“Một là ngoại tổ mẫu sẽ đau lòng, hai là hào môn thế gia không dung kẻ mang tỳ vết, con sẽ mất mạng.”
Hồi ức chấm dứt khi tiếng đập cửa gấp gáp vang lên ngoài phòng chứa củi.
“Đào Yêu Nhi! Ngoài kia bận tối mắt, sao con còn trốn trong này?”
“Con ra ngay!”
Ta vội lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe vẫn không giấu được, bưng mâm bước ra làm việc.
May mắn, phu nhân kia đã rời đi.
Nghe nói bà bị trưởng tử phủ tướng quốc cho người đỡ về.
Họ nói bà sớm mất con gái, mắc bệnh u uất.
Gặp đứa bé ngoan ngoãn liền nhận nhầm là con mình.
Sau khi phu nhân rời đi, Cẩu cha cũng nhận ra điều gì đó.
Tối hôm đó, hắn gỡ tờ giấy đỏ trước cửa xuống.
Ta lại bảo hắn gỡ quá sớm, chẳng khác nào “giấu đầu lòi đuôi”.
Lưu tiên sinh cũng cười nhạt:
“Chuyện ngoài ý muốn rồi phải không? Nhà như phủ tướng quốc, sĩ diện còn nặng hơn mạng người.”
Cẩu cha tức giận đá đổ mấy chiếc ghế:
“Ghê tởm! Khắp nơi đều ghê tởm! Cả cái thế đạo này ghê tởm đến tận xương tủy!”
Nhưng chẳng bao lâu sau, hắn lại lặng lẽ viết tờ giấy khác, dán ra ngoài.
Chỉ lần này, hắn sửa tuổi mẹ lớn hơn, năm mất tích cũng đổi sớm hơn:
“Mười sáu tuổi bị bắt trong dịp Đoan Ngọ.”
Ngày hôm sau, có người hỏi tới.
Hắn chỉ cười cười:
“Già rồi, trí nhớ lộn xộn.”
Trong quán, một quản gia trung niên chậm rãi đứng lên.
Khi đi ngang Cẩu cha, ông ta vỗ vai hắn, khẽ gật đầu:
“Ngươi là người thức thời. Nhưng rời khỏi kinh sớm đi, nơi này giữ mạng khó lắm.”
Nói rồi ung dung rời đi.
Chỉ còn Cẩu cha đứng đó, tức đến nghẹn lời.
Sau này ta nghe nói, người ấy là quản gia phủ tướng quốc – Lục Hành.
Người từng theo tướng quốc chinh chiến thảo nguyên, là kẻ mà dân du mục căm hận nhất – “quân sư Hắc Tâm”.
Hắc đến mức nào?
Năm đó quân lương cạn kiệt, tướng quốc hỏi mưu sĩ có kế sách gì.
Người khác câm lặng, chỉ có Lục Hành ung dung nói:
“Tướng quốc, phía trước có hai thôn, cộng hơn ba nghìn dân.”
Tướng quốc giận dữ quát:
“Đất này nghèo khó, dân còn chẳng đủ ăn, lấy đâu ra lương?”
Lục Hành vẫn cười:
“Không phải đã nói sao? Hơn ba nghìn dân…”
Cẩu cha nghe đến đây thì mờ mịt:
“Ý gì? Lục Hành không hiểu tiếng người à?”
Lưu tiên sinh bạt tai hắn một cái:
“Ý hắn là… ba nghìn dân chính là lương thảo.”
“Mẹ nó–!”
Cẩu cha sợ đến rợn tóc gáy.
Còn ta, chỉ lặng lẽ, vì câu chuyện ấy… mẹ từng kể với ta rồi.
Mẹ nói:
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Thế đạo này vốn điên cuồng. Chỉ có kẻ điên mới sống ung dung giữa cõi điên.”
Cẩu cha không biết, trận đại thắng năm ấy, thực chất hai thôn dân bị quân thảo nguyên tàn sát, không còn một ai sống sót.
06
Hôm ấy, kinh thành mưa lớn.
Quán vắng tanh, chẳng có mấy khách.
Ta và Cẩu cha ngồi dưới hiên, lặng lẽ nhìn mưa xối xả cuốn trôi bụi đất trên phố.
“Đào Yêu Nhi, hay… chúng ta quay về thôi?”
Những ngày qua, hắn cũng kiếm được không ít bạc.
Sốt gạch cua đã dùng hết.
Thứ ấy ở kinh thành hiếm có, Cẩu cha lại tham, bát mì sau cùng bán đến gần nửa lượng bạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-yeu-nhi/3.html.]
Ấy vậy mà vẫn có khách tìm đến.
Tiền về quê sớm đã đủ.
Bánh bao da yến thì chẳng hiếm ở kinh thành, bán cũng tàm tạm.
Từ khi hết sốt cua, khách đến quán giảm quá nửa.
“Không về!”
Ta ngước nhìn bầu trời đen kịt.
“Ra khỏi thành, ta sống c.h.ế.t chưa rõ, nhưng ông và tiên sinh chắc chắn không còn mạng.”
“Hả?”
Cẩu cha trừng mắt nhìn ta, trong mắt đầy kinh ngạc, nhưng không hề nghi ngờ.
Hắn thừa biết, luận mưu kế, hắn hoàn toàn không sánh được ta và Lưu tiên sinh.
“Ý ngươi là…”
Ta gật đầu:
“Nơi đây là chân thiên tử, mắt của hoàng thượng và các đại nhân đều dõi theo. Nhưng ra khỏi thành rồi, chưa chắc còn ai để ý.”
Cẩu cha nghe xong, mồ hôi lạnh túa ra đầy lưng.
“Còn Lục Hành…”
“Hắn chỉ đang hù dọa. Kẻ bình dân ít ai chịu nổi một lời dọa ấy. Ra khỏi kinh, đường xá đầy rẫy sơn tặc, đạo tặc. Ba chúng ta c.h.ế.t, cũng chỉ bị coi là xui xẻo gặp cướp g.i.ế.c người cướp của, mà chúng chạy thoát rồi không ai bắt được…”
Từ xưa đến nay, chuyện đó thiếu sao?
Lưu tiên sinh dựa lưng vào cột hiên, tuổi mới đôi mươi mà dáng điệu đã như ông già:
“Đợi thêm đi, đợi ta thi đỗ…”
“Chỉ ngươi?”
Cẩu cha hừ lạnh, liếc hắn khinh miệt:
“Ngươi mà thi đỗ, ta đi ăn phân”
Lưu tiên sinh đỏ bừng mặt, tay run lên chỉ vào Cẩu cha:
“Được! Nhớ lời ngươi đấy, bữa phân này, ngươi đừng hòng nuốt trôi!”
Hai người sắp sửa động thủ, ta chỉ nhếch môi cười nhạt nhìn trời:
“Ngày mai mua vài bộ y thư về, con phải đi thi nữ y, vào Thái Y Viện.”
“Ngươi?”
“Ngươi?”
Hai gã nam nhân, kẻ một bụng nham hiểm, kẻ nửa đời đọc sách, đồng loạt trừng mắt, vẻ mặt không tin nổi.
Ta đảo mắt:
“Chậc…”
Cẩu cha ho khan vài tiếng, dè dặt nói:
“Cách kỳ thi nữ y chỉ ba ngày, đừng liều mạng.”
“Ba ngày đủ!”
Người ta đồn, Tướng quốc qua một lượt là thuộc hết Luận Ngữ, ba ngày đọc thông Đại Học.
Ta ba ngày thuộc hết y kinh, khó lắm sao?
Thi nữ y, yêu cầu gia thế trong sạch, tuổi vừa tròn mười.
Ta theo Cẩu cha hai năm, nay đúng mười tuổi.
Còn gia thế…
Ta lặng lẽ nhìn về phía phủ Tướng quốc.
Bọn họ ở thành Bắc, ta ở thành Nam.
Dù mưa mù trời hay trời trong vạn dặm, ta cũng không nhìn thấy họ.
Vậy thì ta sẽ đổi cách.
Bắt họ phải nhìn thấy ta.
Bắt họ phải thừa nhận, họ từng đ.á.n.h mất một đứa con gái.
Còn mạng của ta ư…
Ta nhớ đến những nữ nhân tha hương bị vùi dập nơi thôn núi.
Nhớ đến vị đại thẩm bên cạnh, len lén đưa ta quả trứng, cầu xin ta mang con gái bà – Tam Nha – chôn trong tháp vứt trẻ.
Nhớ đến ngọn tháp ấy, bên trong chất đầy hài cốt, mùi tử khí nồng nặc xộc thẳng vào óc.
Mạng ta có thể mất.
Nhưng nếu mất, phải mất sao cho chấn động.
07
Kỳ thi nữ y diễn ra cùng ngày với khoa cử.
--------------------------------------------------