Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đình Đồng

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi nhận được tin nhắn của Dư Thanh Dã sau khi buổi tập luyện kết thúc.

Anh ấy gửi thêm hai tin nữa sau đó:

【Tôi cũng không biết Tịch Dự sao lại mò đến.】

【Chắc là có người trong đoàn lỡ miệng.】

Tôi trả lời:

【Không sao đâu, cảm ơn anh, anh đã cố gắng hết sức rồi.】

Tôi xách túi đi ra ngoài, vừa bước một bước đã thấy Văn Tinh.

Chúng tôi vui mừng ôm chầm lấy nhau.

Văn Tinh ghé vào tai tôi, khẽ xin lỗi:

"Đồng Đồng, xin lỗi cậu, là Tịch Dự ép tớ đưa anh ta đến tìm cậu."

Tôi gật đầu, bày tỏ rằng mình đã hiểu.

Tịch Dự từ Bắc Kinh xuống đây, chắc chắn sẽ dẫn theo Văn Tinh.

Trà Đá Dịch Quán

Vì chỉ có Văn Tinh mới có thể lấy lý do gặp gỡ khiến tôi đồng ý xuất hiện.

Lúc này, Tịch Dự đang đứng không xa, nhìn tôi.

Ánh mắt ấy như muốn ghi nhớ từng đường nét của tôi vào tim.

"Đồng Đồng, chúng ta nói chuyện một chút, được không?"

Anh bước lại, nhẹ giọng nói, như đang hạ mình.

Đồng nghiệp xung quanh đều nhìn về phía chúng tôi.

Tôi không muốn trở thành chủ đề tám chuyện của đoàn kịch, nên đành nói:

"Ra ngoài nói."

Chúng tôi đứng phía sau cánh cửa sân khấu.

Trong bụi cỏ có một ổ mèo hoang, người trong đoàn mỗi ngày thay phiên nhau cho ăn.

Tôi lấy túi thức ăn mèo đã chuẩn bị sẵn ra, gọi mấy con mèo lại.

"Đồng Đồng," Tịch Dự lên tiếng trước, "về Bắc Kinh với anh đi, được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dinh-dong-okmf/chuong-13-ve-voi-anh-duoc-khong.html.]

"Không."

"Chúng ta ký lại hợp đồng, anh điều chỉnh lại cấp bậc cho em, tài nguyên em muốn, anh đều có thể cho. Không ký cũng được, nếu em muốn tham gia điều hành công ty, chúng ta công khai quan hệ, anh nghĩ cách đưa em vào hội đồng quản trị."

Tôi nhíu mày:

"Bắc Kinh cạnh tranh quá khốc liệt, em không muốn quay về nữa."

Anh cũng ngồi xổm xuống, gãi đầu một con mèo, ánh mắt vẫn luôn dõi theo tôi.

"Trước đây anh quá vô tâm, mới khiến em không hạnh phúc. Chúng ta bắt đầu lại, để em thấy được anh đã thay đổi, có được không?"

"Tịch Dự, em gọi anh ra đây, cũng có chuyện muốn nói."

"Ừ."

"Chúng ta thật sự đã kết thúc rồi, cũng thật sự không thể quay lại. Mong anh buông bỏ cố chấp, sống cuộc đời của chính mình."

Tịch Dự sững người.

Trước khi đến, anh đã tưởng tượng ra đủ loại tình huống.

Tôi sẽ tức giận, sẽ đau lòng, sẽ khóc.

Nhưng điều anh sợ nhất chính là sự bình tĩnh này.

Bởi vì bình tĩnh, nghĩa là tôi đã buông bỏ thật rồi.

Nhìn lũ mèo ăn no, tôi đứng dậy, định rời đi.

Tịch Dự vẫn không cam lòng, đi theo sau tôi.

"Đồng Đồng, em có từng nghĩ, vì sao công ty lại tên là Húc Nhật Entertainment không?"

"Không biết."

"Bởi vì Đình Đồng, chính là ánh mặt trời ban sớm (Húc Nhật)*. Lúc đặt tên, anh vô thức chọn cái tên đó. Mãi đến bây giờ, anh mới hiểu rõ lòng mình "

*Cụm từ “旭日”: mặt trời đang mọc, hay còn gọi là ánh bình minh, mặt trời rạng đông. Tên nữ chính là Tống Đình Đồng (宋亭曈): 曈 (đồng) cũng có nghĩa là ánh mặt trời sắp mọc.

"Anh thích Tống Đình Đồng."

Ánh mắt Tịch Dự đỏ hoe, chậm rãi nói:

"Nếu đoán không sai, thì là từ hồi đó, đã thích rồi."

- Trà Đá Dịch Quán -

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đình Đồng
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...