Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÍCH NỮ THƯ NGÔN

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi Bắc cảnh ổn định, Thẩm phu nhân và Trấn Bắc hầu trở về kinh yết kiến.

Trong điện, Thẩm phu nhân cất giọng cười lớn: "Thái hậu nương nương phong thái vẫn như xưa, y hệt năm đó!"

Gặp lại cố nhân, ta tặng nàng một món quà lớn, "Thế nào, tấm lòng này có vừa ý không?" Ta cười nói.

Ta phong Thẩm phu nhân làm Phụ Quốc Đại tướng quân, quan chức Chính nhị phẩm. Bách tính biên giới ai cũng biết công lao Thẩm phu nhân, nhưng vì thân là nữ tử, nên chưa được phong thưởng.

Thẩm phu nhân nhìn ta, ánh mắt kinh ngạc, rồi ngay lập tức trầm tĩnh tạ ơn: "Thần tạ ơn Thái hậu nương nương!"

Ta nhướng mày, nói đùa: "Năm đó Tướng quân có một câu nói không thỏa đáng. Ai gia không phải là hoa nở trong bùn lầy, hoa thì quá mềm yếu. Nói gai góc thì thích hợp hơn."

Ta và nàng nhìn nhau cười, bước ra ánh dương ngoài điện.

Thế đạo này, quyền lực trên tay nữ tử phần lớn đều là sự ban ơn từ kẽ tay nam nhân. Dưới hệ thống tông tộc, nữ giới trên đời bị hạn chế nghiêm ngặt trong khuôn khổ, không được thoát ra.

Nhưng ta nhất quyết không phục.

Ta nhất quyết tự mình vạch ra một con đường trong thế đạo này.

(Hoàn)

Dưới đây là một bộ truyện khác do nhà mình đã đăng lên MonkeyD ạ:

Tiểu Tương Tư

Tác giả: Chúc Hoan Hỷ

Nhà chuyển ngữ: Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Trước khi Hy Vũ Đế Thương Liệt băng hà, Người nói với ta: “Trẫm đã hạ một đạo thánh chỉ, Quý phi có bằng lòng theo Trẫm mà đi không?”

Lòng ta kinh hãi, thầm nghĩ xong đời rồi, Người đây là muốn ta tuẫn táng (chôn theo) a! Lại còn hỏi ta có bằng lòng hay không, đúng là g.i.ế.c người nhưng còn hủy hoại tinh thần!

Đại thù chưa báo, ta đương nhiên không bằng lòng, thật muốn gào thét một câu: “Thần thiếp làm không được!”

Nhưng trên thực tế, ta đang quỳ gối trước long tháp (giường Vua), cung kính khấu đầu: “Bệ hạ có chỉ, thần thiếp cẩn tuân Thánh mệnh!”

Có lẽ là cảm nhận được thành ý ta nguyện ý đi cùng Vua, Người nhìn ta cười: “Như vậy, Trẫm cũng coi như không hối tiếc rồi.”

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Ngày Người băng hà, ta tuân chỉ tuẫn táng. Nhưng khi mở mắt tỉnh lại, lại đang ở trên chiếc xe ngựa rời khỏi cung này.

1.

Ta tên là Ninh Tương Tư, là độc nữ của Trấn Viễn tướng quân Ninh Nghị đã qua đời.

Phụ thân ta và Hoàng đế đương kim Thương Liệt khi còn trẻ từng cùng nhau vào sinh ra tử.

Lúc đó phụ thân ta không phải Tướng quân, chỉ là một tiểu côn đồ thu bảo kê trên đường phố. Hoàng đế cũng chưa phải Hoàng đế, chỉ là một tông thân sa sút.

Sau này lão Hoàng đế đột ngột bạo bệnh qua đời, không kịp lập di chiếu, mấy vị Vương gia đều cảm thấy chỉ có mình mới có tư cách nhất để kế thừa Hoàng vị.

Thế là trong tình cảnh không ai phục ai này, mọi người chỉ có thể dùng vũ lực để nói chuyện.

Phụ thân ta và Thương Liệt bàn bạc, thu dọn hành lý, đến đầu quân dưới trướng Tề Vương - người có thực lực mạnh nhất lúc bấy giờ.

Hai người một văn một võ phối hợp rất ăn ý, thành công giúp đội quân tránh được vài lần ám toán của các phiên vương khác.

Do đó, mặc dù cả hai khi nhập ngũ đều là tân binh, nhưng lại được thăng chức nhanh hơn các binh tốt cùng thời.

Năm năm sau, nhờ chiến công lẫy lừng, cả hai đồng thời trở thành tướng lĩnh. Thương Liệt nhận tước vị Tướng quân, Phụ thân ta chịu thiệt vì không có học thức, trở thành Phó tướng của Thương Liệt.

Còn ta từ nữ hài ba tuổi lớn thành nha đầu tám tuổi, nhi tử của Thương Liệt là Thương Hạo cũng từ trẻ thơ ba tuổi lớn thành tiểu thiếu niên tám tuổi.

Chiến tranh đ.á.n.h đến cuối cùng, mấy vị Vương gia kẻ c.h.ế.t kẻ bại. Tề Vương một mạch cũng tuyệt tự (không còn con nối dõi) trong một trận thiên tai.

Ban đầu, nguyện vọng của hai nhà chúng ta là đợi sau khi Tề Vương xưng Đế có thể hưởng công lao từ kẻ theo rồng (tòng long chi công), nửa đời sau sẽ phú quý vô ưu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dich-nu-thu-ngon/chuong-8-hoan.html.]

Nay Tề Vương đã mất, trong tay chúng ta lại có binh quyền, đành miễn cưỡng tranh đoạt Đế vị vậy.

Thương Liệt dù là tông thân sa sút đã ra khỏi năm đời (họ hàng xa), nhưng dù sao cũng họ Thương, Người làm Hoàng đế xét về danh phận vẫn có thể nói xuôi được.

Hơn nữa, người đó đi một bước nhìn ba bước nghĩ năm bước, tâm tư rất thâm sâu, Người muốn mưu tính gì đó cho mình thì một chút cũng không hiếm lạ.

Cuộc tranh đoạt Hoàng vị kéo dài bảy năm này cuối cùng kết thúc với Thương Liệt đại thắng.

Thương Liệt đăng cơ xưng Đế, đổi niên hiệu thành “Can Bình”, mọi người cũng được phong tước theo công lao.

Phụ thân ta trở thành Uy Vũ tướng quân, lúc đó ta đã mười tuổi.

Khi ấy ta luôn nghĩ sau này lớn lên, sẽ gả cho tiểu tử Thương Hạo kia, dù sao ta và hắn cũng thanh mai trúc mã, biết rõ gốc rễ của nhau.

Không ngờ mười một năm sau ta lại gả cho phụ thân của Thương Hạo, trở thành phi tần của Thương Liệt.

Thương Hạo gặp ta còn phải gọi một tiếng “Mẫu phi”, thật sự là tạo hóa trêu ngươi.

Nhà chuyển ngữ: Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

2.

Phụ mẫu ta chỉ sinh một mình ta.

Nhưng hiện tại trong Phủ Tướng Quân còn có một đứa trẻ khác.

Hắn tên là Doãn Tiểu Bảo, năm nay bảy tuổi, nhỏ hơn ta ba tuổi.

Doãn Tiểu Bảo là hài tử được phụ thân ta cứu về từ biên cảnh.

Năm đó man tộc phương Bắc đến thôn hắn cướp bóc, hắn được phụ mẫu hắn giấu trong hầm đất nên mới thoát được một kiếp.

Khi quân sĩ an táng thôn dân bị hại thì phát hiện ra hắn, đang bị sốt cao hôn mê trong hầm đất.

Phụ thân ta dặn dò Quân y cứu chữa mới giữ được mạng sống, sau đó hắn liền đi theo phụ thân ta.

Phụ thân ta thấy hắn không còn thân nhân nào khác, liền dẫn hắn về.

Doãn Tiểu Bảo gầy gò nhỏ bé rụt rè nhút nhát, không thích nói chuyện, ta hỏi một câu hắn mới đáp một câu.

Mẫu thân ta tình mẫu tử tràn lan, đối xử với hắn còn tốt hơn đối với ta, ta có chút ghen tị nhỏ.

Quay đầu ta liền đi mách phụ thân ta, phụ thân ta rất cưng chiều ta.

Theo lý mà nói, thời gian ta và phụ thân ta ở chung cộng lại cũng không bao lâu, nhưng tình cảm hai ta rất tốt.

Sau khi Người học được chữ viết từ Thương Liệt trong quân doanh, hễ rảnh rỗi liền viết thư về nhà, còn gửi về rất nhiều đồ.

Sau khi ta học được chữ, cũng viết thư nhờ mẫu thân gửi cho Người.

Trước khi phụ thân ta phấn đấu học hành, cách gọi ta là “Bảo bối Đại khuê nữ của cha”, sau khi học chữ thì gọi ta là “Tiểu Tương Tư”.

Sở dĩ quấn quýt như vậy, nghe nói là vì có lần hành quân đi ngang qua nhà, pẫu thân ta làm bánh đậu đỏ cho Người ăn.

Người nghe người ta nói đậu đỏ là tương tư, Người ngại không tiện trực tiếp nói tương tư với mẫu thân ta, liền đặt cho ta cái tên là “Tiểu Tương Tư”.

Do “Đại Tương Tư” sinh ra chẳng phải gọi là “Tiểu Tương Tư” sao~? Dùng điều này để biểu đạt ý tứ uyển chuyển rằng Người đối với mẫu thân ta cũng rất tương tư.

Mấy năm trước tuy phụ mẫu ta xa cách nhiều hơn sum họp, nhưng tình cảm hai người không hề thay đổi, ân ái như thuở ban đầu.

Là hài tử duy nhất của họ, ta luôn là hài tử được cưng chiều độc nhất của phụ mẫu.

Sự xuất hiện của Doãn Tiểu Bảo, ngoại trừ lúc đầu khiến ta có chút bài xích nhỏ, sau này cảm thấy tuyệt vời vô cùng.

Bởi vì từ khi Thương Liệt làm Hoàng đế, tiểu tử Thương Hạo kia cùng mẫu thân và tổ mẫu hắn dọn vào Hoàng cung, ta liền không có bạn chơi nữa.

Tiểu Bảo liền trở thành tiểu tùy tùng của ta, ta nói Đông hắn không đi Tây, ta nói trêu mèo hắn không chọc chó, vô cùng nghe lời.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÍCH NỮ THƯ NGÔN
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...