện thể vào kinh dự thi.

“Dù văn tài của ta chưa chắc đỗ, nhưng đời này đã đọc sách thì khoa cử nhất định phải đi một chuyến, không thì ôm hận cả đời.”

Cẩu cha trừng mắt nhìn kẻ ăn theo xe ngựa, rốt cuộc cũng không đuổi đi.

Dù sao hắn cũng là tú tài, trên đường có thể giúp được đôi phần.

04

Kinh thành phồn hoa, giá cả khiến những tiểu dân phương Nam như ta không dám tưởng tượng.

Vừa đặt chân tới kinh, bạc trong túi Cẩu cha đã cạn sạch.

Cuối cùng đành nhờ Lưu tiên sinh chép sách thuê để đổi lấy miếng ăn.

Lưu tiên sinh vào kinh thì đắc ý lắm:

“Xem đi, nếu không có ta, hai người các ngươi sao sống nổi?”

Cẩu cha liếc lão một cái, hôm sau liền bán luôn chiếc xe ngựa.

Lấy nửa số bạc, thuê một gian cửa tiệm nhỏ, bắt đầu bán món ăn đặc sản phương Nam: bánh bao da yến, mì gạch cua.

Cua gạch ấy là khi ngang qua Dương Trừng Hồ lấy được.

Ngâm với mỡ lợn thượng hạng, thơm đến mức không tả nổi.

Chỉ ba ngày, quán nhỏ đã tấp nập thực khách.

Lưu tiên sinh thấy Cẩu cha tiền vào như nước, tức đến mức bỏ cả việc chép sách, ngày ngày rúc ở hậu viện ôn tập.

Thỉnh thoảng có sĩ tử khác vào quán ăn, ngồi luận bàn văn chương, lão lại len lén ngồi trong góc nghe trộm.

Cẩu cha thấy việc buôn bán thuận lợi, liền dán một tờ giấy đỏ trước cửa.

Trên đó viết thông tin về mẹ ta.

Việc này vốn như mò kim đáy biển, nào ngờ lại nhanh chóng có manh mối.

Ngày thứ ba sau khi dán giấy, từ phủ tướng quốc đến một vị phu nhân.

Bà gọi một bát hoành thánh da yến, rồi đôi mắt ửng đỏ, cứ nhìn chằm chằm ta – kẻ đang bưng bê dọn dẹp.

“Giống… quá giống A Ân của ta…”

Ta cũng len lén quan sát bà.

Chỉ thoáng nhìn, liền sững sờ.

Bà và mẹ ta… giống nhau đến kinh ngạc!

Chỉ là bà rõ ràng lớn tuổi hơn, nhưng lại trẻ trung hơn nhiều.

Trong ký ức của ta, gương mặt mẹ luôn vàng vọt hốc hác.

Gầy gò như que củi, lưng bị việc nhà nặng nhọc đè còng xuống.

Quần áo chắp vá chẳng che nổi thân, váy áo tả tơi đến đau lòng.

Còn vị phu nhân trước mắt…

Y phục tinh xảo, chất liệu bóng mượt như mặt nước, ta chưa từng thấy bao giờ.

Trang điểm thanh nhã, khí chất cao quý không thể diễn tả.

Như thể bà thuộc về một thế giới khác, hoàn toàn xa xỉ, xa cách ta.

Dù giữa mi mắt ẩn hiện nét tiều tụy, u uất, bà vẫn như đóa mẫu đơn đang tàn phai – đẹp đến thê lương, khiến người ta không khỏi xót xa.

Nhìn thấy vẻ mặt ta, bà cũng thoáng ngẩn người.

Rồi vội vã bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt dịu dàng tràn đầy thương xót:

“Đứa trẻ ngoan, con bao nhiêu tuổi rồi?”

Ta nhẹ nhàng rút tay ra, tránh né ánh mắt bà:

“Cẩu cha nói, không được nói chuyện với người lạ.”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nói xong, ta cúi đầu tránh khỏi cái nhìn chan chứa hi vọng ấy, bưng khay bước vào hậu viện, đóng sầm cửa lại.

Trong ánh mắt khó hiểu của Cẩu cha, ta khóa trái cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-yeu-nhi/2.html.]

Đợi chắc chắn không ai theo tới, ta mới co mình vào góc tối, ôm chặt lấy bản thân.

Nhớ đến gương mặt giống mẹ đến đau lòng kia, nước mắt ta trào ra không ngăn nổi.

Mẹ, con gặp được ngoại tổ mẫu rồi.

Bà ấy thật sự đẹp đẽ như lời mẹ kể.

Ánh mắt nhìn con dịu dàng, ấm áp vô cùng.

Nhưng… con không thể nhận bà.

05

Mẹ từng nói với ta, ngoại công là đại thần đương triều.

Bà khi nhỏ sống trong nhung lụa, được người nâng niu như châu ngọc.

Nhưng năm mười ba tuổi, trong hội đèn lồng Nguyên Tiêu, bị bọn bắt cóc ra tay, bán đến một vùng núi xa xôi nơi phương Nam.

Bà từng trăm ngàn lần tìm cách trốn, nhưng lần nào cũng bị dân trong thôn bắt lại, đ.á.n.h cho sống dở c.h.ế.t dở.

Cuối cùng, bà không chạy nữa.

Chấp nhận số phận.

Quên đi thân phận từng có, nỗ lực trở thành một nông phụ “xứng đáng”.

Bởi dân trong thôn có đủ thủ đoạn khiến bà sống không bằng c.h.ế.t.

Bà nói, may mà sinh được ta.

Có ta bầu bạn, những ngày khổ cực cũng dường như có hy vọng.

Ta từng hỏi:

“Người hận cha đến vậy, sao còn yêu thương đứa con mang huyết thống của ông ta?”

Bà khẽ cười, dịu dàng chải tóc cho ta:

“Vì sinh con ra, thân thể ta đã hỏng, không còn sinh nở được nữa. Con là cứu tinh của ta.”

Khi ấy ta không hiểu, còn thấy bản thân làm hại mẹ.

Sau này, tận mắt chứng kiến những phụ nhân trong thôn bị chồng đem thế chấp đổi lương, sinh con như trâu bò, năm nào cũng phải đẻ một đứa.

Sinh con gái thì bị đ.á.n.h đập, có người bị đ.á.n.h đến c.h.ế.t.

Có người c.h.ế.t vì băng huyết khi sinh, ngay trên chiếc giường rách nát.

Mẹ mỗi lần nhìn thấy, đều quay đi, lặng lẽ rơi lệ:

“Sinh con chẳng khác nào bước qua Quỷ Môn Quan. Ở nơi không có cả lang y này, chín phần c.h.ế.t, một phần sống.”

Ta lại càng không hiểu:

“Nếu nữ tử quý giá như thế, sao họ còn ném những đứa bé gái vào tháp vứt trẻ?”

Mẹ nghe xong, ôm ta thật chặt, đôi mắt tràn đầy bi thương:

“Vì ngu muội!”

Mẹ nói, người trong kinh không như thế, vì họ giàu.

Dù trọng nam khinh nữ, cũng không vứt bỏ.

Con gái nhiều thêm, chỉ là thêm đôi đũa, sau này gả đi còn có thể kết nối nhân mạch.

Nhưng ở vùng nông thôn nghèo đói, vì sinh kế, con gái vừa ra đời đã bị bỏ.

Qua lời mẹ, ta biết bên ngoài có một thế giới khác, biết ngoại công là người mạnh mẽ đến nhường nào.

Ta lại hỏi:

“Ngoại công quyền thế như vậy, sao để mất con gái mà không tìm được?”

Mẹ lặng thinh.

Rất lâu sau, bà mới thở dài:

“Nhà giàu không bỏ con gái, nhưng lại coi trọng trinh tiết hơn cả mạng người. Một khi nữ nhi thất lạc, phần lớn coi như đã c.h.ế.t, không phí nhân lực, tiền bạc đi tìm.”

Ánh mắt bà dừng lại nơi những người phụ nữ tiều tụy trong thôn, rồi cụp xuống, mỏi mệt:

“Đào Yêu Nhi, mẹ đã vì con mà tính sẵn một đường lui. Nhưng con phải nhớ, đừng nhận người nhà ngoại.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÀO YÊU NHI
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...