"Vương gia, người đang làm gì vậy? Mau thả tỷ tỷ ra! Lạc Lạc đã nói mình không trách tỷ tỷ rồi."
Bóng người đột nhiên xuất hiện cắt ngang lời giải thích của ta, Tống Khuynh thu tay lại, sự lạnh lùng trong mắt biến thành dịu dàng, xoay người khoác chặt áo choàng cho Lê Lạc Lạc.
"Sao ăn mặc phong phanh thế này? Nha hoàn bà t.ử hầu hạ nàng làm ăn kiểu gì! Nhỡ bị cảm lạnh thì phải làm sao?"
"Vương gia, Lạc Lạc không yếu ớt đến thế đâu!"
Lê Lạc Lạc nũng nịu, "Chẳng phải nghe nói chàng lại đến tìm tỷ tỷ, sợ chàng vẫn vì chuyện thiếp sảy t.h.a.i mà trút giận lên tỷ tỷ sao?"
"Tỷ tỷ, Vương gia không nắm đau tỷ chứ?"
Lê Lạc Lạc vươn tay muốn xem xét cánh tay ta, khi chạm vào, ta lẳng lặng né tránh.
Nàng ta vẻ mặt ủy khuất, nhưng lại cười đẩy Tống Khuynh ra ngoài.
"Vương gia, chàng ra ngoài đi, thiếp nói chuyện với tỷ tỷ một lát, không thể vì chàng là đại nam nhân chẳng biết gì mà phá hỏng tình tỷ muội của chúng ta."
Tống Khuynh ngoan ngoãn bị đẩy ra ngoài, ngay khoảnh khắc cổng viện đóng lại.
Vẻ mặt Lê Lạc Lạc trở nên hiểm độc, nhưng miệng lại tuôn ra lời ngọt ngào:
"Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?"
"Không có ai rồi, Lê Trắc Phi không cần phải giả vờ nữa."
Nàng ta sững lại, giơ tay lắc lư trước mắt ta:
"Ngươi nhìn thấy?"
"Mắt tuy không thấy, nhưng tâm không mù."
Ta tự nhiên không thể thừa nhận mình nhìn thấy, nếu lọt vào tai Tống Khuynh, lại là một tai họa nữa.
May mắn là Lê Lạc Lạc cũng không nghi ngờ.
"Tỷ tỷ thủ đoạn giỏi thật, mắt đã mù vẫn không quên quyến rũ Vương gia! Sao, còn muốn giải thích sao? Thực ra ta không giấu tỷ, Vương gia đã sớm biết năm đó tỷ vì chàng mới gả vào Thượng Thư Phủ rồi."
"Ngươi nói gì?"
Ta sững sờ, nhưng nhanh chóng nhận ra có điều không đúng.
"Ngươi đừng hòng lừa ta!"
"Lừa ngươi? Năm đó cha và huynh trưởng Vương gia t.ử trận, chàng buộc phải ra quân, lúc đó triều đình hỗn loạn, chiến trận vốn khó đánh, lại vì sơ suất của một tiểu tốt mà đốt cháy lương thảo, Vương gia dốc hết sức cũng chỉ cướp lại được một phần nhỏ, vừa đủ cầm cự khẩu phần ăn cho mấy vạn quân trong một tháng."
"Trong khi cuộc tranh giành ngôi vị trên triều đình ngày càng gay gắt, người có năng lực không muốn quản chiến trường, người muốn quản lại không có năng lực, đặc biệt là Hộ Bộ Thượng Thư Đỗ gia, người quản lý tiền tài và lương thảo trong thiên hạ, lại viện cớ mối hận cũ với Tống Quốc Công Phủ mười mấy năm trước để thoái thác nhiều lần, không chịu thả lương."
"Là ngươi, biết con trai hư hỏng của Hộ Bộ Thượng Thư thầm yêu ngươi, nên dùng hôn nhân để đổi lấy lương thảo, giúp Vương gia ổn định cục diện tiền tuyến, đ.á.n.h cho quân địch tơi bời."
"Những chuyện này... đều là chàng nói với ngươi sao?"
Trước mắt lại choáng váng, ta ngã ngồi trên đất.
Lê Lạc Lạc cũng ngồi xổm trước mặt ta, nàng ta cười đầy vẻ kiêu ngạo.
"Sao? Tỷ tỷ vẫn muốn tự lừa dối mình sao? Ta là người phương Bắc, nếu không phải Vương gia nói cho ta biết những điều này, thì ta có thể biết từ đâu?"
Thì ra hắn hết lần này đến lần khác không cho ta giải thích là vì hân đã biết sao?
Nhưng vì sao?
"Tỷ tỷ chắc chắn rất khó hiểu, tại sao tỷ đã giúp Vương gia mà chàng lại hành hạ tỷ như vậy?"
"Thực ra nam nhân, điều quan tâm nhất chẳng qua là trinh tiết mà thôi, Vương gia thấy người đã dơ bẩn, nhưng cưới người, một là để thế nhân thấy chàng nặng tình xưa, hai là để thỏa mãn chấp niệm thời niên thiếu."
"Sau khi ta sảy thai, Vương gia còn nói sẽ nâng ta làm Chính Phi, nói rằng đã đùa giỡn ngươi đủ rồi, vốn định bỏ người, ai ngờ người đột nhiên mù mắt, nếu Vương gia bây giờ bỏ ngừơi, thế nhân nhất định sẽ cho rằng chàng tâm địa độc ác vô tình."
"Ta không muốn chàng gánh lấy tiếng xấu đó. Nên ta đã khuyên chàng, không chỉ phải canh chừng người, tốt nhất nha hoàn của ngừơi cũng đừng hòng bước ra khỏi Vương phủ nửa bước."
Hóa ra là vì vậy?
Nên hắn mới không đồng ý cho Tiểu Hạnh về nhà mẹ đẻ ta.
Là sợ nàng nói linh tinh làm ô danh của hắn sao?
Thật đáng cười a.
Ta suýt chút nữa đã thật sự nghĩ hắn không nỡ xa ta, lo lắng Tiểu Hạnh mách lẻo, khiến phụ mẫu ta đón ta về ư?
Một trận tanh ngọt đột nhiên dâng lên nơi cổ họng, m.á.u ta phun ra làm bẩn áo Lê Lạc Lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diep-phu/7.html.]
Nàng ta hét lên nhảy dựng, có người đẩy cửa viện chạy xộc vào.
Lại ôm ta vào lòng.
Cánh tay hắn siết ngày càng chặt, bên tai dường như có ai đó đang kêu gào.
Đầu ta đau như muốn nổ tung.
Trong cơn hỗn độn, mơ mơ màng màng, ta nghe thấy có người nói ta không còn sống được bao lâu nữa.
Nghe thấy có người khóc lóc đòi g.i.ế.c người.
Nghe thấy tiếng Tiểu Hạnh nguyền rủa.
Ý thức ta lại bắt đầu mơ hồ.
Lại không biết trôi qua bao lâu, ta đột nhiên nghe thấy giọng phụ mẫu.
Mí mắt nặng trĩu cuối cùng cũng nhấc lên.
Ta thấy tóc phụ mẫu ngày càng bạc, gương mặt già nua, muốn vươn tay sờ họ, nhưng hoàn toàn không có chút sức lực nào.
"Phù nhi, con chịu khổ rồi, phụ thân đưa con về nhà."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Khi phụ thân vươn tay ôm ta, ta lắc tay khó khăn mở lời:
"Phụ thân, con nặng."
"Nữ nhi của ta ơi, con đã gầy như da bọc xương rồi, nặng chỗ nào?"
Mẫu thân than khóc, Phụ thân mắt đỏ hoe cẩn thận ôm ta lên.
"Phù nhi của phụ thân không nặng, phụ thân có thể ôm nổi."
Chỉ là, bước chân của phụ thân cuối cùng vẫn chưa bước qua khỏi cửa.
Vì có người quỳ trước mặt ông, ta không đủ sức ngẩng đầu, chỉ nghe thấy giọng nói khàn đặc của người đó:
"Nhạc phụ, xin Người để Phù nhi ở lại với con."
"Ở lại với ngươi? Để ngươi tiếp tục hành hạ nữ nhi ta sao?"
"Đồ súc sinh lòng lang dạ sói! Năm đó Phù nhi vì giải quyết cơn nguy cấp biên ải của ngươi mới gả vào Đỗ gia, đứa con độc nhất của Đỗ gia là một kẻ còn hỗn đãn hơn ngươi, thường xuyên đ.á.n.h mắng Phù nhi, chỉ vì trong lòng nàng còn có ngươi."
"Lúc trước ta liều cái mũ quan này cũng muốn đưa Phù nhi đi, nhưng nàng ấy lại nói sợ mình đi rồi, Đỗ gia lại gây khó dễ cho ngươi."
"Nhạc phụ, Người nói gì?"
Ta có chút chán ghét, hắn không phải đã biết hết rồi sao, cần gì phải giả vờ?
"Phụ thân, đi thôi, Phù nhi mệt."
Ta thực sự mệt mỏi vô cùng, phụ thân ta nghe vậy đá văng người đang ngẩn ngơ kia.
Ông ôm ta về nhà suốt dọc đường.
Trên đường có rất nhiều người đang nhìn, nhưng ta không còn sức để nhìn xem họ là ai.
Sau này, ta cuối cùng cũng trở về nhà mình.
Trong khuê phòng ta, mẫu thân chải kiểu tóc lúc ta còn chưa lấy chồng cho ta.
Ta ngồi dưới hành lang nhìn hoa xuân.
Một nụ hoa thò đầu ra từ bậc đá, ta muốn nhìn bộ dạng nó nở, ai ngờ một con chim đột nhiên mổ mất nụ hoa đó.
Mí mắt thật nặng, Tiểu Hạnh khóc quá lớn tiếng.
Phụ mẫu bảo nàng đừng khóc, sẽ khiến ta không an lòng ra đi.
Thế là, bên tai ta chỉ còn lại tiếng nức nở của Tiểu Hạnh.
Hình như còn có.
Còn có cái đuôi bám dai dẳng thời niên thiếu đang gọi tên ta từng tiếng.
Chỉ là cái đuôi bám dai dẳng trông như thế nào, ta lại không thể nhớ rõ nữa.
Thôi kệ thôi.
Cuộc đời ta a, rốt cuộc cũng giống như nụ hoa nhỏ trong bậc đá kia, đến c.h.ế.t cũng không thể thoải mái nở hoa một lần.
--------------------------------------------------