Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đỉnh cao trơ trẽn

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô ta cười phá lên: "Cháu chỉ là không chịu nổi cảnh bọn họ bắt nạt mẹ, coi mẹ như người giúp việc miễn phí thôi. Giờ thì hay rồi, có tiền mới làm việc cơ."

"Mà số tiền này đâu có rẻ, con vừa nghĩ đến cảnh bọn họ phải trả cho mẹ nhiều tiền như vậy là con biết bọn họ tức đến mức nào rồi."

Nước mắt tôi không kìm được cứ thế tuôn rơi, tôi cứ nghĩ Lưu Mai cũng là kẻ vô ơn bạc nghĩa giống y hai bố con nhà kia.

Tôi đã nghĩ mấy năm nay tôi coi cô ta như con gái ruột mà hết lòng chăm sóc, vậy mà cô ta lại chẳng hề cảm kích.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Hóa ra không phải.

Cô ta nắm lấy tay tôi: "Mẹ ơi, con cũng thật sự không chịu nổi cái cặp bố con nhà đó nữa rồi, bao nhiêu năm nay mẹ đã chiều hư bọn họ rồi, con muốn xem bọn họ chịu đựng Lý Tố Hoa được đến bao giờ."

Tôi lau nước mắt, dùng một trăm hai mươi phần trăm chân thành chăm sóc Lưu Mai.

Cô ta không còn làm ầm ĩ với Vương Hạo nữa, Vương Hạo rất vui, lần đầu tiên mua cho tôi mấy quả táo nhập khẩu.

"Mẹ à, vẫn là mẹ có cách, mấy ngày nay Lưu Mai chẳng quấy nữa, đứa bé cũng ngày càng lớn nhanh."

Tôi liếc nhìn ba quả táo đó, còn chưa kịp ăn thì Lý Tố Hoa đã xị mặt, từ trước mặt tôi cầm đi mất.

"Hạo Hạo, con đúng là ngốc nghếch quá, bà ta chỉ là người giúp việc thôi, đó là việc bà ta nên làm, sao xứng đáng với loại trái cây đắt tiền như thế này."

Vương Hạo hơi ngượng nghịu: "Dù sao đây cũng là mẹ con, con mua cho mẹ hai quả trái cây cũng là chuyện nên làm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dinh-cao-tro-tren/chuong-6.html.]

Mặt trời mọc đằng Tây rồi, không ngờ tôi lại nghe được những lời này từ miệng Vương Hạo.

Lý Tố Hoa lập tức đỏ hoe mắt: "Tốt, tốt lắm, quả nhiên hai người vẫn là mẹ con, ruột rà m.á.u mủ mà, tôi vẫn là người thừa."

Cô ta vừa nói vừa quay người lao vào lòng Vương Vệ Quốc: "Em thấy em vẫn nên đi thôi, trong lòng hai bố con anh thì Trần Vân vẫn quan trọng hơn em."

Vương Vệ Quốc sầm mặt nhìn tôi: "Trần Vân, bây giờ bà chỉ là người giúp việc nhà tôi, có tư cách gì mà ăn loại trái cây cao cấp như thế này."

"Làm việc phải biết giữ chừng mực, đừng có tay chân không sạch sẽ."

"Ngay bây giờ lập tức xin lỗi Tố Hoa, và viết cam kết, đảm bảo không lấy bất cứ thứ gì trong nhà tôi, nếu không tôi sẽ lập tức đuổi việc bà."

Tôi thẳng tay ném ba quả táo vào chân anh ta: "Vương Vệ Quốc, bây giờ một tháng lương hưu của tôi là ba nghìn tệ cộng thêm ba nghìn tệ tiền lương giúp việc."

"Vài quả táo vớ vẩn thôi, bản thân tôi không tự mua được chắc? Hay không mua nổi? Cần gì ông phải ở đây sỉ nhục tôi?"

Anh ta ngớ người nhìn tôi rất lâu, cứ như không quen biết tôi vậy, còn Lý Tố Hoa thì lại nghe ra được ý khác trong lời tôi nói, cô ta chế giễu một tiếng;

“Trần Vân, lương hưu của chị tôi đã lĩnh từ lâu rồi, cả đời này cũng sẽ do tôi lĩnh cả thôi, chị còn giả vờ cái gì nữa?”

Vương Vệ Quốc nghe câu đó thì cười khẩy nói: “Đúng thế, chuyện này chính tay tôi làm, đời này bà đừng hòng lấy được dù chỉ một xu tiền lương hưu.”

Tôi chẳng thèm giải thích với bọn họ làm gì, đằng nào hai ngày nữa xưởng cũng sẽ thông báo tin Vương Vệ Quốc bị đuổi việc rồi, đương nhiên lương hưu vẫn là của tôi, không ai cướp đi được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đỉnh cao trơ trẽn
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...