9.
Triệu An rời đi, Tiểu cô lại nhớ tới ta.
Ôn Như Ý giáng một bạt tai thật mạnh, móng tay sắc nhọn cào ra vết m.á.u trên mặt ta, "Đồ tiện nhân, đừng tưởng chuyện hôm nay cứ thế cho qua!"
Tổ mẫu mắt làm ngơ, không nói một lời.
Ta siết chặt ngón tay, sắc mặt vẫn bình thản. Thế đạo này, hai chữ ‘Hiếu Đạo’ như một ngọn núi đè chặt lên đầu ta. Ta không thể phản kháng, cũng không dám phản kháng.
"Cút ra ngoài, quỳ trước cửa sảnh đường (phòng khách lớn)! Khi nào ta cho ngươi đứng lên, chất nữ ngoan hãy đứng lên." Ôn Như Ý cười híp mắt, thản nhiên nói.
Ta quỳ ngoài cửa, tính toán những việc cần làm tiếp theo.
Trong viện, nha hoàn tiểu tử qua lại không ngừng, nhìn ta bằng ánh mắt quái dị. Ta cười khẩy một tiếng, xem ra người hầu mới mà Tổ mẫu thay vào vẫn chưa quen với cảnh tượng này.
Dù sao, chẳng có Đại tiểu thư nhà nào lại bị lăng nhục đến mức này trong nhà.
Trời đột nhiên tối sầm, gió lớn nổi lên, tuyết bay tán loạn. Bông tuyết lạnh buốt đ.á.n.h vào mặt, trời đất tiêu điều, lòng ta vô cùng bình tĩnh.
Một canh giờ sau, gió ngừng, tuyết tạnh.
Tiểu cô chậm rãi bước ra khỏi nhà, khoác trên mình áo choàng rực rỡ, đứng cao nhìn xuống ta, mặt lộ vẻ khinh thường: "Đừng tưởng ngươi làm Vương phi thì có thể lấn áp ta. Dù ta là Thế tử phi, thì Trân Châu mãi mãi là Trân Châu. Còn về phần Sa Thạch, si tâm vọng tưởng chỉ khiến người ta phát cười!"
Ta cúi đầu vâng dạ, thái độ thuận tòng: "Lời cô cô dạy phải lắm." Nhưng, e rằng Tiểu cô e rằng đã quên độ cứng của Sa Thạch đủ sức mài mòn cả Trân Châu.
10.
Thai nhi trong bụng Ôn Như Ý, theo tháng ngày lớn dần sẽ lộ bụng. Hôn sự của hai nhà không thể chần chừ nữa.
Vốn dĩ theo sắp xếp của Lễ Bộ, Tấn vương sẽ đại hôn vào tháng Ba. Đợi đến tháng Chín của mùa Thu, Thế tử Tấn vương mới đại hôn.
Người của Khâm Thiên Giám lại đoán ra, trước giữa năm chỉ có một ngày lành. Mùng sáu tháng Ba, thích hợp cưới gả.
Thế là sau những chuẩn bị gấp rút, dứt khoát quyết định hai cuộc đại hôn được an bài vào cùng một ngày. Thời gian chỉ cách nhau một khắc.
Nghe được tin này, ta suýt chút nữa cười thành tiếng. Mười sáu năm trước, ta và Tiểu cô cùng ngày sinh ra ở Ôn phủ. Tiểu cô sớm hơn ta một khắc. Bây giờ một khắc này lại ứng nghiệm ở đây.
Ngày đại hôn, ta sớm hơn Ôn Như Ý một khắc.
Ta cười rồi lại cười, mất hết hứng thú, quay đầu nhìn nhũ nương: "Nhũ nương, nếu năm đó ta sinh sớm hơn Tiểu cô một khắc, liệu ta có mẫu thân không?"
Tay nhũ nương đang thêu áo trắng run lên một cái, ánh mắt đầy vẻ đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dich-nu-thu-ngon/chuong-4.html.]
"Thôi thôi, ta không hỏi nữa, không chọc Người rơi lệ nữa!" Ta vội vàng dừng lời.
Ta nhìn qua cửa sổ về phía Bắc, hướng Tấn Vương Phủ. Ta tốn hết tâm cơ, trải qua trăm điều gian nan, cuối cùng cũng sắp đến ngày này rồi.
11.
Đêm Giao Thừa, Hoàng hậu nương nương gửi thiệp mời ta và Ôn Như Ý tham dự yến tiệc.
Trên xe ngựa, Tiểu cô vuốt ve cái bụng chưa lộ, mắt liếc xéo sang ta: "Có người, sinh ra đã là họa thai, khắc c.h.ế.t chính mẫu thân mình. Nhi tử à, con nhất định phải như nương, làm ngôi sao phúc lành, như vậy mới có vận mệnh tốt."
Tiểu cô hàm ý sâu xa, lời nói mang đầy gai nhọn. Ta mặt mày ngây thơ, cầu xin nàng ta chỉ dạy: "Cô cô, đến lúc đó hài tử sẽ gọi ta là Tổ mẫu phải không?"
Ôn Như Ý sắc mặt khó coi, đang chuẩn bị lời lẽ phẫn nộ thì xe ngựa dừng lại.
Hoàng hậu nương nương sai thị nữ chờ sẵn ở cổng cung dẫn chúng ta vào.
Tiểu cô vịn eo xuống xe ngựa, tư thái kiêu căng, ngạo mạn vô cùng.
Ta tâm phục khẩu phục khi nhìn thấy. Cái thai vừa tròn ba tháng bị nàng ta đi như sắp lâm bồn.
Thị nữ áo xanh ánh mắt thoáng qua một tia không vui, ôn tồn nói: "Ôn tiểu thư, có cần chuẩn bị một chiếc kiệu cho Ngài không?"
Tiểu cô đang định lên tiếng đồng ý, ta đã ngắt lời, "Không cần, cô cô thân thể khỏe mạnh, đa tạ ý tốt của cô nương!" Ta lễ phép đáp lời.
Ôn Như Ý lạnh lùng lườm ta một cái, châm biếm: "Đến lượt ngươi quyết định thay ta từ bao giờ? Hãy nhìn rõ thân phận của mình. Tự ý làm chủ, coi thường tôn ti!"
Cuối cùng Ôn Như Ý vẫn ngồi kiệu đến ngoài điện.
Tiểu cô đủ độc ác, nhưng lại quá ngu xuẩn. Ta thở dài một hơi, nhìn sắc mặt tối sầm của Hoàng hậu nương nương, sóng gió sắp nổi lên.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
"Thần nữ xin thỉnh an Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an!"
"Thần nữ xin thỉnh an chư vị nương nương, chư vị nương nương vạn phúc kim an!" Ta kéo kéo tay áo Ôn Như Ý, thỉnh an các vị nương nương đã an tọa.
Quý phi nương nương cười kiều diễm, khởi sự gây khó dễ trước: "Hai vị Ôn tiểu thư bước chân có vẻ chậm, xem ra là trên đường có chuyện gì quan trọng cản trở?"
Vị nương nương bên cạnh cười khẩy một tiếng, tiếp lời: "Chẳng phải sao? Ta nghe nói Ôn Đại tiểu thư thân thể nặng nề, không có kiệu thì không chịu đến."
Sắc mặt Tiểu cô lúc đỏ lúc trắng, đứng bất động ở đó. Ôn Như Ý hẳn nghĩ rằng thai nhi trong bụng là bia đỡ đạn, nhưng không ngờ nó lại có thể là bia ngắm.
Những năm gần đây, Thánh thượng ngày càng già yếu, nhưng dưới gối trống không, tâm tư dần trở nên đa nghi. Càng mê đắm học thuyết Hoàng Lão (Đạo giáo), cầu đan hỏi thuốc, mong muốn kéo dài tuổi thọ, thậm chí là trường sinh bất lão.
Mà trên triều đình, cánh chim của Tấn vương ngày càng phong phú, như Mặt Trời ban trưa. Các vị nương nương trong cung tự nhiên cũng không ưa thân quyến Tấn vương.
--------------------------------------------------