Tống Cẩm Xuyên đang định phất tay áo bỏ đi bỗng mặt biến sắc, Đại phu nhân còn tái mét hơn cả lúc nãy.
"Khốn kiếp! Phủ Quốc Công đường đường chính chính sao có thể có kẻ c.h.ế.t oan!" Tống Cẩm Xuyên quát.
"Tống lão đại nhân là Trấn Quốc Công do tiên đế sắc phong, Tống đại nhân lại một lòng vì dân, phủ Quốc Công tự có chính khí bao phủ, sao sinh ra yêu tà được?" Thanh y công t.ử dõng dạc nói: "Hoa cỏ tươi tốt, hẳn là nhờ ân đức của đại nhân mà ra."
Tống Cẩm Xuyên nghe lời tâng bốc thì nguôi giận, cúi đầu nhìn Tống phu nhân đang quỳ: "Tần thị, ngươi còn gì để nói không?"
Tống phu nhân run rẩy, rốt cuộc không dám nhắc chuyện yêu nghiệt nữa.
"Đã vậy, ngươi đi trang viên mà tĩnh dưỡng đi."
"Cứ đến cái trang viên trước đây con ở đi ạ." Ta có lòng tốt đề nghị.
"Không được! Trang viên đó hẻo lánh cằn cỗi..."
"Chẳng phải đó là nơi mẫu thân đặc biệt chọn cho con vì sơn thủy hữu tình để tĩnh dưỡng sao? Sao lại cằn cỗi được? Hay mẫu thân nhớ nhầm rồi?" Ta ngoan ngoãn nói.
Đại phu nhân ngẩng phắt lên nhìn ta, định mắng nhiếc nhưng chạm phải ánh mắt uy nghiêm của Tống Cẩm Xuyên liền nhũn người ngồi bệt xuống.
"Đã là nơi ngươi tâm đắc chọn lựa, vậy thì đi đi. Nghĩa phu thê bấy lâu, ta cũng không muốn quá tuyệt tình."
"Tống ma ma cùng đi luôn đi, mẫu thân tuy đi hối lỗi nhưng bên người cũng cần có kẻ thân tín chăm sóc." Ta gọi với theo Tống ma ma đang cố lùi lại lẩn trốn, cười ngây thơ với Tống Cẩm Xuyên.
"Con thật có lòng hiếu thảo, cứ làm theo lời con đi." Tống Cẩm Xuyên xoa thái dương, phất tay cho người đưa Tống phu nhân đi.
"Vân Chu à, bản quan hơi mệt, có chuyện gì để hôm khác nói nhé." Lão nói với thanh y công t.ử rồi cũng rời khỏi tiền sảnh.
6.
Thanh y công t.ử cung kính tiễn lão đi rồi mới xoay người đỡ ta dậy.
"Tại hạ Lục Vân Chu, dám hỏi phương danh cô nương?"
"Tống Niệm Hòa." Ta xoa đầu gối đau nhức, nghi hoặc nhìn hắn, hắn không nghe thấy Tống Cẩm Xuyên gọi tên ta sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dich-tieu-thu-o-trang-vien/chuong-5.html.]
Hắn bỗng đưa tay về phía ta, ta nghiêng đầu né tránh, tay hắn chạm nhẹ vào ngọn tóc ta, "Cô nương nói dối, tóc sẽ mọc ra cánh hoa đấy, tiểu Hoa yêu." Hắn xòe tay ra, một cánh hoa vàng nhạt hiện ra trong lòng bàn tay.
"Huynh... sao huynh biết?"
"Thuở nhỏ bần hàn, để tiết kiệm tiền đèn dầu, ta thường tá túc trong chùa, ngoài giờ đọc sách thì chép kinh trả ơn Phương trượng. Có lẽ ở trong núi lâu, hoặc giả chép kinh nhiều, nên ta nhìn thấy được các loại tinh quái."
"Đã biết thân phận của ta, sao còn giúp ta?"
"Ta đến để báo ơn cứu mạng. Hai năm trước mẫu thân lâm bệnh nặng, ta vào núi hái t.h.u.ố.c không may ngã xuống vực, lúc tỉnh lại thấy mình nằm trong hang đá, có một cô nương đang đắp t.h.u.ố.c cho ta."
"Là huynh!" Ta nghiến răng nhìn hắn, kẻ đã nhổ ta lên rồi vứt bên đường!
Khi đó tu vi ta chưa đủ, chỉ có thể hóa hình vào đêm trăng tròn. Hôm đó ta leo lên đá tắm trăng, vô tình thấy hắn bị thương nên có lòng tốt kéo vào hang. Nhìn hắn môi hồng răng trắng, ta còn mơ mộng một đoạn Nhân - Yêu luyến. Ai ngờ sấm chớp nổi lên, ta bị hút ngược về nguyên hình. Hắn tỉnh dậy, chưa kịp để ta cảm kích thì đã đào tận gốc ta lên!
"Ta thấy lúc đó cành lá của cô nương tan tác, thoi thóp, nên muốn mang về nhà chăm sóc. Giữa đường nghe tin mẫu thân bệnh nguy kịch, ta vội quá nên mới làm rơi cô..."
"Huynh chạy khập khiễng, ta ở trong giỏ bị xốc nảy, không rơi ra mới lạ!" Ta hậm hực: "Nếu không tại huynh, ta đã chẳng vướng vào mấy chuyện rắc rối ở nhân gian này!"
"Từ lúc cô nương cứu ta, chẳng phải đã vướng nợ với nhân gian rồi sao?" Hắn cúi đầu nhìn ta, hơi thở phả vào mặt khiến ta thấy nóng bừng.
Trong lúc rối bời, ta bỗng ngẩng đầu: "Huynh đến để cưới Tống Niệm Hòa sao?" Hắn hẳn là Vân Chu ca ca mà Tống Niệm Hòa thường nhắc tới. Lục Vân Chu, vị hôn phu được định ước từ khi nàng còn trong bụng mẹ.
"Phải, hai người có hôn ước, sao bao năm huynh không tìm nàng ấy?" Ta lùi lại một bước: "Nếu huynh đến sớm hơn, nàng ấy đã không c.h.ế.t!"
Hắn trầm mặc một thoáng: "Hôn ước vốn đã bị hủy từ lâu rồi."
Hắn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, bắt đầu kể cho ta nghe một câu chuyện dài. Ta lặng yên lắng nghe, kết hợp với những lời lầm rầm của Tống Niệm Hòa suốt hai năm qua, cuối cùng cũng hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện của Tống Cẩm Xuyên và mẫu thân nàng.
7.
Năm xưa, họ Tống bị cuốn vào một vụ án mưu nghịch, cả gia tộc bị lưu đày viễn xứ. Chính tại nơi đất khách quê người ấy, Tống Cẩm Xuyên đã gặp gỡ Triệu Uyển – mẫu thân của Tống Niệm Hòa sau này.
Năm ấy, Triệu Uyển đem lòng yêu kẻ sa cơ lỡ vận, nàng dốc lòng chăm sóc song thân già yếu, bảo bọc tiểu muội thơ dại cho hắn. Cuối cùng, nàng cũng làm lay động được trái tim Tống Cẩm Xuyên. Có lẽ vì cho rằng đường về kinh xa diệu vợi, không còn hy vọng, Tống Cẩm Xuyên đã bái đường thành thân với Triệu Uyển.
Nào ngờ, ngay hôm sau ngày đại hỷ, tin tức báo về kinh thành: Tống gia được bình phản. Hoàng thượng đã tra rõ năm xưa nhà họ Tống bị hàm oan, lệnh cho bọn họ tức tốc hồi kinh, phục hồi quan chức.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
Nhưng vinh hiển ấy để làm gì? Đại ca của Tống Cẩm Xuyên đã t.ử trận sa trường từ sớm. Phu phụ lão Quốc Công cũng đã lâm bệnh qua đời một năm trước đó. Vị hôn thê năm xưa của hắn sớm đã hủy bỏ hôn ước, những thế gia từng giao hảo cũng đoạn tuyệt quan hệ ngay khi Tống gia bị lưu đày.
--------------------------------------------------